Thứ Ba, 17 tháng 11, 2009

Into the Wild – Đi tìm sự thật với Thoreau



Rather than love, than money, than fame, give me truth.
Hơn cả tình yêu, tiền bạc, danh vọng, hãy cho tôi sự thật.
trích dẫn từ Walden (1854)
Henry David Thoreau (1817 – 1862)
– Tiểu luận gia, triết gia Mỹ


Thật khó để viết về một tác phẩm ảnh hưởng sâu rộng đến định hướng cuộc sống của chính bạn. Bởi bạn có nguy cơ phơi bày đời mình một cách khó kiểm soát. Into the Wild là một trường hợp như thế đối với tôi. Xem phim của Sean Penn ba lần, đọc sách của John Krakauer hai lần, tìm kiếm những tác phẩm liên quan của Henry David Thoreau, Jack London, Lev Tolstoy và nghiên cứu lại. Tôi vẫn chơi vơi giữa những hỗn loạn và giằng xé của việc viết hay không viết. Rồi tình cờ tôi đọc được những suy nghĩ của Thoreau được người đời sau trích dẫn và ghi nhớ làm kim chỉ nam cuộc sống. Trong tôi bỗng lóe lên một đốm lửa nhỏ, nó bừng lên chiếm dần lòng tôi rồi lan tỏa như ánh sáng hướng đường đi tới sự thật. Một sự thật của Christopher McCandless (hay Alexander Supertramp) gắn liền với Thoreau, hay cũng có thể là sự thật của chính tôi?


Mối liên hệ thời gian và con số

Vào mùa hè năm 1845, ở tuổi hai mươi tám, Thoreau nhận lời mời của người bạn tri kỷ Emerson đến xây một nếp nhà một phòng bằng gỗ bên bờ Tây Bắc của hồ Walden, vùng Concord, bang Massachusetts. Ngày quốc khánh Mỹ mùng Bốn tháng Bảy năm đó, Thoreau chính thức đến ở căn phòng gỗ chiều rộng ba mét, chiều dài bốn mét rưỡi. Chi phí xây dựng ngôi nhà này có giá chính xác hai mươi tám đô la và mười hai xu rưỡi là những thứ cần cho xây dựng mà Thoreau phải mua. Những chi tiết này được Thoreau miêu tả trong Walden, một tập tiểu luận của ông về quá trình sống hai năm hai tháng ở đây. Ông sống một mình giữa thiên nhiên bằng hai bàn tay lao động, tuy không thực sự cách ly hẳn khỏi thế giới con người.

Gần một thế kỷ rưỡi sau, vào mùa hè năm 1990, một thanh niên hai mươi hai tuổi tên Christopher McCandless từ bỏ mọi thứ thuộc quá khứ ở bờ Đông nước Mỹ phía sau để lên đường, lấy tên mới Alexander Supertramp. Sau khoảng hai năm hai tháng, người ta tìm thấy xác anh trong một túi ngủ tại chiếc xe buýt số hiệu 142 bỏ hoang ở một vùng đất rậm rạp cỏ cây gần một lối đi xuyên rừng không xa vườn quốc gia Denali, bang Alaska. Anh được xác định là đã qua đời vì đói và có thể do ngộ độc vào giữa tháng Tám năm 1992. Trong cuốn nhật ký của anh được tìm thấy, ngày viết cuối cùng Mười Hai tháng Tám có những dòng sau: „Tôi đã sống một cuộc sống hạnh phúc và ơn Chúa. Tạm biệt và mong Chúa phù hộ cho tất cả!“, ở dưới ký tên Christopher McCandless.

Một thập kỷ rưỡi sau cái chết của Alex (tên gọi tắt của Alexander), vào tháng Chín năm 2007, bộ phim Into the Wild của đạo diễn Sean Penn dựa trên cuốn sách cùng tên của Krakauer xuất bản năm 1996 về hành trình của Alex do Emile Hirsch hóa thân ra mắt khán giả.

Khoảng một năm rưỡi sau khi bộ phim ra mắt, tôi ngồi viết những dòng này.


Chương 1: Quẳng gánh lo đi mà vui sống

Hầu hết những thứ xa xỉ và nhiều thứ được gọi là tiện nghi của cuộc sống không những không cần thiết, chúng thậm chí là những trở ngại cho sự vươn lên của con người. Thoreau đã viết như thế.

Có khi nào tôi đã dám từ bỏ danh vọng để sống một cuộc sống hoàn toàn khác đi? Có khi nào tôi đã dám rũ bỏ tấm áo choàng của một quân cờ trong bàn cờ ma trận thế sự, để sống thật là mình? Và, có khi nào tôi đã dám từ chối những tiện nghi mà cuộc sống và cơ hội mang lại?

