Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009

Ngày thống nhất đất nước

Đối với thế hệ sinh sau chiến tranh như chúng tôi, ngày 30/04 đã dần dần chỉ còn một ý nghĩa: được nghỉ kèm với ngày 01/05. Thời gian đó chúng tôi lúc còn là học sinh thường rủ nhau đi chơi xa. Gia đình làm bữa ăn tươi, coi như là kỷ niệm một ngày các thành viên có thể quây quần. Trong tiềm thức không nghĩ nhiều về ý nghĩa của ngày này.

Đã 34 năm trôi qua. Nhiều hơn tuổi của tôi. Nhiều hơn cả quãng thời gian chính thức của cuộc chiến tranh chia rẽ hai miền Nam Bắc. Nhưng những mất mát tổn thương cả về hai phía vẫn chưa nguôi ngoai. Tôi có thể hiểu điều đó, nhưng tôi vẫn mong ước một cái nhìn cởi mở hơn hướng về tương lai của tất cả người Việt hay gốc Việt.

Trong ngày 30/04 tình cảm mỗi người đều rất khác nhau. Đối với tôi, đó là ngày thống nhất đất nước.

7 năm sau khi kết thúc cuộc chiến, nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết nên những dòng sau đây:


TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN

(1982)

1.

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Các anh từ Bắc vào Nam

Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc

Các anh đến

Và nhìn Sai Gon như thủ đô của rác

Của xì ke,gái điếm, ,cao bồi

Của tình dục,ăn chơi

“Hiện sinh-buồn nôn-phi lý!!!”

Các anh bảo con trai Sai Gòn không lưu manh cũng lính ngụy

Con gái Sai Gòn không tiểu thư khuê các,cũng đĩ điếm giang hồ

các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”

văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc

ngòi bút các anh thay súng

bắn điên cuồng vào tủ lạnh ,ti vi

vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ

các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản

các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn

là thiêu thân ủy mị,yếu hèn

các anh hùa nhau lập tòa án bằng văn chương

mang tuổi trẻ Sai Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

2.

Tội nghiệp Sài Gòn quá thể

Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý

Có anh thợ điện ra đi không về

Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống mỹ

Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me

Tội nghiệp những người sài gòn đi xa

Đi từ tuổi hai mươi

Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc

Có ai hỏi những hàng dương xanh

Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hóa thân vào sóng nước

Tội nghiệp nhưng đêm Sài Gòn đốt đuốc

Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không

Tội nghiệp nhưng ông cha rời khỏi nhà dòng

Áo chùng đen đẫm máu

Tội nghiệp những chiến trường văn chương,thi ca ,sách báo

những vị giáo sư trên bục giảng đường

ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc

Sài Gòn của tôi-của chúng ta.

có tiếng cười

và tiếng khóc

3-

Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót

Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi

Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện

Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển

Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình

Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát .hy sinh…

4-

Và khi ấy

Thì chính “các anh”

Những người nhân danh Hà Nội

Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới

Chửi đã đời .

Chửi hả hê

Chửi vào tên những làng quê ghi trong lý lịch của chính mình

Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!

Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc

Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt

Những bà mẹ làm ra hạt lúa

Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin

Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm

để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch

Bây giờ

Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”

Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân

Các anh

đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân

đã bờm xờm râu tóc,cũng quần jean xắn gấu

Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô

Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi,casette .radio…

Bia ôm và gái

Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn & dại”

Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”

Các anh cũng chạy đứt hơi

Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ

Sài Gòn 1982 lẽ nào…

Lại bắt đầu ghẻ lở?

5-

Tội nghiệp em

Tội nghiệp anh

Tội nghiệp chúng ta những người thành phố

Những ai ngổn ngang quá khứ của mình

Những ai đang cố tẩy rửa “lý lịch đen”

Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

6-

Xin ngả nón chào các ngài

“Quan toà trong sạch”

Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi

Bình thản đổi thay lốt cũ

Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn

Hồn nhiên xanh muôn thưở

để yên cho xương rồng,gai góc

Chân thật nở hoa

Này đây!

Xin đổi chỗ không kỳ kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa

Nơi một góc (chỉ một góc thôi)

Sài Gòn bầy hầy ,ghẻ lở

Bây giờ…

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào” thượng đế”

Khi sống hả hê giữa một thiên đường

Ai bây giờ

Sẽ

Tạ lỗi

Với Trường Sơn?


