Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Ký ức thầy cô


Bài này tôi viết cùng thời điểm vào năm ngoái. Năm nay đăng lại. Vì không thể viết được như thế nữa.

Cô giáo đầu tiên của mình là cô Thìn. Bây giờ vẫn nhớ như in ngày cô dẫn vài đứa trẻ hàng xóm không chơi cùng đến nhà, dắt mình đi nhà trẻ. Hồi đó 3 tuổi, không thích đi mẫu giáo, chỉ thích ở nhà chơi vơ vẩn lẩn thẩn với cây cỏ chó mèo, với mấy đứa hàng xóm ở gần. Vì thế gào khóc ghê lắm. Cứ bám chặt vào bờ tường cổng không muốn đi. Cô Thìn vừa dỗ vừa dọa. Cuối cùng cũng phải đi theo dù nước mắt ngắn dài. Con bé hàng xóm tên Mỹ không phải đi mẫu giáo, vẫn thường là bạn chơi hàng ngày, đứng nhìn theo, cảnh tiễn đưa ra chừng cảm động lắm ý. Cô Thìn chừng hai mấy tuổi, không có chồng. Hình như cô mãi mãi không lấy chồng. Cô là người dạy mình hát và múa đầu tiên. Mình là đứa ham văn nghệ nên hát hay múa giỏi hơn cả bọn con gái cùng trường mẫu giáo. Vào trung thu một năm nào đấy, mình dẫn đầu đội múa (hình như có mặc váy hehehe) lên sân khấu của xã biểu diễn. Dân tình cứ gọi là hoan hô nhiệt liệt. Cô Thìn da ngăm đen nên khuôn mặt nét nào ra nét đấy, mắt tròn, môi mọng, mỗi tội tính tình không được dịu dàng nữ tính cho lắm nên các trai làng và bộ đội chê. Ngày 20/11 hình như mình chỉ hái hoa vườn nhà đi tặng cô thôi, chứ chẳng có quà cáp gì như thời bây giờ.

Cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 4 là cô Từ. Nhà cô rất nghèo, không có cả xe đạp. Cô thường đi bộ đi làm với chiếc cặp sờn gáy và đôi chỗ mặt ngoài giả da đã bung lung tung. Cô rất yêu thương học trò, dù kiến thức của cô rất hạn chế (hồi đó còn nhỏ nhưng đã bắt đầu biết đánh giá kiến thức thầy cô, tư tưởng tự do dân chủ đã manh mối hehehe). Có lần làm báo tường, mấy đứa đến nhà cô, cô luộc sắn cho ăn. 20/11 năm ấy, mình cám cảnh chiếc cặp sờn của cô nên vận động cả lớp đóng tiền mua tặng cô một chiếc cặp giả da mới. Chiếc cặp mới không nhiều tiền, nhưng làm cô cảm động vô cùng. Nhưng không hiểu sao, cô vẫn dùng chiếc cặp cũ khi đi làm.

Cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 5 là cô Thuyết. Cô còn trẻ, mới ra trường vài năm, người tròn, da ngăm đen. Cô lấy chồng là người theo đạo, làm thợ mộc và nhà chồng cô cũng ở gần nhà thờ. Vì thế khi đến nhà cô học luyện thi học sinh giỏi Văn, mình được biết đến không chỉ cuộc sống của người thợ mộc mà cả khung cảnh bên ngoài của cái nhà thờ được xây từ thế kỷ 19. Nhà thờ lúc đó là cả một thế giới rất lạ lẫm, phần nhiều gây sợ hãi đối với mình. Cho đến tận bây giờ, mình cũng chưa bao giờ dám bước chân vào nhà thờ ấy, dù suốt mấy năm học cấp II nghe chuông đổ hàng ngày. Cô Thuyết là giáo viên giỏi, ham thành tích. Còn nhớ năm ấy cả trường có hai người là bạn Phan và mình được vào đội tuyển thi học sinh giỏi Văn thành phố, sau khi đã giành giải cấp thị xã, cô đặt rất nhiều hy vọng. Thế nhưng cả hai đứa sau này đều chỉ ngấp nghé mức đoạt giải làm cô rất phiền lòng. Khoảng 5 năm sau đó, trong một lần đi dự lễ khen thưởng học sinh giỏi, mình gặp lại cô. Lúc này cô đã có học sinh đoạt giải thi Tiếng Việt toàn quốc.

