Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Gửi cha

Mẹ vẫn dặn
Khi ngủ đừng đặt tay lên ngực
Con sẽ có những cơn mê.

Cõi mê
Chập chờn mộng mị
Con tỉnh thức giữa bao điều phi lý
Khổ đau, hạnh phúc kiệt cùng.

Cha về từ hư không
Nơi cánh cửa tự nhiên khép mở
Người cúi xuống bên con -
buồn rầu, giận dữ
Rồi người đi...

Con bàng hoàng không thể nói điều gì
Sự hối hận có bao giờ hết muộn.

Đêm nay
Con lại đặt tay lên ngực
Run rẩy đợi Cha về.

Bùi Bảo Chi

3 nhận xét:

  1. Bài thơ ni hay quá. Những cái gì lên quan đến Cha và con đều hay: những tiểu thuyết, bộ phim, và thơ. Thêm một bài thơ về Cha và con rất hay khác là bài Những cánh buồm của Hoàng Trung Thông. Nó như sau:

    NHỮNG CÁNH BUỒM
    (Hoàng Trung Thông)

    Hai cha con bước đi trên cát
    Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
    Bóng cha dài lênh khênh
    Bóng con tròn chắc nịch.
    Sau trận mưa đêm rả rích
    Cát càng mịn, biển càng trong
    Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng.

    Nghe con bước lòng vui phơi phới
    Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
    "Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời
    Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?"

    Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
    "Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa
    Sẽ có cây, có cửa, có nhà
    Vẫn là đất nước của ta
    Những nơi đó cha chưa từng đi đến."

    Cha lại dắt con đi trên cát mịn
    Ánh nắng chảy đầy vai
    Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời
    Con lại trỏ cánh buồm xa nói khẽ:
    “Cha mượn cho con buồm trắng nhé,
    Để con đi...”

    Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
    Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm?
    Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận

    Trả lờiXóa
  2. Bài thơ cảm động quá. Marcus có bài thơ nào về Cha, post lên coi.

    Lung.

    Trả lờiXóa
  3. @cậu ấm: mình có cảm giác là cảm xúc trong bài Những cánh buồm nó giả tạo quá.
    @aristotle: Dạ, hình như cũng có mà giờ không nhớ nổi nữa.

    Trả lờiXóa