Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Phụ nữ Việt Nam qua ảnh

Chuyến đi trong ngày về đồng quê ngày hôm qua quá thú vị. Sẽ dần dần chia sẻ thêm với mọi người.

Triển khai thêm từ bài viết trước, vì quên kể với các bạn rằng ở trong cái nhà kho cũ ấy, có một cuộc triển lãm ảnh về phụ nữ Việt Nam, do một nữ nhiếp ảnh gia người Đức thực hiện từ chuyến đi năm 2008 đến Việt Nam.

Một số hình ảnh: (nhấn vào hình để xem rõ và đẹp hơn)




Di chuyển một tí nhé:

video

Linh tinh ngày 31.5.9

1. Tối qua chạy xe về vùng Wendland (là vùng nông thôn gần sông Elbe của Đức), mục đích là đi nghe ca nhạc của Etta Scollo, một ca sĩ người đảo Sicille (Ý). Cô ấy vừa đàn ghi ta vừa hát thật tuyệt vời về quê hương cô, về tình yêu và về cuộc sống, thậm chí về cả Mafia. Địa điểm biểu diễn là một cái nhà kho cũ của nông dân thời xưa. Lâu lắm rồi mới được sống một không khí âm nhạc mộc mạc ấm cúng như thế. Chương trình nằm trong chuỗi hoạt động gọi là kulturelle Landpartie (Lễ hội văn hóa đồng quê) kéo dài vài tháng ở vùng Wendland. Khi được biết về thù lao biểu diễn của cô và so sánh với cái giá trị văn hóa mà cô mang đến, mới thấy các ca sĩ ở Việt Nam còn quá sung sướng và được nuông chiều.

2. Trước khi đến chỗ nghe hát ghé qua Ludwigslust nơi có một lâu đài với vườn cây rộng và một hệ thống dẫn nước tuyệt diệu. Ở một nhà hàng nhìn ra đồng cỏ ngút ngàn mênh mông gió, tự nhiên có một bé gái chừng 1 tuổi đi đến bàn rồi đòi ngồi lên lòng mình. Nhìn ba mẹ nó và hiểu ngầm rằng được đồng ý, mình đặt nó lên lòng và chơi với Ronja, tên của cô bé đáng yêu.

3. Trên đường đến chỗ nghe hát, còn ghé qua S. là nơi chúng ta đã trồng cây hai năm về trước. Những mầm cây vừa nhú đầu năm nay đã chết rồi. Được an ủi là chúng ta sẽ thay cây mới. Vẫn thấy buồn.

4. Trong buổi nghe hát, khi tìm chỗ ngồi, một ông kia đã ngồi sẵn ở ghế quay sang cười Nỉ hảo sau khi mình chào hỏi. Mình nói ngay tôi không phải người Tàu, mà là người Việt Nam. Ông hỏi thế chào bằng tiếng Việt như thế nào. Mình nói Xin chào. Ông nhắc lại rồi nhận xét là nghe cũng giống. Mình nghiêm trang: Không, nó khác đấy. Mỉm cười chào ông rồi đi ngồi chỗ khác. Mình là đứa da vàng mũi hơi tẹt duy nhất ở nơi làng quê toàn người Đức chính cống. Những đứa trẻ tóc vàng quan sát mình rất kỹ.

5. Hôm nay đã là ngày cuối tháng 5 rồi. Từ tuần tới phải tập trung vào công việc. Nước chảy đến chân mà còn lang thang blog với phim ảnh. Ngẫm lại thì đã khi nào bỏ nó đâu. Nhưng sẽ cố gắng dành thời gian hơn cho những chuyện chính, ít nhảm hơn, ít tự sướng hơn.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Cannes 62: Nền đen của Chiếc nơ trắng

Việc bộ phim Das weisse Band (Chiếc nơ trắng) của đạo diễn Áo Michael Haneke giành Cành Cọ Vàng được quay trên nền đen minh họa một cách rõ nét nhất không khí trong các phim đoạt giải năm nay: sự ngập tràn cái ác.

Câu chuyện của bóng tối


Lời đề từ của phim Chiếc nơ trắng là: „Một câu chuyện thiếu nhi của Đức“ và diễn ra tại một làng quê miền Bắc nước Đức ngay trước chiến tranh thế giới thứ Nhất. Đạo diễn Haneke đi sâu vào việc lột trần bố cục quyền năng trong các gia đình và tổ chức làng xóm, cách những đứa trẻ bị khủng bố tinh thần và thể xác bằng những luật lệ hà khắc do người lớn đề ra và qua đó, ông muốn đi đến tận cùng nguyên nhân của khủng bố và bạo lực dưới mọi hình thức và không chỉ giới hạn cho một nước Đức từng có quá khứ phát xít. Bộ phim được chào đón nồng nhiệt tại Cannes vì theo giới phê bình, đạo diễn đã kể một câu chuyện với cách xử lý chi tiết rất kỹ lưỡng và gợi nhiều suy nghĩ về bóng tối và ánh sáng. Để có được những gương mặt thật sự còn mang chất nông dân của thời kỳ cách nay gần một thế kỷ, các nhà lựa vai đã phải sang Đông Âu tìm kiếm những diễn viên không chuyên.

Sau sáu lần tham dự tranh giải tại Cannes và lần cuối giành giải đạo diễn với Caché (Ẩn náu) năm 2005, Haneke rất xúc động khi nhận giải thưởng cao quý nhất năm nay từ tay „người bạn thân“ – cách Haneke gọi diễn viên Isabelle Huppert, trưởng Ban giám khảo. Ông hiểu rằng nữ diễn viên Pháp đã từng giành giải thưởng diễn xuất tại Cannes năm 2001 với vai diễn u ám không lối thoát trong La Pianiste (Cô giáo dạy dương cầm) của ông đã phải cân nhắc kỹ càng trên chiếc ghế trưởng ban ở một tình huống dễ bị đánh giá là thiên vị. Chính vì thế, giải thưởng Cành Cọ Vàng cho Chiếc nơ trắng càng mang tính thuyết phục. Bộ phim cũng được Hiệp hội phê bình phim quốc tế FIPRESCI chọn là phim hay nhất tại Cannes.


Đọc tiếp tại đây.

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Chuyện làng Bần


Hiền triết làng Mỹ ghé thăm làng Bần.

Sự kiện này gây xôn xao một chút với đám đồ nho, chức sắc và bọn buôn bán vặt hay lên chợ huyện. Bọn mõ làng lần này cũng chịu khó đưa tin quanh các xóm.

Hiền triết thăm làng hai ngày. Lúc chia tay bịn rịn lắm. Phó trưởng thôn cầm tay dẫn ra tận bờ mương quyến luyến. Lúc đứng xa khỏi đám mõ làng, chỉ còn hai người mới hỏi nhỏ: tiên sinh có cảm nhận hay lời khuyên gì cho làng Bần chúng tôi không.

Nhà hiền triết cứ cười cười. Một lúc sau cũng vẫn cười. Rồi vẫn cứ cười và nói: tao biết chúng mày vì sao mũi tẹt rồi. Chúng mày không có thói quen đi trước mở cửa và giữ cho người đi sau. Cửa nó đập vào mặt từ bé, làm gì mũi chả tẹt.

Phó trưởng thôn hơi sững, nhưng cũng rặn một nụ cười: dạ, tiên sinh còn nhận xét gì nữa không? Nhà hiền triết vẫn cười cười: chúng mày toàn cho dân ăn gạo, đi ị vì thế cứ phải nhắm tịt mắt mà rặn, làm gì mà cả làng mắt chả bé tí.

Phó trưởng thôn chừng như hơi mất kiên nhẫn: dạ, chúng tôi muốn hỏi về vĩ mô, vĩ mô như ở bển ấy. Nhà hiền triết tắt cười, bước qua bờ mương, quay lại, thắt cà vạt chỉnh tề rồi hắng giọng nói rất rõ ràng bằng tiếng làng Bần: "Chúng mày đớp ít thôi".