Đỗ trung quân (1982)

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Queer Eyes for Nearly Straight Movies

300: Many muscular men fight to get the hole.
A History of Violence: Two leather guys try to lay a naked man.
Ashes of Time: Gang-bang in the middle of the desert.
Interview With A Vampire: Being tired of one-night-stands, two vampires found a family with a little girl.
Shut the Eyes While Opening the Windows (not shot yet, but will come out soon): A young boy is waiting for being touched by a man from the neighborhood every morning.
The Lord of the Rings Trilogy: A boy helps an other boy in coming out of the ring.
The Matrix: Callboys try to get out of the knocking shop.
The Motorcycle Diaries: Two young men ride hard an old bike.
Titanic: An icy death rather than a fat woman.
Top Gun: A guy's gun takes an other guy's breath away in the sky.
Troy: A man's vengence for his manly lover.
X-Men: Men with X-Chromosom try hard to be respected as men.
X-Men: the Last Stand: The very last fabulous excitement of the X-Men.
X-Men Origins: Wolwerine: What Wowereit* once was.


*Wowereit is the openly gay mayor of Berlin (Germany)

(to be continued)

Copyright (c) by Marcus

Cannes 62: Những dấu hỏi từ sự lựa chọn

Danh sách phim tham dự chính thức được công bố bởi ông Thierry Frémaux - giám đốc chương trình của LHP Cannes hứa hẹn một mùa tranh giải Cành Cọ Vàng chất lượng. Tuy nhiên sự lựa chọn này để lại những dấu hỏi.

Này điện ảnh Mỹ, anh đang ở đâu?

Trong số 20 tác giả được chọn tranh giải Cành Cọ Vàng năm nay sẽ diễn ra từ 13.05 – 24.05, chỉ có một người Mỹ „chính cống“ là Quentin Tarantino. Tuy nhiên, bộ phim mới nhất của Tarantino Inglorious Basterds lại nói về một toán người Mỹ ở Châu Âu trong chiến tranh thế giới thứ II và được quay hầu như hoàn toàn tại Đức với một dàn diễn viên quốc tế. Ngoài ra, bộ phim được coi là rất Mỹ mang tên Taking Woodstock kể về cuộc đời của Elliot Tiber, người đồng sáng lập liên hoan âm nhạc Woodstock vào mùa hè 1969 hứa hẹn sẽ gây tiếng vang khi nói về thời kỳ hippie với tóc dài, ma túy, tình dục tự do và nhạc rock lại là tác phẩm của Lý An, một người gốc Đài Loan.

Trước ngày danh sách phim được gút lại chính thức, nhiều người dự đoán rằng các phim mới nhất của Francis Ford Coppola và Jim Jarmusch là hai ứng cử viên sáng giá. Tuy nhiên Coppola từ chối mang Tetro - bộ phim quay tại Argentina kể về những khó khăn của một gia đình nghệ sĩ gốc Ý - đến Cannes, bởi phim của ông chỉ được chọn cho mục Không tranh giải, điều làm Coppola rất không hài lòng vì ông cho rằng một phim độc lập xứng đáng được đối xử tốt hơn thế. Việc The Limits of Control của Jim Jarmusch – câu chuyện về một tay sát thủ được mời sang Tây Ban Nha thực hiện một phi vụ bí ẩn với dàn sao Bill Murray, Gael Garcia Bernal, Tilda Swinton không được lựa chọn trong bất cứ danh mục nào của Cannes được phỏng đoán là do thời điểm phát hành dự định của phim tại thị trường Mỹ bị đẩy lên trước ba tuần (ngày 01.05) đã làm cho Cannes không còn mặn mà nữa.

Nhìn lại quá khứ: Năm 2008 có 4 phim Mỹ, năm 2007 có tới 5 phim Mỹ được lựa chọn tranh giải. Điện ảnh Mỹ đang gặp khủng hoảng tài năng hay Cannes đang thoát dần ảnh hưởng Hollywood?

Đọc tiếp tại đây

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

You are so beautiful to me

Joe Cocker time after time:

1981:



1987:



1990s:



2007:



You are so beautiful to me
You are so beautiful to me
Can't you see
You're everything I hoped for
You're everything I need
You are so beautiful to me

Such joy and happiness you bring
Such joy and happiness you bring
Like a dream
A guiding light that shines in the night
Heaven's gift to me
You are so beautiful to me

Hàng đầu và nhất

Người Việt Nam mình hay thích kỷ lục. Có lẽ từ lịch sử nhỏ bé ngước nhìn lên phía Bắc đồ sộ sừng sững những tượng đài.

Báo chí Việt Nam thì còn thích những cái nhất hơn. Ngay cả tờ Tuổi Trẻ, vẫn tự coi là báo hàng đầu trong nước.

