Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Mây

Chuyến bay mang số hiệu VA 871 của hãng hàng không VietAir cất cánh hơi muộn hơn so với lịch trình dự kiến, vì bộ phận tiếp nhiên liệu gặp phải một sự cố nhỏ. Khi chiếc Boeing 737-800 rời khỏi đường băng Tân Sơn Nhất, trời chiều quang đãng, nắng cuối tháng Chín lùa vào cánh trái máy bay những dải vàng lấp lánh.

Hòa chỉnh lại chiếc cà vạt màu tím nhạt lần cuối, kéo lại áo sơ mi trắng cho phẳng phiu, trước khi bước ra hành lang ca bin đi lên phần giữa khoang để chuẩn bị hướng dẫn hành khách những chi tiết an toàn cho chuyến bay. Theo sau anh với dáng vẻ hơi rụt rè là Sâm – chàng trai trẻ nhất tổ với chuyến bay thực tế đầu tiên – cậu dừng lại ở phần nửa cuối khoang. Ở trên phần đầu khoang, Lam trong chiếc áo sơ mi ngắn tay trắng cổ thắt nơ màu xanh da trời đang tươi cười vào vị trí, hơi nghiêng đầu chào đồng nghiệp. Phối hợp nhịp nhàng với giọng nói Sài Gòn truyền cảm của Vân, tiếp viên trưởng, Hòa và Lam bắt đầu những động tác thuần thục, riêng Sâm hơi luống cuống một chút. Đây là chuyến bay quốc tế thứ mười bảy cùng nhau của tổ tiếp viên số 22.

Dọc dải đất miền Trung men theo bờ biển, những đụn mây trắng pha hồng bồng bềnh ngoài cửa sổ xếp hàng theo một trật tự mơ hồ như hằng hà sa số những chiếc kem bông được rao bán bởi hàng trăm người khác nhau ở một lễ hội náo nhiệt nhưng không hỗn loạn tại sân vận động Lạch Tray. Khẽ cười vu vơ với liên tưởng của mình, Sâm rời khỏi cửa sổ, bắt đầu đi từng hàng ghế, từ cuối khoang, nhẹ nhàng cúi người bật đèn cho những khách đang mải mê đọc sách, báo hay tạp chí mà quên rằng trời đã ngả sang hoàng hôn. Lượt phục vụ đồ ăn và nước uống vừa xong. Xuất phát sau Sâm chừng 10 phút, Vân dừng lại ở những khách ngồi hai bên rìa hành lang lối đi và đang không tỏ ra quá bận rộn, mỉm cười thật tươi và mời họ điền vào một bảng đánh giá phục vụ của chuyến bay. Chừng hai phần ba những người được hỏi vui vẻ nhận phiếu và chiếc bút bi màu bạc in hình logo hãng hàng không gồm hai màu tím và xanh da trời. Một kết quả tuyệt vời cho sự hài lòng không nằm ngoài dự đoán. Đây là bài học đầu tiên của Sâm trong nghề tiếp viên. Sự chu đáo tận tâm để đổi lấy những kết quả bình chọn tốt cho tổ bay. Điều này có nghĩa là họ sẽ được cấp trên tín nhiệm và dễ được chú ý trong thi đua, cất nhắc và lương bổng, Vân đã chỉ bảo Sâm như thế trước khi những hành khách đầu tiên đặt chân lên máy bay.

Qua không phận khu vực quần đảo Hoàng Sa, là lúc ánh mặt trời cuối cùng tắt ngấm. Càng về phía Bắc, mây mù càng dày đặc. Những tia chớp lóe lên khắp nơi, như trong một ngày bắn pháo hoa mừng Quốc Khánh. Hướng về phía cửa sổ, Hòa thầm nghĩ về đêm đầu tháng và là đêm cuối cùng của kỳ nghỉ phép thăm nhà một tuần ở Hà Nội, khi anh đi chơi cùng Huy – bạn thân từ thời cùng học Chu Văn An. Giữa dòng xe ồn ào chạy ngang đường Hùng Vương bên hông lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Huy ôm Hòa rất chặt trong im lặng. Mỗi tiếng pháo hoa nổ làm Huy hơi giật mình và nép chặt hơn vào lưng Hòa khiến anh hơi nhột ở vùng lườn bụng.