Hiền triết đi rồi mà giới mõ làng vẫn còn hơi xôn xao, tiếp tục bàn về những gì nhà hiền triết phán như rồng leo ở sân đình. Mấy hôm đầu mõ với đồ nho bàn bạc còn rụt rè lắm. Vì chả lẽ thật thà nói ra rằng thì là nhà hiền triết nói tiếng gì cứ xì xà xì xồ, có ai hiểu gì đâu mà bàn.

Mấy hôm sau có người dịch hộ được cái xì xồ thì vỡ ra, vỗ đùi mình, vỗ đùi thằng hàng xóm: tới đáy rồi, tới đáy rồi, từ mai chỉ có việc thong thả đi bộ leo dốc, có khi phải tăng gấp đôi chi tiêu quỹ làng để mua dăm chai quốc lủi với rượu đế uống vào để leo cho nhanh.

Rồi mấy hôm sau nữa mới vỡ hẳn ra: nhà hiền triết toàn nói chuyện xứ người, còn chuyện làng Bần, nhà hiền triết chả biết gì, chỉ nhớ láng máng là đánh trận giỏi. Mà cứ đợi làng khác đến đánh làng Bần chán rồi lâu lâu mới dám bật lại phát. Rồi cứ tự hào mãi.

Đám mõ làng rộ lên đưa tin về nhà hiền triết mấy hôm, rồi lại trở về con đường làng quen thuộc. Xắp thành hàng đều tăm tắp, đi quanh quanh con đường làng, cùng đều tăm tắp bên phải con đường làng bé xíu. Đi đầu hàng là đại mõ tuổi trạc trung niên, rõ ràng là cụt tay trái, đi dăm bước lại giơ tay phải ra chỉ đường và chém gió.

Tiếng mõ đang đều tăm tắp đột nhiên có tiếng nhị nỉ non chen vào. Nghe kỹ tiếng nhị pha với đọc nhạc rap tiếng làng Tàu. Tiếng đọc rõ dần. Bản nhạc rap có đoạn: Đầm làng mày là của chúng tao. Bùn làng mày là của chúng tao. Sen làng mày cũng là của chúng tao. Cả đoàn mõ sững sờ. Dân làng cũng sững sờ. Thằng mõ chơi nhị hát tiếng tàu hóa ra là người làng Tàu, vào ở nhờ nhà cháu họ của em vợ con nuôi nhà bạn thân trưởng thôn. Rồi nhập hộ khẩu luôn ở đấy.

Cả đoàn mõ nín thở chờ đại mõ đến bạt tai thằng mõ tàu. Đại mõ có nhõn một cánh tay, dồn sức vào mà tát vì có mà vỡ mặt. Chờ mãi mà đại mõ vẫn đứng đầu hàng giơ tay phải chỉ đường rồi chém gió tiếp. Hóa ra đại mõ không chỉ cụt tay trái mà còn bị điếc cả hai tai.

Dân làng Bần ai cũng mắt híp, mũi tẹt. Cả làng ăn ít để nhường cho trưởng phó thôn đớp nhiều. Nói chuyện, khấn vái thắp hương thì cứ xếp hàng đều tăm tắp người nọ sau đít người kia rồi tất cả sau đít một người vừa cụt vừa điếc. Đi riết nên mấy kẻ nhắm mắt mà vẫn dẫn đầu tưởng đâu mình nghĩ gì thì cả làng nghĩ thế. Chuyện mỏ bọ xít ở khu mộ tổ, mấy trưởng họ định lén bán cho làng người, sau lộ ra bị các họ bắt họp lấy ý kiến. Tay đại diện vụ họp họ, quen thói chỉ tay dẫn lối, óc không quen suy nghĩ logic, chưa thèm hỏi ý kiến dân làng, đã bảo với mõ: dân làng đồng lòng bán mỏ.

Mà cái mỏ ấy. cũng có tự đào lên bán được đâu. Phải nhờ cả thằng ăn cướp nó đào giúp.

Nguồn: 5xu's blog

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Cannes 62: Về với nguồn cội

Khi cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu ảnh hưởng đến quy mô của LHP hàng đầu thế giới, nhà tổ chức nói Cannes muốn trở về với khởi nguồn của nó là vinh danh dòng phim tác giả. Các bộ phim được trình chiếu tại Cannes cũng muốn về nguồn theo cách của riêng mình.

Rừng thiêng

Một hình ảnh được bắt gặp trong rất nhiều phim đáng chú ý của Cannes năm nay chính là rừng. Rừng cây là biểu tượng của tự nhiên, nhưng đồng thời cũng là sự cô đơn, nỗi sợ hãi hay không khí để thở. Trong Nang Mai (Huyền thoại nàng Mai) của Pen-ak Ratanaruang (Thái Lan) hay Indépendencia (Độc lập) của Raya Martin (Philippines) được trình chiếu tại mục Một góc nhìn thì rừng là nơi trú ngụ và là nơi mặt tâm linh của con người có điều kiện sinh sôi nảy nở. Rừng cũng là nơi cặp vợ chồng nhân vật chính trong Antichrist (Trái đạo) của Lars von Trier (Đan Mạch) tìm đến mong thoát khỏi những đau khổ của việc mất đứa con nhỏ trong một tai nạn mà họ nghĩ rằng mình có lỗi. Tuy nhiên, sự bí hiểm của rừng lại càng làm họ trở nên hoang mang và ám ảnh trong „cánh rừng“ cảm giác tội lỗi của riêng mình. Rừng còn là niềm cảm hứng của những cảnh quay rất ấn tượng và mang thông điệp riêng tư trong Visage (Gương mặt) của Thái Minh Lượng (Đài Loan) hay Bright Star (Sao sáng) của Jane Campion (New Zealand), những phim khác trong mục tranh giải Cành Cọ Vàng.

Đọc tiếp tại đây

Tên bài viết

Đố các bạn tên các bài báo sau thuộc trang mục nào:

Chia tay và đổi thay
Có giấc mơ nào qua đây...
Nhớ và quên
Cái đẹp cứu rỗi niềm tin!
Chết trẻ!
Hai số phận, một tính cách
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Vâng, bạn đừng sốc quá nếu biết rằng đây là tên các bài viết về bóng đá trên Sài Gòn Tiếp Thị!

Từ bao giờ bóng đá đã trở nên sến như thế? Tôi không theo dõi nên không biết. Có bạn nào biết chỉ tôi với.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Linh tinh ngày 21.5.9

1.Đêm qua không hiểu sao mà trằn trọc khó ngủ. Sáng 4 giờ đã tỉnh. Bật netbook lên dạo chừng 10 phút, vì tưởng có ai nhung nhớ nhớ nhung, rồi cố ngủ tiếp, nhưng rồi gần 8 giờ không thể ngủ được nữa.

Tủ lạnh gần như trống không, ngoài bia và rượu. Hoa quả cũng hết. Pha cà phê xong, thấy rằng bây giờ mà uống cà phê chay thì chắc vật ra mất. Nên mặc quần áo xuống hàng bánh mỳ mua croissant và bánh táo.

Ở cửa hàng bánh mỳ, anh chủ bán hàng đang tất bật với một anh tre trẻ. Rồi đến mình. Lúc đó, đẩy cửa bước vào là một anh trung niên, trước bụng ôm một đứa trẻ sơ sinh.

Anh bán hàng thốt lên: "Điều gì xảy ra ngày hôm nay vậy? Chỉ toàn đàn ông đi mua bánh mỳ?"

"Hôm nay là Ngày đàn ông mà. Cuối cùng thì cũng có một ngày để đàn ông làm việc." Tôi đáp.

2. Chiều nay bay xuống Stuttgart dự đám cưới đứa cháu gái. Họ hàng nhà chồng bên Pháp sẽ sang. Như vậy là một đám cưới đa chủng tộc nữa. Năm nay sẽ còn nhiều đám kiểu này. Anh dặn: "Em đừng làm nổi quá nhé. Cô dâu chú rể là ngôi sao của bữa tiệc." Hic hic, mình có phải Paris Hilton đâu.

