Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

Hồi kết nào cho chuyện cổ tích Slumdog Millionaire?

Ngày 23.2.2009 là một ngày đặc biệt đối với Shafiq Syed – một người lái xe xích lô máy chở khách ở thành phố Bangalore (Ấn Độ). Vào lúc sáu rưỡi sáng, thay vì rời khỏi nhà đi làm, anh bật ti vi và đánh thức vợ cùng ba đứa con dậy sớm hơn thường lệ. Ở đầu kia của thế giới bắt đầu diễn ra lễ trao giải Oscar.

Lúc gần 10 giờ sáng, tên của Slumdog Millionaire (Triệu phú khu ổ chuột) được xướng lên. Bộ phim được quay tại khu ổ chuột của thành phố Mumbai đã giành giải thưởng danh giá nhất: Oscar cho phim hay nhất của năm. Đạo diễn Danny Boyle và nhà sản xuất Christian Colson gọi các diễn viên cùng họ làm nên thành công lên sân khấu. Rubina Ali và Azhar Ismail – hai đứa trẻ sống thật sự tại khu ổ chuột Garib Nagar, quận Bandra East của Mumbai – tỏa sáng rạng rỡ trong ánh hào quang của danh vọng được truyền đi khắp thế giới. Chúng dường như là nhân vật chính của một câu chuyện cổ tích có hậu.

Nhưng liệu rằng chúng có sớm bị lãng quên? Shafiq tự hỏi.

Sự đồng cảm

Shafiq hiểu rõ điều đó có ý nghĩa như thế nào. Hai mươi năm trước, bộ phim Salaam Bombay! của nữ đạo diễn trẻ Mira Nair đã gây tiếng vang thế giới với giải Phim đầu tay hay nhất tại liên hoan phim Cannes 1988 và được đề cử giải Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất tại Oscar 1989. Vai diễn chính trong phim do Shafiq thể hiện – một cậu bé lang thang tại Bombay (tên cũ của Mumbai) với ước muốn duy nhất là được trở về nhà với mẹ, nhưng không có tiền để mua vé tàu. Khi 12 tuổi, Shafiq sống vất vưởng ở nhà ga Churchgate tại Bombay và nhờ ánh mắt buồn thảng thốt, cậu may mắn được chính đạo diễn Mira Nair chọn làm diễn viên chính trong số những đứa trẻ lang thang không nhà, sau một cuộc tuyển lựa gắt gao. Với 12.000 rupi tiền cát xê (khoảng 4,5 triệu đồng), cậu hăm hở về thăm nhà tại một khu ổ chuột ở Bangalore, mua quà cho cha mẹ và 9 anh chị em. Khi rút những tấm hình kỷ niệm về vai diễn ra khoe gia đình, cậu tự tin rằng mình sẽ nổi tiếng.

Tấm áp phích phim được Shafiq giữ gìn như một kỷ vật.

Sự nổi tiếng của hai thập kỷ trước khác nhiều với sự vây quanh của truyền thông và cánh săn tin giật gân bây giờ: Hình ảnh Shafiq trên một tấm áp phích lớn treo mặt tiền rạp chiếu phim đối diện nhà ga cậu thường ngủ qua đêm. Một tấm huy chương cho vai diễn trẻ em hay nhất do đích thân tổng thống Ấn Độ trao tặng. Ba đêm ngủ trong một phòng khách sạn sang trọng. Nhưng buổi sáng sau lễ trao giải, Shafiq được yêu cầu rời khỏi khách sạn, vì căn phòng chỉ được trả tiền cho ngần ấy đêm.

Trở lại Bombay, Shafiq đi tìm đạo diễn Mira Nair, người trong thời gian quay phim đã gần như trở thành một người mẹ thứ hai của cậu. Nhưng khắp nơi cậu chỉ nhận được một câu trả lời: Cô ấy đang ở Mỹ, ở Hollywood. Cậu về sống tại nhà ga Churchgate, không quên thổ lộ ước muốn trở thành diễn viên nổi tiếng của mình khi được nhà báo nào tìm đến hỏi thăm. Như một cứu cánh, cậu gõ cửa cơ sở từ thiện Salaam Baalak Trust - một tổ chức được Mira Nair thành lập từ một phần lợi nhuận của phim để giúp đỡ trẻ em không nhà ở Mumbai có một chỗ ngủ và học tập. Câu trả lời vẫn là: Cô ấy đang ở Mỹ, ở Hollywood. Và cậu đã quá tuổi để nhận được sự trợ giúp của tổ chức.

Shafiq ơi, anh có biết rằng, căn phòng khách sạn của Rubina và Azhar ở Hollywood cũng chỉ được trả 4 đêm? Rằng hai đứa trẻ cũng gọi đạo diễn Danny Boyle là „Chú Danny“? Rằng đạo diễn cùng với nhà sản xuất cũng thành lập một tổ chức từ thiện tên Jai Ho Trust với một nửa triệu bảng Anh để giúp đỡ trẻ em nghèo của Mumbai?

Shafiq ơi, anh có biết rằng, Azhar cũng nói muốn được tiếp tục đóng phim khi được hỏi muốn làm gì trong cuộc sống? Và sau đó thằng bé hỏi lại: „Bao giờ thì chú Danny sẽ tới?“

Shafiq ơi, anh có biết rằng, chú Danny vẫn chưa trở lại. Ông ấy ở rất xa, cũng như Mira Nair từng ở rất xa, khi anh cần đến cô ấy?

Đọc tiếp tại đây.

3 nhận xét:

  1. Có những lúc em cảm thấy rằng luôn có một phần của thế giới mà mình không bao giờ chạm tay vào được, hoặc cống hiến vì mục đích khai sáng được ...

    Trả lờiXóa
  2. đọc bài này xúc động ghê....

    Trả lờiXóa