(Vui lòng đọc tiếp tại đây)


Bonus:

8 nhận xét:

  1. một sự bày tỏ - liên hệ rất gần gũi với 1 marcus mà tui biết

    thích đoạn mở đầu giới thiệu các cột mốc - mối liên hệ giữa các nhân vật/sự kiện/thời gian

    một bộ phim và bài viết làm cho người đọc thấy can đảm hơn trong cuộc sống :))

    (thời gian ở Úc mình đã có cơ hội cảm nhận rất rõ tinh thần Into the wild này) :))

    Trả lờiXóa
  2. Nhờ bài này mà anh ấy được một số chị em nào đó hăm mộ nên đòi liên lạc đó nha!

    Trả lờiXóa
  3. "Người ta giàu lên tỷ lệ thuận với số thứ mà người ta dám bỏ đi." Hông hiểu lắm vì nếu giàu lên mà dám bỏ đi nhiều thứ thì ai cũng như Thoreau, vậy có gì lạ đâu. Ảnh chỉ lạ vì exotic với các common taste thôi mà nếu ai cũng nghĩ như ảnh nói thì hết lạ mất tiêu rồi. Câu này phải là tỉ lệ nghịch với đúng chứ Marcus?

    Trả lờiXóa
  4. @Pink: Cảm ơn Pink. Vì thế mới sợ bị phơi bày đời mình. Những ngày này, Into the Wild đang đem lại cho tôi niềm tin vào cuộc sống.
    @Sờ: nghe giọng hơi ghen ghen khậc khậc
    @HTV8: Ý nói là càng dám bỏ đi nhiều thứ thì người ta càng giàu lên đó mà. Tỷ lệ thuận.

    Trả lờiXóa
  5. Chương 1 bàn về "Quẳng gánh lo đi mà vui sống"
    [quote]
    Hầu hết những thứ xa xỉ và nhiều thứ được gọi là tiện nghi của cuộc sống không những không cần thiết, chúng thậm chí là những trở ngại cho sự vươn lên của con người. Thoreau đã viết như thế.

    Có khi nào tôi đã dám từ bỏ danh vọng để sống một cuộc sống hoàn toàn khác đi? Có khi nào tôi đã dám rũ bỏ tấm áo choàng của một quân cờ trong bàn cờ ma trận thế sự, để sống thật là mình? Và, có khi nào tôi đã dám từ chối những tiện nghi mà cuộc sống và cơ hội mang lại?
    [quote]

    Và câu "Người ta giàu lên tỷ lệ thuận với số thứ mà người ta dám bỏ đi" rất là hợp lý vì trong chương 1 đang bàn về chuyện bỏ đi. Nhưng nếu theo những gì Thoreau đề cập thì phải bỏ đi những thứ gọi là tiện nghi, vật chất, và danh vọng. Không thể nào tưởng tượng nổi nếu bỏ đi những thứ đó thì thiên hạ giàu lên, nếu có chắc là lòng giàu nhân ái, vị tha và biết chia sẻ quá ;))
    Em nghĩ Thoreau bàn về việc bỏ đi vì hành trang trên con đường đi đến hạnh phúc mà càng nhẹ thì càng đi nhanh tới đích. Còn người giàu họ vẫn chưa đến đích vì còn loay hoay không biết mang theo gì và bỏ gì. Cuối cùng thường họ mang theo hết và họ chỉ loay hoay đâu đó ở ngã ba thỏa mãn mà thôi.
    Túm lại là câu này coi có vẻ hợp lí trong đoạn này nhưng thật ra là rất ư 'chớt quớt away'

    Trả lờiXóa
  6. ôi thế hóa ra em vẫn hiểu giàu nghĩa là giàu có về vật chất à?

    Trả lờiXóa
  7. Sau hạnh phúc tìm được là sự bất tử hay là cái chết? Tôi không đồng tình lắm về cái chết của một con nguời trẻ tuổi đầy hòai bão về sự hoang dã. Có lẽ Supertramp đã không chọn cái kết của mình , anh chỉ đơn giản chọn hạnh phúc cuối cùng. Thấy rằng, quan niệm hạnh phúc ở con người không có điểm dừng trong cuộc đời hữu hạn. Có phải Tarzan đã chọn trở về với rừng xanh vì yêu nơi đó, hay thiên nhiên hoang dã vẫn là cội nguồi cũa lòai người – sinh vật xã hội.

    Trả lờiXóa
  8. Cảm ơn bạn Hải Hiền đã chia sẻ.

    Trả lờiXóa