3. Đầu óc dạo này thật là quá thể. Động đến cái gì dính đến chuyên môn là tự nhiên nó ỳ ra, trì trệ vô cùng. Điều gì đã, đang và sẽ xảy ra đây? Tình trạng này liệu có chấm dứt sớm?

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Slumdog Mafia: Gay, hay, say!!!


Khi tui nói rằng Slumdog Mafia là phim tui mong chờ nhất năm nay, là khi tui chưa xem phim và chủ yếu là tui có ý tán tỉnh chú Ba. Hè hè hè.

Khi tui nói rằng Slumdog Mafia là phim của năm, là khi tui đã xem xong phim và không hề có ý tán tỉnh chú Ba, mà là yêu chú thật rồi. Hé hé hé.

Vì sao Slumdog Mafia gay?


Câu chuyện như sau (spoiler):
Giai Phúc ra tù, về gặp lại người yêu Zú Bự thì thấy "nàng" đã ôm eo kẻ khác. Phúc trong cơn đau tình giết Zú Bự. Dù được nhiều em gái tán tỉnh, Phúc vẫn không thể quên Zú Bự. Tuy nhiên, sau nhiều chiêu sến đau đớn, gái Linh cũng gần gũi được với Phúc, dù cô chưa biết rằng Phúc có mưu đồ gì.
Phúc về làm việc cho Công vì trong các cuộc thanh toán, Phúc có thể sống được với con người thật của mình. Và Phúc luôn đạt cực khoái mỗi lần ra tay.
Tuy nhiên, khi gặp đối thủ tên Vũ do băng đối lập của Hải cử đến thì Phúc nổi cơn đau tim. Lý do là Vũ làm Phúc nhớ đến Zú Bự. Vì lẽ đó, Vũ đã có thể thanh toán Phúc trong phòng vệ sinh, sau những màn mây mưa vật lộn đẹp mắt.
Trong lúc đó, Linh được Phúc dùng làm mỹ nhân kế để tiêu diệt Hải và Trí-tay chân của Hải.
Hải có chết không? Phúc có chết thật không? Một sequel sẽ trả lời cho quý vị.

Vì sao Slumdog Mafia hay?


Bộ phim dài gần 40 phút, mỗi phút đều được đầu tư chau chuốt.
Chưa có phim nào quay nghiệp dư được những cảnh hành động hấp dẫn như SM.
Chưa có phim nghiệp dư nào dựng tốt như SM.
Chưa có phim nghiệp dư nào soundtrack tốt như SM.
Chưa có diễn viên nghiệp dư nào diễn tốt như một vài diễn viên của phim này: điển hình là Trí, Vũ, Phúc.

Vì sao Slumdog Mafia say?


Phúc bước từ trên xe buýt xuống, bước lên đồi, đặt ba lô cái bịch. Đi tè? Không, anh ấy say thuốc.
Phúc chạy theo gái vợ của Vũ. Mê gái? Không, anh ấy say cái lon Orangina cô ấy cầm trên tay.
Phúc ngồi trong nhà vệ sinh, trốn Vũ. Buồn? Không, anh ấy say tình.

Còn chờ gì nữa?

Hãy vào đây để coi phim của năm 2009 do nhóm bạn sinh viên khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Quốc tế, Đại học Quốc gia TP HCM thực hiện!

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Hòa giải

Những tác phẩm sau đây của họa sĩ Huỳnh Thủy Châu



Cờ
Cờ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam + Cờ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam Việt Nam Cộng hòa




Ca
Tiến Quân Ca (Văn Cao) + Quốc Ca Việt Nam Tiếng gọi Công dân (Lưu Hữu Phước)





Báo
Sài Gòn Giải Phóng + Người Việt


Nguồn ảnh: blog Lún Ghẻ
Chú thích của marcus. Cám ơn Siriusstar đã đính chính giùm. :x

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2009

Vào bếp với marcus

Các bạn đừng vội nghĩ là chuyện ấy ấy nhé. Tuy rằng ấy ấy trong bếp cũng có cái hay của nó. Giả dụ như nếu khát quá thì với tay cái là mở được tủ lạnh. ;)

Thôi nghiêm chỉnh tí.

Có lẽ các bạn chưa biết là marcus có một số tài vặt. Dần dần để blog khỏi ế, marcus sẽ khoe hàng với các bạn.

Hôm nay bắt đầu bằng chuyện vào bếp.

Món đầu tiên giới thiệu với các bạn là sườn ram chua cay ngọt.

Nguyên liệu:

- sườn lợn loại ngon, chừng 500 gr.
- hành hoa, chừng ba nhánh.
- tiêu, ớt, mắm, muối, đường, chanh, dầu rán.

Cách làm:

- Sườn rửa qua nước lã, thái miếng vừa ăn, ướp với tiêu, muối, đường, để chừng 15-30 phút. Hành hoa rửa sạch, thái nhỏ.



- Hâm nóng chảo rồi cho một ít dầu rán vào. Nên nhớ là chỉ một chút ít, vì trong sườn cũng có mỡ chảy ra nữa.



- Cho sườn vào đảo liên tục. Khi thịt sườn mặt ngoài đã không còn sống nữa, vặn nhỏ bớt lửa, cho thêm một chút mắm, ớt. Tiếp tục đảo đều. Cuối cùng khi sườn đã chín và hơi hơi có màu vàng ngả đỏ, vặn to lửa hết cỡ đợi miếng sườn xém cạnh một chút, cho hành hoa vào, nêm chanh, đảo đều. Tắt bếp.

Thành phẩm:
Ăn kèm với cơm trắng và rau. Uống với vang đỏ, loại khô.



(Đừng có để ý kỹ quá hai cái miếng sườn đã gặm xong rồi nhé. ;) Nấu xong thèm quá không đành lòng ăn luôn. Đang ăn dở mới nhớ là cần chụp hình làm kỷ niệm hí hí.)

Bonus:
Tráng miệng bằng mít đông lạnh.

Tin vào niềm tuyệt vọng

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: "Cái ta đáng ghét". Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân...

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Trịnh Công Sơn

Saigon, tháng 11.1992


(Trang 275-276, Trịnh Công Sơn - tuyển tập những bài ca không năm tháng. Nhà xuất bản Âm nhạc 1998)

Nghe Khánh Ly đọc trích đoạn ở đây.

Đưa tin có định hướng

Việc Tuổi Trẻ đưa tin về vụ trang web hợp tác Việt-Trung có vẻ làm nhiều người mừng rỡ.

Có đáng mừng không? Theo tôi là không.

Vì chỉ có một mình Tuổi Trẻ đưa tin.

Vì chỉ có một mình Tuổi Trẻ được phép đưa tin.

Vì chỉ có một mình Tuổi Trẻ được phép đưa tin, các báo khác im ắng.

Vì chỉ có một mình Tuổi Trẻ được phép đưa tin, các báo khác được chỉ đạo phải im ắng.

Đấy nhé, tự do ngôn luận đấy nhé.

ESC 2009 Final: My Top 5

At last, the sweet boy from Norway has won the contest. Congratulations! He reminds me a lot of O.

But he was not my favorite. My music taste is different.

Here are my Top 5 of the night:

1. Patricia Kaas "S'il fallait le faire" (France) Place 8/25


2. Anastasia Prihodko "Mamo" (Russia) Place 11/25


3. Yohanna "Is It True?" (Iceland) Place 2/25


4. Aysel & Arash "Always" (Azerbaijan) Place 3/25


5. Noa & Mira Awad "There Must be Another Way" (Israel) Place 16/25

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Trách nhiệm của Bộ Công Thương

Ngày 16/11/2006 diễn ra lễ khai trương trang web hợp tác kinh tế và thương mại Việt Nam - Trung Quốc. Một ngày sau đó, trên website của Bộ Công Thương có bài tường trình.