Thầy giáo hồi lớp 9 là thầy Thuật. Thầy là giáo viên dạy Toán rất giỏi. Năm ấy là năm đầu tiên trường tỉnh lẻ của mình chọn lọc ra một lớp những đứa học khá nhất của khối 8 năm trước đó và thành lập lớp 9A. Đó là năm học có quá nhiều kỷ niệm tuyệt vời. Thầy Thuật không phải giáo viên chủ nhiệm, nhưng Toán là một môn học được tăng giờ giảng, ngoài môn Văn của lớp 9A. Trong số những học sinh 9A, thầy đặt niềm tin lớn vào mình. Và việc mình cùng với Hùng lọt vào vòng thi tỉnh môn Toán, sau đó có giành giải, tuy nhiên không đủ cao để vào đội tuyển thi toàn quốc, không làm thầy phiền lòng. Thầy vẫn rất tin tưởng và thường xuyên đem mình ra làm gương cho các em lớp dưới (được nghe kể lại, chứ thầy chưa bao giờ khen mình trước mặt người khác). Thầy không chỉ là thầy, mà còn là người bạn. Thầy cao ráo, đẹp trai, thông minh, vợ hiền giỏi, hai đứa con trai cũng đẹp trai ngoan ngoãn. Thầy là người vừa khuyến khích mình trong việc học tập (thường xuyên đưa mình thêm các bài toán khó hehehe) vừa tạo điều kiện cho mình tham gia các công tác xã hội nữa. Đó là năm học nếu xét về mặt tình cảm thì là năm mình gặp nhiều thăng trầm sóng gió nhất, có lẽ bởi năm đó là đỉnh cao của tuổi dậy thì. Và lớp 9A có lẽ là lớp học khó quên nhất của cả đời học sinh.

Ngoài thầy Thuật ra, thì ở trường cấp II hồi đó còn có một thầy giáo khác dạy môn Lý, mà tự nhiên lúc này quên mất tên. Thầy giỏi và tài hoa, dù không đẹp trai. Qua thầy mình bước đầu tiếp xúc với âm nhạc quốc tế, thứ hồi đó khá xa xỉ ở nơi tỉnh lẻ. Lý không phải là môn mình quan tâm nhiều, tuy nhiên vì việc vào đội tuyển thi học sinh giỏi năm đó có gặp K. ở đội tuyển Lý, mà, vì chết ở ngay cái nhìn đầu tiên, mình chăm chỉ môn Lý hơn.

Cấp III có nhiều thầy cô hơn, tuy nhiên chỉ có vài người để lại ấn tượng mạnh. Cô Thanh chủ nhiệm suốt mấy năm cấp III là cô giáo hiền dịu nhất mình từng được biết. Cô dạy môn Hóa khá giỏi, tuy nhiên mình không đi học thêm cô mà học người khác. Dù thế, cô vẫn rất yêu quý và tôn trọng mình chứ không có trù dập như nhiều giáo viên khác cùng hoàn cảnh. Cũng nói thêm là trong suốt cả đời học sinh và sinh viên, mình chưa bao giờ quỵ lụy giáo viên. Chưa bao giờ đi học thêm vì nghĩ là để lấy lòng thầy cô, mà chỉ đi học nếu thấy có thể giúp cho việc thu nạp kiến thức. Cô Thanh, cũng như thầy Thuật, là hai người bạn lớn mà cả sau này mình không bao giờ quên.