„Anh Hòa ơi, anh đi thu lại phiếu bình chọn nha! Em gom rác.“ - Giọng Huế pha Sài Gòn ngọt ngào của Lam làm Hòa giật mình quay lại. Hòa mỉm cười và khẽ gật đầu đủ để cô nhận biết. Lam cúi người sắp xếp lại các ngăn đựng đồ ăn phía dưới cùng và chuẩn bị túi đi lượm rác. Xương sống cô bỗng nhoi nhói. Di chứng của những lằn roi trên sống lưng sau một buổi chiều đi lượm vỏ lon sót lại của khách du lịch bên trong thành cổ, mà vẫn chỉ đủ lo cho cả nhà một bữa cơm nhạt và thiếu cút rượu chát cho riêng ba của cô.

Khi chỉ còn cách sân bay quốc tế Hồng Kông chừng 20 phút bay, cơ trưởng Học gọi Vân vào buồng lái. Với vẻ bình tĩnh của một phi công dày dạn kinh nghiệm, ông thông báo rằng máy bay nhiều khả năng gặp trục trặc về động cơ và rất có thể phải hạ cánh khẩn cấp ở đường băng phụ gần nhất của sân bay. Vân hơi tái mặt khi nhận nhiệm vụ trấn an và chuẩn bị tâm lý và cách ứng xử cho hành khách. Chị trở lui trong khi nhịp tim đập thình thịch theo mỗi bước chân.

„Phải bình tâm lại!“ Vân tự nhủ. Trong đầu chị hiện lên hình ảnh cô con gái 5 tuổi đang cười tươi vẫy tay chào, nắng chói rực rỡ tuôn ra từ một lỗ hở duy nhất trên nền bầu trời đầy mây. Như được tiếp sức, chị làm dấu hiệu họp tổ ở đầu khoang. Sâm đến cuối cùng, với tay kéo tấm ri-đô màu xanh da trời điểm xuyết những đường vân tím ngăn cách với khoang hành khách.

Cố giữ bình tĩnh, Vân thuật lại tình huống trong giọng nói vừa đủ nghe nhưng nghiêm trang. Sâm run rẩy, mặt trở nên tái mét, đứng tựa vào thành khoang, thở dốc. Hòa trấn an Sâm bằng cách dùng cả hai tay lay mạnh vai chàng trai trẻ lần đầu tác nghiệp, dù trong lòng anh cũng rối bời không kém. Lam cúi đầu, tay trái chống lưng, tay phải vuốt trán. Mồ hôi từ đâu lan ra tràn khắp cái trán hơi dô bướng bỉnh của cô. Vân vội vàng rút khăn giấy lau trán cho Lam. Chị động viên cả tổ tiếp viên bằng giọng rắn rỏi: „Chúng ta phải cứng cỏi lên. Nhiệm vụ là trấn an và hướng dẫn hành khách. Mười lăm giây nữa bắt đầu. Hít sâu vào một cái rồi thở ra từ từ. Nào!“

Sâm không phải xuống vị trí cuối khoang mà được giao nhiệm vụ ở lại cạnh buồng lái để cùng Vân chờ đón những chỉ thị của cơ trưởng cho tình huống mới nếu có. Kỳ thực, Vân nghĩ rằng Sâm cần có thêm thời gian để tự lấy lại bình tĩnh, hơn là để vẻ bối rối của Sâm làm tăng thêm nỗi lo lắng cho hành khách. Hòa đi xuống giữa khoang, còn Lam ở lại hàng ghế số một. Vân cầm lấy dây nói và bắt đầu hướng dẫn, trong khi Hòa và Lam làm động tác kèm theo. Trong khoang có sự xáo trộn nhẹ. Vài tiếng kêu la của hành khách được trấn an bởi giọng nói dịu dàng nhưng dứt khoát của Vân: „Xin quý khách bình tĩnh. Đây là trường hợp bất khả kháng. Xin quý khách làm theo những hướng dẫn của chúng tôi để máy bay tiếp đất an toàn!“