[Nếu bạn không xem được, xin vui lòng báo lại, tôi sẽ tìm cách gửi bản chụp lên.]

Trích dẫn (nhấn mạnh của marcus):

"Nội dung chủ yếu của website là cung cấp các thông tin nhằm hỗ trợ cho doanh nghiệp cả hai nước bao gồm: chính sách và quy định về thương mại, đầu tư, các dữ liệu kinh tế vĩ mô, thông tin các ngành, thị trường, doanh nghiệp và sản phẩm, tình hình xuất khẩu - nhập khẩu, v.v… Website sẽ đăng các cơ hội kinh doanh, các chào bán, chào mua của doanh nghiệp Việt Nam và Trung Quốc đã được Bộ Thương mại của hai nước thẩm định."

Theo thông tin trong bài đã dẫn, hai trang web không có chức năng đưa các tin tức chính trị gây tranh cãi không liên quan đến vấn đề kinh tế thương mại (phát ngôn chủ quyền của Khương Du chẳng hạn). Cơ quan đồng chịu trách nhiệm là hai bộ của hai nước.

Như vậy rất rõ ràng, Bộ Công Thương là nơi chịu trách nhiệm về nội dung hai trang web nói trên trước pháp luật và nhân dân.

Và trách nhiệm ấy không thể được rũ bỏ một cách dễ dàng chỉ bằng cách xóa tên miền gov.vn.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Sakis Rouvas

Thư giãn cuối tuần với "Shake it", ca sĩ Sakis Rouvas, đại diện cho Hy Lạp tại European Song Contest 2004 (hạng 3) và đang đầy hy vọng chiến thắng năm nay với "This is our night" (xem entry này)

Video clip:


Trình diễn tại ESC 2004:

Mỵ Châu - Trọng Thủy

Những ngày này, tự nhiên muốn đọc lại truyện Mỵ Châu - Trọng Thủy. Ai đã quên thì nên đọc lại để nhớ.

************************

Thần Kim Quy giúp An Dương Vương xây thành Cổ Loa xong, nghĩ đến chuyện bảo vệ kẻ thù bên ngoài, thần cho An Dương Vương cái móng của mình để làm nỏ giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trăm trúng cả trăm và chỉ một phát có thể giết hàng nghìn quân giặc.

An Dương Vương chọn trong nhóm gia thần được một người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ giao cho làm chiếc nỏ thần. Cao Lỗ gắng sức làm trong nhiều ngày mới xong. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, khác hẳn những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới gương nổi. An Dương Vương quý chiếc nỏ vô cùng, lúc nào cũng treo gần chỗ nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Ðà làm chúa đất Nam Hải, mấy lần Triệu Ðà đem quân sang cướp đất Âu Lạc, nhưng vì An Dương Vương có nỏ thần, quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều, nên Triệu Ðà đành cố thủ đợi cơ hội khác. Triệu Ðà thấy dùng binh không lợi, bèn xin giảng hoà với An Dương Vương, và sai con là Trọng Thủy sang cầu thân nhưng chủ ý tìm cách phá chiếc nỏ thần.

Trong những ngày đi lại để kết tình hoà hiếu. Trong Thủy được gặp Mỵ Châu, một thiếu nữ mày ngài mắt phượng, nhan sắc tuyệt trần, con gái yêu của An Dương Vương, Trọng thủy đem lòng yêu Mỵ Châu, Mỵ Châu dần dần cũng xiêu lòng. Hai người trở nên thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành là Mỵ Châu không dẫn người yêu mình đến xem. An Dương Vương không nghi ngờ gì cả. Thấy đôi trẻ thương yêu nhau, vua liền gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy.

Một đêm trăng sao vằng vặc, Mỵ Châu cùng Trọng Thủy ngồi trên phiến đá trắng giữa vườn, cùng nhau nhìn dẫy tường thành cao ngất, gió lạnh thổi, mây ngàn xa bay, đêm mỗi lúc một khuya... Trong câu truyện tỉ tê, Trọng Thủy hỏi vợ rằng:
- Nàng ơi! Bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không đánh được?
Mỵ Châu đáp:
- Có bí quyết gì đâu chàng! Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần, lại bắn một phát chết hàng ngàn quân địch như thế còn ai đánh nổi được.
Trọng Thủy làm bộ ngạc nhiên, vờ như mới nghe nói đến nỏ thần lần đầu, chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Mỵ Châu không ngần ngại, chạy ngay vào chỗ cha nằm, lấy nỏ đem ra cho chồng xem. Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ nghe biết cách bắn. Trọng Thủy chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu rồi đưa cho vợ cất đi.

Hôm sau, Trọng Thủy xin phép vua về thăm cha và thuật lại cho Triệu Ðà biết về chiếc nỏ thần. Triệu Ðà sai một gia nhân chuyên làm nỏ chế một cái lẫy giống như hệt cái lẫy của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thủy giấu vào trong áo trở lại sang Âu Lạc.

An Dương Vương vốn chiều con gái, thấy con mỗi khi gặp chồng thì vui vẻ sung sướng, liền sai gia nhân bầy tiệc rượu, để ba cha con cùng vui. Trọng Thủy uống cầm chừng, còn An Dương Vương và Mỵ Châu say tuý luý. Trọng Thủy thừa lúc bố vợ và vợ say lẻn ngay vào phòng tháo lẫy bằng móng chân Thần Kim Quy và thay vào cài lẫy giả bằng móng rùa.

Hôm sau, thấy chồng có vẻ bồn chồn, hết đứng lại ngồi không yên, Mỵ Châu hỏi chồng rằng:
- Hình như chàng đang có điều lo nghĩ gì, phải không?
Trọng Thủy đáp:
- Tôi sắp phải xa nàng bây giờ. Phụ vương dặn phải về ngay để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa mãi trên kia.
Mỵ Châu buồn rầu, lặng thinh, Trọng Thủy nói tiếp:
- Bây giờ đôi ta sắp phải xa nhau, không biết đến bao giờ gặp lại! Nếu chẳng may giặc giã, có khi nàng sẽ không còn ở chốn này nữa, tôi biết đâu mà tìm?
Mỵ Châu nói:
- Thiếp có áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về phương nào thiếp sẽ giắc lông ngỗng dọc đường, chàng cứ theo dấu lông ngỗng mà tìm.
Nói xong Mỵ Châu nức nở khóc.

Về đến đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa cái móng rùa vàng cho cha. Triệu Ðà mừng rỡ vô cùng, reo lên rằng: "Phen này đất Âu Lạc sẽ về tay ta!" Ít lâu sau Triệu Ðà ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc.

Nghe tin báo, An Dương Vương cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Ðến khi quân giặc đã đến sát chân thành, An Dương Vương mới sai đem nỏ thần ra bắn thì thấy không hiệu nghiệm nữa.

Quân Nam Hải phá cửa thành, kéo ùa vào. An Dương Vương vội lên ngựa, để Mỵ Châu sau lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau. Ngồi sau lưng cha, Mỹ Châu bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường.
Ðường núi gập ghềng hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy ngày đêm, mới đến núi Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã đuổi gần đến. Thấy đường núi quanh co dốc ngược, bóng chiều đã xuống, không còn lối nào chạy, An Dương Vương hướng ra biển khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Vua vừa khấn xong thì một cơn gió lốc bốc cát bụi lên mịt mù làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy hiện lên, bảo An Dương Vương rằng "Giặc ở đằng sau lưng nhà vua đấy!"

An Dương Vương tỉnh ngộ, liền rút gươm chém Mỵ Châu, rồi nhẩy xuống biển. Rùa Thần rẽ nước đưa nhà vua đi. Quân của Triệu Ðà kéo vào chiếm đóng Loa thành. Còn Trọng Thuỷ một mình một ngựa theo dấu lông ngỗng đi tìm Mỵ Châu. Ðến gần bờ biển thấy xác vợ nằm trên đám cỏ, tuy chết mà nhan sắc không phai mờ. Trọng Thuỷ khóc oà lên,thu nhặt thi hài đem về chôn trong Loa thành, rồi đâm đầu xuống giếng trong thành mà chết.