Mục Văn hóa - Giải trí của trang Tuổi Trẻ Online ngày 25/04 có gì?

- Người viết bình luận cao tuổi nhất
- Người phụ nữ gợi cảm nhất
- Diễn viên nhỏ con nhất

Cứ đà này, Tuổi Trẻ cũng sẽ dành một danh hiệu Nhất trong làng báo: tờ báo xuống dốc nhất!

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

If you are a Vietnamese...

If you are a Vietnamese:

Money is everything to you, yet you have no sense of finance.

You don’t trust anyone, including yourself. So that you lie to everyone, including yourself.

You think everyone else is stupid but when it comes to making decision you always want somebody else to do it for you, and if nobody does, you think following the crowd is the safest bet.

You don’t believe in God, (state) media is God to you.

Modern medicine means side effect and bear bile cures all diseases.

You enjoy complaining about everything, but Hochiminh is untouchable.

You love your country, but you’d do everything for your children to get out of it.

And when you go to FB and take the inner nationality quiz, most of you become German.


Sources: today20' blog, Everywhereland's blog

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Nhạc công, thợ sửa xe máy và chất xám

Nước X có một cái Dàn nhạc giao hưởng quốc gia mà các nhạc công của nó xứng đáng được nhận danh hiệu anh hùng lao động.

Bởi ngoài những buổi tập mệt nhoài, nhạc công A còn là thợ sửa xe máy lành nghề, nhạc công B đi làm thợ tiện, còn nhạc công C đứng bán quần áo.

Chả trách đi nghe dàn nhạc giao hưởng quốc gia nước X giống như nghe một hợp âm của tiếng còi xe, tiếng máy kêu và tiếng sột soạt của quần áo.

Ông giám đốc Dàn nhạc cho biết, ông đang sợ mất toàn bộ nhân viên của mình, vì "chuyên môn anh chị em rất cao, dự tuyển ở nước ngoài đảm bảo được nhận ngay".

Ông giám đốc nổ, bởi chỉ mong chính phủ nước X tăng lương cơ bản và phụ cấp cho nhân viên của mình.

Ông không biết rằng, chất xám của nhân viên ông không thể chảy đi đâu khác được, nó đã chảy vào cái bugi xe máy, cái máy tiện và đống quần áo thể thao rồi.


(Tin liên quan)

Hài hước về đàn ông

I.
Một người đàn ông lái xe lên dốc núi. Một người đàn bà lái xe xuống núi cũng trên cùng con đường đó.

Khi hai người gặp nhau, người đàn bà nhoài người ra cửa sổ hét to: "Lợn!". Người đàn ông quát lại: "Đồ đĩ!"

Hai người lái tiếp.

Ở khúc quanh tiếp theo, người đàn ông đâm phải một con lợn.



II.
Chúa Trời bảo Adam:
"Ta có một tin tốt và một tin xấu cho con. Con muốn nghe tin nào trước?"

"Tin tốt trước ạ," Adam trả lời.

"Được rồi," Chúa Trời tiếp. "Con sẽ nhận được một bộ não và một cái dương vật."

"Còn tin xấu thì sao ạ?" Adam hỏi.

"Con sẽ không bao giờ dùng hai thứ ấy một lúc được."



III.
Quá nửa đêm, Tèo lay mẹ:
"Mẹ kể cho con một câu chuyện cổ tích đi."

"Thôi con gắng đợi cha về. Rồi cha sẽ kể cho cả mẹ và con một câu chuyện cổ tích." Người mẹ buồn rầu đáp.



IV.
"Công an đang tìm một người khoảng 40 tuổi, nam giới, chuyên đi tán tỉnh làm phiền phụ nữ." Người vợ đọc tin tức báo chí bên bàn ăn sáng.

"Em có nghĩ là anh hợp với vị trí đó không?" Người chồng hỏi.



V.
Một bà già mang một túi tiền to đến một ngân hàng. Bà muốn gửi số tiền đó vào sổ tiết kiệm, nhưng nhất quyết đòi gặp giám đốc nhà băng.

Khách hàng là thượng đế. Đề nghị của bà được chấp thuận.

Tại phòng ông giám đốc tuổi trung niên, bà mở túi tiền ra, tổng cộng lên đến 10 triệu đô.

Ông giám đốc kinh ngạc và hỏi bà: "Bà lấy đâu ra nhiều tiền thế?"

"Tôi cá cược thôi." Bà già đáp.

"Thế bà cá cược kiểu gì?" Ông giám đốc tò mò.