Ít phút sau đó, nhận được tín hiệu thông báo của cơ trưởng, toàn bộ hành khách và tiếp viên đều ngồi ngay ngắn trong ghế ở tư thế cài dây an toàn, hai chân khép lại với đầu gối chạm nhau, gập người xuống trước, hai tay ôm phần đầu phía sau, đầu úp hướng bụng. Tiếng va chạm chát chúa của bánh xe vào đường băng và máy bay chao đảo nhẹ rồi rung mạnh. Tiếng còi xe cứu hỏa từ sân bay vọng đến mỗi lúc một gần.

Chiếc máy bay lăn thêm một quãng rồi từ từ dừng lại. Cả máy bay thở phào trong tiếng vỗ tay của vài người hoàn hồn nhanh nhất. Những người còn lại người thì tay đưa lên ngực vùng có trái tim, hay đưa tay vỗ vỗ trán, người thì chắp tay miệng lẩm nhẩm cảm ơn Trời Phật phù hộ thoát chết.

Sâm ngồi bất động, mắt còn nhắm chặt, hai tay ôm ghì lấy thành ghế của hàng số một. Lam ngồi yên và giữ lưng thẳng đứng trong một chiếc ghế cùng hàng bên dãy đối diện, khóc tấm tức, nước mắt cùng mồ hôi từ trán tràn xuống má như không có gì dứt được. Vân ngồi ở ghế gấp dành cho tiếp viên, mắt mở to như muốn nhìn bao quát toàn bộ khoang hành khách xem có gì xáo trộn, nhưng chị không thể nhìn thấy gương mặt ai cả, tất cả bao trùm một màu trắng pha xám như máy bay vừa đi vào vùng mây dày đặc. Ở giữa khoang, Hòa đứng bật dậy khỏi ghế, nhoài người nhìn qua khung cửa của lối thoát hiểm, nơi ánh sáng lấp lóa bảy sắc cầu vồng dần dần nhòa đi trong cơn xúc động của chính anh. Những hạt mưa trĩu nặng lộp độp va vào thân máy bay, tiếng sấm ì ùng hòa lẫn âm thanh động cơ còn âm ỉ.

*

Khu gọi điện thoại quốc tế bằng thẻ hoặc tiền xu ở sân bay quốc tế Hồng Kông giống như một góc trời thu nhỏ. Trên nền xanh nhạt, mỗi trụ đặt máy điện thoại được cách điệu thành một đám mây trắng. Bốn trong số chúng đang chở những lời tâm tình theo gió về những vùng đất khác nhau ở Việt Nam.

Về Hải Phòng: „Mẹ ơi, con sẽ không làm tiếp viên nữa đâu. Có tốn tiền chạy vạy của mẹ cũng thế thôi mẹ ạ. Cái nhà ở phía sau sân vận động ấy, con sẽ khôi phục lại xưởng sản xuất kem.“ Đây là quyết định riêng đầu tiên trong đời của Sâm.
Về Hà Nội: „Huy ơi, tớ phải nói với Huy điều này. Tớ đã muốn nói với Huy từ lâu lắm rồi. Tớ yêu Huy.“ Đây là lời thân thương đầu tiên Hòa dám thổ lộ với người bạn thân, đáp lại những cái ôm không lời vào ngày Quốc Khánh.
Về Huế: „Lam dô nè dì Tư. Ba con có mạnh không dì? Dạ. Dì nhắn giùm cho ba con. Con sẽ về thăm tuần tới.“ Đây là lời nhắn đầu tiên về cho gia đình của Lam thông qua dì Tư đầu xóm, kể từ năm năm trước, khi cô bỏ nhà ra đi.
Về Sài Gòn: „Ti à, cuối tuần má về sẽ đưa con ra biển nha. Con ở nhà với ngoại ngoan nha. Má hôn con!“ Đây là lần đầu tiên Vân nói rõ với con gái lúc nào hai mẹ con sẽ ra biển chơi với sóng, sau triền miên hứa hẹn không xác định thời gian.