Ngày nay ở làng Cổ Loa, trước đền thờ An Dương Vương còn cái giếng Trọng Thuỷ. Tục truyền khi Mỵ Châu đã bị cha giết rồi, máu nàng chảy xuống biển, trai ăn được nên mới có ngọc châu. Lấy được ngọc trai đó đem rửa nước giếng trong thành Cổ Loa thì ngọc trong sáng vô cùng.

(Truyện cổ Việt Nam)

Có lẽ nào

Nước X có đầy đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý khẳng định trang web http://www.vietnamchina.gov.vn/cvweb/vcc/info/Article.jsp?a_no=180804&col_no=550 thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của nước X.

Cập nhật: 20:50 giờ Châu Âu ngày 15.05: Tên miền trên không còn truy cập được nữa. Nhưng nội dung vẫn có thể đọc được tại đây: http://211.88.5.96/cvweb/vcc/info/Article.jsp?a_no=180804&col_no=550 Vẫn chường mặt ra là lãnh đạo nước X tay bắt mặt mừng nhấn nút khai trương cổng thông tin, và ở dưới cùng vẫn là những dòng chữ về nơi chủ quản của nó.

***
50 người con lên rừng Tây Nguyên, 50 người con xuống biển Đông. Rừng Tây Nguyên đất chật người đông vì anh em phương Bắc sang giữ hộ. Biển Đông mênh mông lưỡi bò liếm một phát, hết đường di tản.

Hôm nay tôi nhìn bản đồ nước X treo trong phòng làm việc, tự hỏi có lẽ nào 35 năm nữa sẽ không còn nhìn thấy nó ở hình dạng này?

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

Eurovision 2009's Hottest Male

Some songs are gut, many songs are bad. What's worth seeing at this year's European Song Contest then?

The Males!

Here are a nominees' list, you can vote for the hottest:

A. The male dancer from Montenegro's performance "Just Get Out of My Life" (The song wasn't chosen for the final on Saturday what is right. But I will miss that boy)



B. Zoli Adok "Dance With Me" from Hungary. He sang too bad so that he couldn't reach the final, but that body?



C. Brinck "Believe Again" from Denmark. The song was ok, and his smiling when singing?



D. Sakis Rouvas "This is our Night" from Greece. What a number! What a performance!



Give me your comment on your favorite!

Chuyện mặc 1


Dị nhân Hồ Quỳnh Hương


Tomboy Mỹ Tâm


Chổi bông Thu Minh


Cái bang Mỹ Lệ


Thảm thương Trịnh Hội

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Linh tinh ngày 13.5.9

1. Nhà văn ta giỏi thật

Ngoài chuyện giỏi như Nhị Linh ca ngợi, nhà văn ta còn giỏi:

- rình xem chim nhà văn khác;
- tự tiện coming out nhà thơ khác.

Các bác nhà văn ta giỏi thế, thảo nào việc được vào Hội Nhà Văn mới khó khăn làm sao!

2. Nước Nga giỏi thật

Hôm qua là Vòng bán kết đầu tiên của cái gọi là European Song Contest, tổ chức tại Moscow. Dù bị bạn bè người thân cảnh báo dọa dẫm chê bai, tôi vẫn thẽn thò ngồi xem.

Đêm ca nhạc phường xã mở đầu bằng một con chim lửa biểu tượng nước Nga xấu đau đớn lừ thừ rướn về phía sân khấu. Hai đứa trẻ hô khẩu hiệu. Hai người dẫn chương trình nói tiếng Anh tiếng Pháp dở ẹt đùa nhau trên sân khấu ra vẻ tự nhiên mà ngượng ngập quá đỗi. Rồi còn gì nữa, kết thúc bằng một dàn các chú lính Nga dàn hàng ngang trấn áp sân khấu, dàn trống quân binh rộn ràng, pháo binh máy bay chiến đấu đủ cả, trong tiếng hét của hai em T.A.T.U.

We Don't Wanna Put In. Đại diện nước Georgia bị cấm hát bài này vì BTC cho rằng có ý xúc phạm ông Putin ở nước Nga, mà em lại thấy rất là Việt Nam.

3. Khăn lạnh giỏi thật

Để có được tiếng nổ bốp bốp khi đập túi đựng khăn lạnh, người sản xuất nói đã dùng mồm thở hơi vào khi đóng gói thủ công. Ngoài ra khăn được tẩy trắng bằng hóa chất không rõ nguồn, ngâm phooc-môn và ướp nước thơm rẻ tiền. Cảnh báo của các bác sĩ và nhà hóa học: KHÔNG DÙNG KHĂN LẠNH để tránh rước vi khuẩn gây bệnh vào người. Rùng mình khăn lạnh.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Ảnh nóng 1


Dịch vụ giặt tẩy xóa dấu vết gay. Đã giặt một lần là hết đường quay lại làm gay.


Địa điểm: Khu Castro, San Francisco.
Hoàn cảnh: Trên đường lang thang vào tháng 9/2007, tự nhiên chộp được ở 1 ngã tư.
Ghi chú: Khu Castro được mệnh danh là thủ đô của người đồng tính. Nhân vật nổi tiếng nhất gắn liền với Castro là Harvey Milk. Cuộc đời của ông đã được lên phim Milk (2008) do Gus Van Sant đạo diễn.

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Linh tinh ngày 6.5.9

Hôm nay tiếp tục chuỗi ngày lười biếng thiếu tập trung không lối thoát trong cuộc đời của mình. Hy vọng nó sớm kết thúc.

Ba cái tin lãng nhách của ngày:

1. Bên Trung Quốc, sau khi chính quyền quận Gong'an, tỉnh Hubei (Hồ Bắc?) ra lệnh tất cả các nhân viên nhà nước phải hút hết 230.000 bao thuốc một năm để giúp cho ngành công nghiệp thuốc lá khỏi khủng hoảng, đã rút lại lệnh này.

2. Bên Afghanistan, một con lợn duy nhất được biết đến ở một vườn thú tại thủ đô Kabul đã bị nhốt lại để đề phòng dịch cúm. Tại đất nước Hồi giáo này theo nguồn tin chính thức là không còn con lợn nào khác vì người Hồi giáo coi lợn là loài vật không trong sạch.

3. Bên Mỹ, tại sân bay Los Angeles hải quan vừa khám phá ra một anh người Việt mang theo 20 con chim cảnh quý hiếm từ Việt Nam qua. Anh này gói các con chim này lại và buộc vào phía trong của quần. Lý do là mua chim này tại Việt Nam giá không quá 20 đô, trong khi bán lại tại Mỹ có thể được giá 400 đô.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Cái tên và dấu ba chấm

Hôm nay, toà án Hiến pháp Liên bang nước Đức vừa xử vụ kiện đòi quyền được lấy ba từ trong họ của một cặp vợ chồng bác sĩ - luật sư. Người vợ tên Gái A còn người chồng tên Trai B-C. Hai người lấy nhau và theo luật Đức có quyền: (i) giữ họ mỗi người như cũ, (ii) lấy chung họ của một người, hoặc (iii) lấy chung họ ghép từ hai họ của hai người, tuy nhiên chỉ khi họ ghép lại dài không quá hai từ. Hai người muốn thi hành quyền thứ (iii) nhưng vướng cái luật họ không được quá hai từ. Nghĩa là người vợ có thể lấy tên Gái B-C nhưng không được phép tên Gái A-B-C. Người chồng được phép giữ nguyên tên Trai B-C chứ không được phép lấy tên Trai A-B-C.

Tòa xử thua hai vợ chồng kia với 5 phiếu chống 3. Quy định về họ không được phép quá 2 từ tiếp tục có hiệu lực.

Loanh quanh qua chuyện dấu ba chấm. Tôi không hiểu sao rất nhiều người Việt lạm dụng dấu 3 chấm. Cái gì cũng ... vào cuối câu hoặc cuối từ làm cho câu từ nào cũng mơn man mang mác lang thang. Sự thừa thãi đầy bất tiện.

