Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Cố rặn

Cố rặn là một cảm giác tôi hay gặp phải gần đây.

Bạn ngồi xuống, hai chân đặt ngay ngắn. Hai tay ở đúng tư thế rồi. Kéo xuống một tí. Lật lật sang bên. Nhấn nhấn vào một tẹo. Đầu bạn thẳng và mắt nhìn chăm chú.

Vẫn chưa ra được tí gì.

Bạn gồng mình lên. Đầu hơi cúi. Mặt mày hơi nhăn nhó. Bắt đầu ra được một tí. Có tiếng tí tách của sự va chạm.

Bạn hăng hái xông lên, không quên giãn bớt một chút cho thoải mái. Tiếng kêu bắt đầu dồn dập đều đặn hơn.

Rồi nó cũng dần dần thành hình. Bao nhiêu thứ bạn đã ăn vào mấy ngày qua, từ từ cũng theo nhau ra được.

Bạn thở phào nhẹ nhõm.

Cố rặn mãi

cũng ra được

một

entry.

13 nhận xét:

  1. Tưởng đang mần cái đệ tứ khoái nữa chớ.
    Hic!

    Trả lờiXóa
  2. Bác Đỗ ơi, em lâu lâu rồi không có mần blog bác được. Lý do sao thế bác?

    Trả lờiXóa
  3. Vừa thử vào thì lại được rồi bác. :D

    Trả lờiXóa
  4. Viết blog là để cho vui, làm gì mà phải cố quá thế anh? :))

    Trả lờiXóa
  5. chịp chịp, á, sốc, xỉu...

    Trả lờiXóa
  6. Tui mới đọc title là biết bưởi rặn entry rùi :))

    Trả lờiXóa
  7. hahahahha, Lun phai an ...toi gao luc ....moi ran ra duoc y vay do .

    Trả lờiXóa
  8. @Thi: Cố tí cho con nó mập em ơi. :p
    @Imagine: Tỉnh lại chưa?
    @Sờ: dám không, chứ không phải nhìn trước comment hử :p
    @Lún: comment đánh dấu tiếng Việt ngay, không có cắt khẩu phần gạo lức bây giờ!

    Trả lờiXóa
  9. đây đây, em tỉnh lại rồi, phải tỉnh để trả lời comment cho anh trong cả blog em nữa! :P (câu comment lộ liễu quá! :">)

    Trả lờiXóa
  10. trời, comt cái entry mới rồi mới biết bi hù zu cắt gao lức ở đây. Tức quá. không thì cứ viết không bỏ dấu xem sao .

    Trả lờiXóa
  11. thiệt á bưởi, do có ý đó trong đầu nên dù đọc đến đoạn gần cuối bưởi tả chi tiết y như thật tui cũng nghĩ là bưởi đang rặn entry kekeke

    Trả lờiXóa
  12. Lâu rày ở cữ.
    Giờ mần được rồi đó bác.

    Trả lờiXóa
  13. @Lún: Hehehe, không bỏ dấu nữa là còn nhiều hình phạt kinh dị hơn nữa đó nha.
    @Sờ: okie, coi như là tin bưởi lần này :rose:
    @Mr. Do: có thời gian em cứ lo bác bị làm sao cơ. Bây giờ thì thở phào rồi.

    Trả lờiXóa