Những đám mây trôi chầm chậm, thật chậm. Có lúc tưởng như đứng lại. Trên mặt đất.

Truyện ngắn đầu tay của marcus (c) Tháng Chín-Mười 2009.

(Cảm ơn chị Dạ Thảo Phương đã góp ý cho bản thảo lần đầu. Hy vọng được chị và mọi người góp ý tiếp)

10 nhận xét:

  1. bóc tem trước. Chúc mừng truyện ngắn đầu tay nha. Truyện nhẹ nhàng, dễ thương.Good job!

    Trả lờiXóa
  2. Được đó. Đoạn kết rất hay và cảm động.

    Trả lờiXóa
  3. Ôi, Sâm bán kem và Hòa nói lời yêu thương. Kool nha!
    Còn Marcus bán chữ :P

    Trả lờiXóa
  4. Thành thật là em chưa ấn tượng lắm. But it's well written. Keep up the good work, bro! :)

    Trả lờiXóa
  5. Marcus nhiều tài thật đấy.
    Truyện ngắn đọc dễ thương tuy rằng motip vượt qua hiểm nguy của cuộc đời để thấy tình người là quan trọng cốt yếu thì cũng có được đề cập đâu đó. Chúc mừng Marcus có niềm vui và vất vả mới của người viết truyện.
    À, trong truyện có tình thương bản thân, tình cảm của con với cha mẹ, tình mẹ với con và tình yêu, Marcus thật là ưu ái các bạn đồng tính khi dẫn chứng về tình yêu được dành cho hai bạn nam ấy, chi tiết này cũng thú vị.

    Trả lờiXóa
  6. @Lún: bóc tem rồi mà đã đọc hết chưa dzị? hị hị. Cảm ơn Lún nhiều nha! Được Lún khen rất là sướng.
    @NgocLan: Dạ, đoạn cuối viết khó nhất ạ.
    @HTV8: huhuhu, bán chữ mà ít người mua quá đi. Chắc về bán kem hị hị.
    @Thi: Cảm ơn sự thẳng thắn của em. Đúng là truyện này không có chủ ý gây ấn tượng em ạ, dù có chi tiết có thể làm quá lên để gây ấn tượng. Nếu mà đọc xong thấy nó như mây thì anh mới tự cho là thành công được vì anh cố gắng viết rất tiết chế.
    @HY: Cảm ơn nhận xét của chị. Marcus hy vọng có thể tiếp tục viết, nếu còn có người muốn đọc.
    @Goldmund: hí hí, đỏ mặt rồi đây này.
    @Lu: dzị là sao? Chê bai gì thì rõ ràng ra chứ.

    Trả lờiXóa
  7. Lu bé thế hem dám chê bai gì đâu nha :)) chụt chụt Huy Hòa xx

    Trả lờiXóa
  8. Tui mạo muội nhận xét thế này: Truyện bưởi Marcus viết câu văn chân phương, rõ ràng và đủ ý nghĩa. Cách dẫn dắt câu chuyện cũng rất tốt. Có điều thế này: narrative trong truyện như kiểu kịch bản phim nhiều hơn, vì thế nó thẳng thắn, đuồn đuột thiếu một cái theme xuyên suốt từ đầu đến cuối. Nhất là đoạn cuối lúc gọi phone hay nhưng lại thiếu kết nối với những đoạn trên do đó đọc đến đoạn cuối không thấy cảm xúc cho lắm. Narrative của truyện ngắn cần 1 cái theme xuyên suốt cả truyện. Hơn nữa truyện có quá nhiều nhân vật, khó có thể diễn tả hết tâm trạng và background để làm bật tính cách từng người. Đoạn cao trào tả đi vào chi tiết thế là đúng nhưng cần đẩy lên cao thêm tí nữa cho hồi hộp để đoạn cuối thuyết phục hơn. :D

    Ném đá thế thôi. :D

    Trả lờiXóa