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2009

Một chút hòa bình

Như một nụ hoa đầu đông
Như một ngọn lửa trong gió lạnh
Như một con búp bê không ai thèm chạm
Lòng tôi cảm thấy đôi khi

Nhưng nhìn mây trên cao
Nghe chim kêu trong gió
Bóng tối đem nỗi sợ
Làm tôi cất tiếng ca
Hy vọng, không có gì xảy ra

Một chút hòa bình, một chút mặt trời
Cho trái đất nơi ta đang sống
Một chút hòa bình, một chút yêu đời
Một chút ấm áp, tôi mong làm sao
Một chút hòa bình, một chút ước ao
Rằng người đừng hay khóc nữa
Một chút hòa bình, một chút tình người
Rằng tôi không bao giờ thôi hy vọng

Tôi biết, những bài hát của mình
Không đổi thay được chi
Tôi chỉ là một cô gái nói lên điều mình cảm nhận
Một mình tôi chẳng làm được gì
Như chim trong gió biết cơn bão đang về

Hãy hát cùng tôi một bài hát nhỏ
Rằng trái đất này sống trong hòa bình
Hãy hát cùng tôi một bài hát nhỏ
Rằng trái đất này sống trong hòa bình

Dịch từ nguyên bản tiếng Đức (c) Marcus.

Deutsch:

EIN BISSCHEN FRIEDEN

Wie eine Blume am Winterbeginn, und so wie ein Feuer im eisigen Wind,
wie eine Puppe, die keiner mehr mag, fühl ich mich an manchem Tag.

Dann seh ich die Wolken, die über uns sind,
und höre die Schreie der Vögel im Wind,
ich singe aus Angst vor dem Dunkel mein Lied,
und hoffe, daß nichts geschieht.

Ein bißchen Frieden, ein bißchen Sonne,
für diese Erde, auf der wir wohnen,
ein bißchen Frieden, ein bißchen Freude,
ein bißchen Wärme, das wünsch ich mir.
Ein bißchen Frieden, ein bißchen träumen,
und daß die Menschen nicht so oft weinen,
ein bißchen Frieden, ein bißchen Liebe,
daß ich die Hoffnung nie mehr verlier.

Ich weiß, meine Lieder, die ändern nicht viel,
ich bin nur ein Mädchen, das sagt, was es fühlt.
Allein bin ich hilflos - ein Vogel im Wind,
der spürt, daß der Sturm beginnt.

Ein bißchen Frieden, ein bißchen Sonne,
für diese Erde, auf der wir wohnen,
ein bißchen Frieden, ein bißchen Freude,
ein bißchen Wärme, das wünsch ich mir.
Ein bißchen Frieden, ein bißchen träumen,
und daß die Menschen nicht so oft weinen,
ein bißchen Frieden, ein bißchen Liebe,
daß ich die Hoffnung nie mehr verlier.

Sing mit mir ein kleines Lied,
daß die Welt in Frieden lebt,
sing mit mir ein kleines Lied,
daß die Welt in Frieden lebt


Ca sĩ Nicole, nhạc và lời Ralph Siegel (1982)

Người chiến thắng cuộc thi Grand Prix de La Chanson 1982 (ngày nay được gọi là European Song Contest)

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Gia tài của Mẹ (1969)

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của Mẹ - để lại cho con
Gia tài của Mẹ - là nước Việt buồn

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của Mẹ - một rừng xương khô
Gia tài của Mẹ - một núi đầy mồ

Dạy cho con tiếng nói thật thà
Mẹ mong con chớ quên màu da
Con chớ quên màu da - nước Việt xưa
Mẹ trông con mau bước về nhà
Mẹ mong con lũ con đường xa
Ôi lũ con cùng cha - quên hận thù

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của Mẹ ruộng đồng khô khan
Gia tài của Mẹ nhà cháy từng hàng

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của Mẹ một bọn lai căng
Gia tài của Mẹ một lũ bội tình

Dạy cho con tiếng nói thật thà
Mẹ mong con chớ quên màu da
Con chớ quên màu da - nước Việt xưa
Mẹ trông con mau bước về nhà
Mẹ mong con lũ con đường xa
Ôi lũ con cùng cha - quên hận thù

Trịnh Công Sơn (1969)

Trình bày bởi Khánh Ly:

Ai tạ lỗi Trường Sơn?

Câu trả lời (hay là hỏi ngược lại) của Nguyễn Triều Dương cho bài thơ Tạ lỗi Trường Sơn của nhà thơ Đỗ Trung Quân:

Gửi bác K

Bác muốn ai tạ lỗi?
Những người lính Trường sơn năm nào?
Chỉ có lòng yêu nước và căm thù ngoại bang,
Cùng nắm tay và hát “Lên Đàng” ?
Sau chiến thắng vội về quê cũ
Hàng chục ngàn cựu binh về làng
Thương tật, học hành dở dang
Nghề nghiệp không có,
Nhà cửa tan hoang
Nghèo nàn…

Bác muốn ai tạ lỗi?
Khi biên giới Tây Nam súng nổ
Bọn đê hèn tàn sát Thổ Chu
Thanh niên Saigon nhập ngũ
Chiến trường K dai dẳng kẻ thù
Một lần nữa làng quê miền Bắc
Tiễn con em chia lửa miền Nam
Nghĩa trang Tây ninh ngập tràn lính Bắc
Có những người mới nhập ngũ đầy năm
Một lần nữa cựu binh ra trận
Giúp bạn là cũng giữ mình luôn
Tây Nam tạm yên
Lại hành quân ra Bắc
Nơi ấy súng nổ triền miên

Bác muốn ai tạ lỗi?
Ai có tiền mua TV, tủ lạnh?
Ai rảnh rỗi gặm rác Saigon?
Bao nhiêu năm
Ai quản lý Saigon?
Ai khóac màu áo xanh thời bình, lên núi lên non
Được vài bữa
Về Saigon tiêu xài tài sản
Chiến lợi phẩm không hề bàn giao
Ai?
Có phải lính Trường sơn năm nào

Ai đang quản thành phố?
Ai làm ăn thua lỗ ?
Ai ngặn đường chặn phố
Ai ăn chặn tiền cò?
Ai làm dân khốn khổ ?
……………………..
NTD - 2009

Nguồn: tvkt45's Blog

Di dân

Việc Yahoo bỏ lửng việc phát triển Yahoo!360 là một cú sốc lớn với người dùng internet Việt Nam. Yahoo, từ việc thắng lòng tin của người dùng thư điện tử trong cạnh tranh với MSN (hotmail) trong hơn một thập kỷ qua, nay đang đóng vai người thua trận trong cuộc chiến với các nhà cung cấp khác, đặc biệt là Google.

Việc các blogger viết tiếng Việt bỏ Y!360 mà đi có thể được so sánh với việc hàng triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi sau khi đất nước thống nhất.

Y!360 vốn giữ được tình cảm của người dùng Việt Nam như là đứa con yêu đất mẹ. Nhưng quê hương bỏ bê con em mình. Để rồi lũ lượt người người dứt áo ra đi định cư ở những nơi khác: Blogspot, Facebook, Multiply, Wordpress, v.v.

Yahoo có đưa ra vùng đất kinh tế mới Y!360Plus, nhưng người dân không còn niềm tin. Nếu đã phải ra đi, họ quyết đi xa, chứ không phải chỉ là ra khỏi làng mình vốn đã chật chội, bởi có thể ở vùng đất kinh tế mới không khí còn ngột ngạt hơn vì sự kiểm soát.