"Kiểu như tôi cá 50 nghìn đô với ông là hai hòn dái của ông hình vuông." Bà già thản nhiên đáp.

"Không thể có chuyện đó được." Ông giám đốc nói.

"Vậy ông có dám cá không?" Bà già tấn công.

"Đồng ý." Ông giám đốc bị chạm tự ái.

"Nhưng tôi cần có người chứng kiến. Ngày mai 10 giờ tôi sẽ đem theo luật sư của tôi đến đây."

"Được." Ông giám đốc gật đầu.

*

Đêm đó ông trằn trọc, nửa đêm thức dậy lọ mọ lấy thước dây ra đo xem hai hòn dái mình cỡ bao nhiêu. Chắc cú thắng cuộc.

*

Sáng hôm sau. 10 giờ. Bà già có mặt cùng luật sư tại phòng ông giám đốc.

"Để kiểm tra, ông có thể cởi quần ra được không?" Bà già ý nhị hỏi.

"Được chứ." Ông giám đốc tụt quần xuống.

Bà lão lại gần, từ từ xem xét. Rồi hỏi ông giám đốc:

"Để cho chắc chắn, tôi có thể chạm vào của quý của ông được không?"

"Ừ, à, được." Ông giám đốc chắc thắng miễn cưỡng đồng ý.

Bà già cúi xuống và sờ mó vào của quý của ông giám đốc.

Bỗng có tiếng đập mạnh. Ông giám đốc ngước lên nhìn. Tay luật sư đang đập đầu vào tường.

"Có chuyện gì vậy?" Ông giám đốc hỏi.

"Thì tôi cá cược với tay luật sư 1 triệu đô là tôi sẽ sờ soạng vào của quý của giám đốc nhà băng trước mặt ông ấy." Bà già thản nhiên đáp.


(Marcus dịch thoáng từ các mẩu hài hước trên báo Süddeutsche Zeitung)

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Cấm đái trong bồn cầu

Từ ngày 01/09/2009, chính phủ nước X quy định cấm các hành vi liên quan đến đái trong bồn cầu. Theo người phát ngôn của X, bồn cầu là nơi đi ỉa, chứ không được đi đái. Hành động đái cùng lúc với ỉa phải được ngăn chặn, vì có những kẻ xấu lợi dụng dùng tay trong lúc thực hiện hành vi đó, mang lại tệ nạn cho xã hội.

Muốn đái, phải ra gốc cây, nơi có các dòng chữ bằng vôi, sơn hoặc biển ghi "Cấm đái". Người phát ngôn của X hướng dẫn.

Tuy nhiên, người phát ngôn của X cũng bật mí, nếu người dân đái lén lút trong bồn cầu mà không dùng tay, thì cũng như đi xe mà không có bằng lái, nếu bị phát hiện thì mới phạt, còn không thì chắc cũng sẽ được cho qua. Cơ bản là tuyệt đối không được dùng tay.

"Toàn Đảng, toàn dân, toàn quân nước X hăng hái thi đua thực hiện chỉ thị cấm đái trong bồn cầu, không dùng tay trong bồn cầu!" Người phát ngôn của X hồ hởi.

Anh phanxine (bên phải trong ảnh) cho biết để chuẩn bị cho việc thực hiện tốt quy định của chính phủ, anh đang tập ăn cơm khô, không canh, không uống nước. "Tìm được một gốc cây ở vùng sông nước là chuyện không tưởng," anh tâm sự. Anh cũng cho rằng việc không dùng tay rất là khó, nhưng anh quyết tâm "không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền".

Anh anonymus (bên trái trong ảnh, xin được giấu tên) nhận xét việc cấm dùng tay có thể làm nảy sinh hành vi dùng miệng, tuy nhiên phải cần đối tác. Như vậy sẽ có thêm hiện tượng cần ít nhất hai người cho một lần đi cầu. "Sắp tới chính phủ nên có quy định rõ hơn về vụ này," anh đề xuất. "Vừa ý Đảng chắc chắn sẽ hợp lòng dân," anh chia sẻ.


(Tin liên quan)

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009

Hoa anh đào cho Hà Nội




Nhìn thấy cảnh dân Hà Nội chen chúc nhau đi ngắm hoa đào giả và hoa đào tàn, trong vòng vây của cảnh sát, tớ muốn gửi đến các bạn những hoa đào thật ở vườn Nhật Bản, trong công viên thành phố Hamburg. Ảnh chụp cuối tuần trước bằng máy điện thoại Sony Ericsson Cybershot C905. (c) Marcus.

Đây cũng là lời chào trở lại của Marcus.