Ngoài cô Thanh, thời cấp III còn có một thầy quên mất tên, dạy môn Giáo dục công dân năm lớp 11, là người thầy mình không quên về ấn tượng tốt. Thầy đã già, có lẽ chuẩn bị về hưu. Mỗi giờ giảng của thầy đều không quá sách vở, mà thầy đi sâu vào thực tế, vào phát triển của đất nước, thế hệ trẻ, những khó khăn, bất cập của đời sống. Đó là người thầy nói với lớp chuyên Toán bọn mình là các em cố gắng để sau này mỗi người sẽ trở thành một nhà quản lý giỏi, giúp xây dựng đất nước. Thầy nói với sự tin tưởng lớn.

Thời cấp III còn một người thầy khác, thầy Bình. Mình là đệ tử học thêm Toán của thầy suốt 3 năm cấp III, dù thầy không dạy lớp mình ở trường, Thầy gầy gò, tóc lúc nào cũng rất nhiều gàu vì chắc nhiều ngày không gội nhưng thầy là một chuyên gia Toán Tin rất giỏi. Thầy quý mình vì hay đưa ra cách giải khác với cách giải của thầy, có lúc hay hơn, có lúc không hay bằng, nhưng điều quan trọng là khác. Có lần thầy nói "Chưa có đứa nào giải bài này như thế" làm mình mũi phổng to đùng sắp nổ. Nhà Thầy ở phố Lê Lợi, ngay đối diện nhà thờ chính của giáo phận Hưng Hóa. Phố Lê Lợi là phố có vẻ phố nhất của cả thị xã nhỏ bé.

Dù ai đó có phê phán thầy cô giáo, nhưng trong số nhiều người thầy nhàn nhạt, không yêu nghề, vẫn có những người thầy cô giáo thật sự xứng đáng với tên gọi ấy. Mẹ mình cũng là một người như vậy, dù mình chưa bao giờ là học sinh của bà. Nhưng, chỉ qua thái độ và những gì nghe kể lại từ những học trò và phụ huynh học trò của bà, khi bà đã không còn đứng trên bục giảng, mình hiểu mẹ mình đã là một cô giáo xứng đáng.

Gửi đến mẹ, và các thầy cô giáo cũ, dù chắc rằng sẽ chẳng ai trong số họ đọc được những dòng này, lời chúc và lời cảm ơn chân thành nhất nhân ngày của các nhà giáo Việt Nam.

7 nhận xét:

  1. đọc xong thấy thương quá à.

    Trả lờiXóa
  2. Hồi còn ở VN thì 20/11 năm nào Phụng cũng cùng đứa bạn thân đi thăm cô hiệu trưởng trường cấp I hết. 3 năm nay bạn ấy đi thăm cô 1 mình. Đọc bài của Marcus thấy rất cảm động. Marcus giỏi toán mà còn giỏi văn nữa chứ. Thán phục!

    Trả lờiXóa
  3. Yêu quá... :-) x Cho độc-giả hâm mộ này ôm một cái nha.

    V.E.

    Trả lờiXóa
  4. Mong ước kỷ niệm xưa.
    Chúc mừng Mẹ Marcus nhé.
    (À, mà sao nhớ dai thế)
    Thân

    Trả lờiXóa
  5. Ko hỉu sao Yên ko có mấy thiện cảm với nghề giáo. Suốt mười mấy năm đi học Yên ko có ấn tượng đặt biệt về một thầy cô nào. Có vẻ như đó là một lỗ hổng trong cuộc đời đi học của mình thì phải...

    Trả lờiXóa
  6. @Lún: thương lắm. Không biết bây giờ các cô giáo hồi cấp I ra sao.
    @Phung: Cám ơn bạn. Có lẽ mình là đứa ham vui nên yêu cả văn lẫn toán.
    @V.E.: Hừm, lần nào cũng đòi ôm là sao.
    @Phú: Cảm ơn anh. Có những ký ức không thể xóa được anh ạ.

    Trả lờiXóa
  7. Tai nang qua marcus oi, gioi ca Van lan Toan lan Van nghe.

    Marcus co cai giong tui la khong bao gio di mau giao. Tui nho ca nha toi da that bai bao nhieu lan ma khong cho toi di mau giao duoc.

    Ma nghe thien ha don dai la marcus day thi tu luc mau giao co ma?

    Trả lờiXóa