Điều người di cư trên mạng ảo đơn giản hơn so với người di cư ngoài đời thực là họ có quyền lựa chọn. Điều khó khăn giống nhau là thứ tình cảm gắn bó với quê hương và việc chuyển nhà bao giờ cũng là sự day dứt của việc bỏ đi cái gì, mang đi cái gì, hay ra đi với hai bàn tay trắng. Việc không còn một quê hương thực sự có thể dẫn đến việc không mặn mà với bất cứ miền đất nào, mỗi nơi để một khoảnh ruộng, thứ rồi sẽ khô cằn dần theo năm tháng bởi thiếu sự tập trung cần có và một tình yêu chung thủy của người cày cấy.

Quê hương này đối với người di dân là thứ:

Quê hương nay không còn nhớ
Bởi ta đã lớn thành người.

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

Nỗi buồn chiến tranh

Tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh là cuốn sách bạn nhất thiết nên đọc, để hiểu thêm về một phần ít được bàn đến của cuộc chiến tranh Việt Mỹ.

Cuốn sách này nổi tiếng trên thế giới và có lẽ là tác phẩm văn học Việt Nam đương đại được biết đến nhiều nhất.

Năm 2008, Nick Simon định làm một phim dựa trên tiểu thuyết này. Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau, dự án bị ngừng lại. Lý do quan trọng nhất có lẽ là nhà văn Bảo Ninh tuyên bố không liên quan đến dự án phim này nữa.

Tôi cho rằng Bảo Ninh đã quyết định không khôn ngoan. Tác giả tiểu thuyết chỉ được lợi mà thôi, chứ không bao giờ thiệt, khi có phim đưa câu chuyện của họ lên phim.

Nếu tôi là một đạo diễn, tôi sẽ bắt đầu bộ phim bằng phần nói về chuyến hành quân qua Hà Nội, được cho phép về thăm nhà 2 tiếng rưỡi của Kiên. Anh gặp lại Phương và cùng cô đuổi theo đoàn tàu. Chỉ riêng phần nhỏ này đã có thể làm thành một bộ phim truyện rồi.

Mời các bạn đọc phần trích này. Để đọc toàn truyện, bạn nên mua sách in. Nếu không có điều kiện, toàn văn truyện có trên Việt Nam Thư Quán.

********
(trích Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh)

Hồi ấy, sau ba tháng luyện quân ở Nhã Nam, tiểu đoàn 36 tân binh nhận lệnh lên đường vào B ngay mà không theo thông lệ mười ngày phép cho bộ đội, không có cả thời gian an dưỡng. Để bù lại lính tráng sẽ ngồi tàu hỏa vào tận Vinh. Bấy giờ, Giôn-xơn tạm ngừng ném bom để rền dừ, quân ta thừa cơ tiến binh. Từ Yên Thế tiểu đoàn hành quân như gió cuốn, khi về tới ga Văn Điển thì hóa ra còn dôi ra ba giờ đồng hồ để chờ tàu quân sự. Cả D có mỗi chục thằng lính Hà Nội mặt đứa nào đứa nấy... Lưỡng lự mãi rồi tiểu đoàn trưởng cũng cho mấy thằng ở nội thành và Thanh Trì được hưởng hồng phúc. Lúc bấy giờ là bốn giờ chiều hạn tới sáu rưỡi phải có mặt để lên tàu. Chậm một phút coi như đào ngũ. Có thằng rú lên vì sướng quá. Kiên chạy lao ra đường cùng mấy đứa bạn bám đuôi ô tô tải. Qua ga, ô tô chưa kịp giảm tốc, nhảy đại xuống, ngã trẹo chân. Thế là phải khập khà khập khiễng. Thật đúng là chẳng có bút lực nào tả nổi tâm trạng của Kiên trên đường phi về phố nhà, song cũng chẳng bút nào tả xiết cảm giác thất vọng, đất sụt dưới chân, khi anh vào tới trong sân. Đi sơ tán cả rồi. Với những cửa sổ đóng chặt lại bằng gỗ ván ngôi nhà mù lòa nhìn anh. Khoảnh sân trước nhà chiều nào cũng đầy trẻ con và góc sân nơi máy nước thì các bà các chị, giờ đây trống rỗng, vắng ngắt, và lạnh lùng biết bao. Trên dây phơi và trên cặp xà lệch lòng thòng những mảnh giẻ rách như cố ý chào đón anh bằng sự thảm thương.
Chỉ có vài gia đình có người ở lại Hà Nội. Hầu hết các phòng đều khóa trái. Những hàng chữ viết trên cửa. Vợ chồng, con cái, mỗi người mỗi phương dặn dò nhau, nhắn nhe nhau trên hòm thư ngỏ ấy. Ba tháng trời anh không được một lá thư nào của Phương, giờ đây, trên cánh cửa sơn xanh, im ỉm khóa bằng một khóa đồng to tướng anh cũng chẳng thấy một dòng nào để lại. Phòng anh thì Phương giữ chìa. Anh đi lên gác ba. Không một bóng người. Hành lang tối om. Bụi bặm. Mạng nhện. Sự tàn phá âm thầm của cô tịch. Anh muốn viết lại cho Phương mấy dòng. Nhưng không giấy bút. Cầu thang kêu răng rắc. Anh xuống tầng trệt. Ánh hoàng hôn huy hoàng màu hồng nhạt đã tắt rồi.
- Trông ai về kia! - Một giọng đàn ông đĩnh đạc vang lên - Chào người chiến sĩ?
Đó là Huấn, anh trai của Sinh, thợ điện ở Yên Phụ.
Họ bắt tay nhau. Kiên nói thì giờ gấp quá không vào thăm anh chị được. Huấn nói Sinh đã vào đại học. Kiên hỏi thăm các gia đình khác. An toàn cả, nhưng bắt đầu gian truân rồi, các gia đình chia năm xẻ bảy.
- Không hiểu nó có dám ném bom Hà Nội không?
Huấn hỏi Kiên. Không nghe ra Huấn hỏi gì. Anh im lặng. Anh chợt hiểu, lòng mình đã hoàn toàn thờ ơ với tất cả những gì không thuộc về nàng, không thuộc về tình yêu mênh mang choáng ngợp cuộc đời anh. Anh chào, chia tay với Huấn một cách lãnh đạm và không nhắn một lời nào với ai. Không nói với Huấn rằng mình đi B. Anh đi, không ngoái nhìn ngôi nhà. Chợt anh nghe tiếng chân Huấn đằng xa.
- Này, - Huấn đuổi theo, đặt tay lên vai Kiên, nói - Sao lừ đừ thế, chú em? Suýt thì anh quên là mày với cái Phương gắn nhau. Mày buồn vì không gặp nó hả?
- Vâng, cũng buồn thật, thôi thì nhờ anh...
- Ôi dào không phải nhờ, mày ra ngoài ga ấy. Nó nhận giấy gọi vào đại học trước thằng Sinh em tao nhưng vì bà Đức, mẹ nó mất... ô, mày không biết gì à? Bà ấy xuất huyết não, - Huấn dài dòng - Tao vừa thấy nó ba lô rời khỏi nhà một giờ trước với một thằng bạn nom lạ hoắc... Ra ga à anh?
- Thì chắc thế. Mày bảo còn đi đâu với cái ba lô. Nó chỉ bảo: anh nom nhà hộ nhé, em lên trường đi học đây.
- Trường nào hả anh? Mà đi tàu nào? Ngộ nhỡ đi xe hàng?
- Ờ tao cũng chả biết, chả hỏi. Hỏi ai bây giờ. Thằng Toàn, thằng Sinh đều lên trường chúng nó rồi. Nếu nó đi ô tô thì chịu. Nhưng mà đi tàu hỏa thì... cứ liều ra ga Hàng Cỏ mà tìm Kiên ạ. May ra, để anh đèo mày.
- Thôi. Cảm ơn anh! - Kiên kêu to - Tạm biệt! Tạm biệt mọi người hộ em...
Kiên xống xộc đâm bổ ra ga. Hùng hục lấn chen để vào được trong sân ke. Tàu đến, tàu đi. Mà đã 5 giờ hơn rồi. Thật là cả một cuộc rối loạn tơi bời như vỡ chợ, như động đất. Các toa tàu muốn bể vì sức lèn của khối người. Mỗi cửa toa dường như có tới một trăm cái mặt người dính sát vào nhau. Người ta bám kín trên nóc toa. Ngồi cả trên tăm ông. Cửa lên xuống thì không thể nào lên xuống được nữa rồi, thiên hạ tranh nhau lao lên và lao xuống ở cửa sổ. Sân ke cũng đầy ặc người, hàng hóa. Nào biết Phương có ra ga không? Mà ra ga thì tàu nào: Thái Nguyên, Lào Cai hay tàu đường 5? Và dù biết rõ cả tàu, thậm chí cả toa, liệu có nhìn thấy nổi một ngón tay của Phương không trong sóng trào chen lấn này?
Tìm tìm, ngó ngó, gọi bừa tên Phương lên. Chẳng ích gì Kiên cũng chẳng buồn nhìn nữa. Chán nản tột độ, anh cảm thấy như bị bỏ rơi giữa dòng thác lũ này. Đoàn tàu Thái Nguyên đậu ở ray số 1 sắp chuyển bánh. Kiên đi dọc theo nó về phía cuối. Đoàn tàu như con trăn bị đàn kiến rừng chôn vùi. Biển người như muốn níu giữ không cho tàu chuyển bánh. Tiếng ầm a của khối người át cả tiếng còi. Một người nào đó huých vào Kiên. Một bà chạy vượt qua, đòn gánh suýt quệt vào mặt anh. Kiên đi sát vào thành toa.
- Mau, Mau lên! Tàu chạy rồi, mau lên. Liệng ba lô lên, kìa! - Một gã trai chồm lên thành cửa sổ, hé qua đầu Kiên - Dào ôi! Mất chỗ tốt bây giờ, Phương? Còn nhìn ai nữa thế, hả Phương?
Kiên hững hờ đưa mắt nhìn sang trái rồi sang phải và "Phương", anh bật thốt lên, đau nhói trong lồng ngực. Sân ga điên đảo đột nhiên chỉ còn lại một người đang đứng cách Kiên mấy bước, mắt mở to nhìn anh - "Phương!" - Kiên thì thầm lặp lại.
Đoàn tàu giật mình, bị thúc lùi lại rồi rướn lên, từ từ miễn cưỡng chuyển bánh. Phương vẫn đứng yên, ba lô trễ một bên vai, tay buông thõng, những sợi tóc mai rủ xuống má bay bay nhè nhẹ. Từ cửa sổ một người bổ nhào xuống chộp lấy cổ tay Phương "- Điên à?". Anh ta hét. Phương giằng ra, bước lùi lại, lắc nhẹ vai, tái mặt đi, nhưng mỉm cười, nói nhanh:
- Em ở lại mấy hôm. Anh lên trước đi! Nhớ lấy hộ em cái xe đạp ? Thôi . . . ?
Chàng trẻ tuổi chết sững mấy giây. Thình lình anh ta ngoắt lại, miệng méo xệch, mắt loáng ánh điên khùng. Tưởng rằng sẽ nhảy bổ vào Kiên, song chàng sinh viên vươn tay chụp lấy tay vịn ở cửa toa khách cuối cùng chạy chạy theo rồi đu vọt người lên.
Dường như để chờ cho đoàn tàu chạy khuất rồi Phương mới bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kiên, nói khẽ:
- Chúng mình ra ngoài đi. May thật. Chỉ chút nữa là không gặp được nhau.
Lạ lùng là trái tim Kiên trấn tĩnh được rất nhanh. Nỗi xúc động đột ngột như là vội vã lắng ngay xuống, Phương đã mất một chuyến tàu: lỡ một người bạn có lẽ là rất tận tình, còn anh thì sắp sửa bỏ mặc nàng một mình ở sân ga. Kiên hoang mang cười, nụ cười nhợt nhạt. Phương lại hỏi gì đấy nhưng anh không nghe ra. Anh đỡ lấy chiếc ba lô của Phương và hai đứa dắt nhau lách qua đám đông.
- Về nhà mau. ăn cơm mau. Đi chơi nhá. Tối nay không mất điện với không báo động đâu, - Phương liến thoắng - Nom anh mặc đồ bộ đội hay thật. Hiền hẳn, nhưng hơi quê . . . Cơ mà sao thế
- Số là, nghĩa là, Phương ạ . . . - Kiên giải thích một hồi. Lúng túng muốn tìm lời nhưng lưỡi va vấp. Và giọng anh lạc đi.
Cho đến lúc này ý nghĩa thật sự của sự chia lìa, của cả việc vượt hàng trăm cây số, có lẽ hàng ngàn nữa, để vào Nam mới thực sự cắt cho anh một nhát vào lòng. Sự bất lực và nhỏ bé của thân phận, của nỗi niềm riêng tư của một hai con người giữa biển đời này, có lẽ cũng là lần đầu tiên anh nhận thấu được vào tận tim. Kiên nói
đứt đoạn. Nói không ra hơi. Song, Phương cũng hiểu.
- Đành vậy. Giá mà về thắp được nén hương trước bàn thờ cha. Và bàn thờ mẹ em nữa... Mà đừng lo, Kiên. Kệ. Sáu rưỡi thì chả kịp rồi nhưng bảy giờ tàu mới chạy. Ta đi xích lô.
- Thôi. Mình chạy Maratông còn hơn. Ai lại đi ngồi xích lô.
- Thế còn em? Anh cũng bắt em chạy à?
- Không... Nhưng.
Phương gọi xích lô. Mặc cả rất nhanh. Hai mươi phút. Sớm được phút nào thêm hai hào cho phút ấy.
- Lên anh! Ngượng gì. Sĩ quan em thấy họ còn ngồi nóc toa nữa là.
Nhưng qua Vọng thì báo động. Kiên nóng ruột như cào. Anh có thể chạy bộ. Nhưng không đời nào. Nóng ruột và lo sợ vô cùng, song một phút bên Phương lúc này đáng để đổi cả thế giới. Trong khi người đạp xích lô hớt hải chạy biến đi tìm hầm, anh giữ Phương ngồi lại trên xe. Phố xá tối câm. Thời gian nhích từng phút quá chậm nhưng cũng quá nhanh.
- Hay tối nay về nhà đã, Kiên... - Phương thì thầm - Đằng nào cũng lỡ rồi. Kiểu này còn chán mới báo yên.
- Về đi? Nhá?
Kiên im lặng lắc đầu. Thở dài. Phương ngồi thẳng lên, gỡ mình khỏi vòng tay Kiên, nói khẽ:
- Nếu anh quyết thế thì thẳng chờ được đâu. Phải mượn tạm cái xe này mà đi ngay thôi.
- Nhưng. . .
- Anh cứ đạp biến đi cho em, xá gì. Mà cũng nên cho cái anh chàng xích lô nhát như cáy này một bài học quân sự. Với lại. như các áp phích vẫn viết: tất cả cho tiền tuyến kia mà!
Kiên bật cười. ư, phải. len lén, anh nhảy lên yên, lăng lặng đạp đi. Vừa khỏi Đuôi Cá thì trong thành phố báo yên. Chắc là hình dung ra vẻ mặt lúc này của tay chủ xe, Phương cười rũ. Bây giờ. nhớ lại cái cuốc xích lô ấy kể cũng vui vui: mặc dù kỳ thực nó cũng buồn như mọi kỷ niệm khác giữa hai đứa thôi.
Tối ấy, rốt cuộc, đến Văn Điển trễ mất mấy phút. Đoàn tàu đã chuyển bánh. Tiểu đoàn đã xuất phát. Sân ga tối om, vắng ngắt. Bàng hoàng Kiên sững người đứng lặng. Nhân viên nhà ga bảo rằng: Chuyến tàu có thể sẽ dừng chốc lát ở Đồng Văn hoặc Phủ Lý gì đó. Hành trình thì không biết, có biết cũng không được tiết lộ. Tàu quân sự. Họ bảo thế.
- Một đều - Phương đùa, nhưng thấy vẻ thất thần của Kiên, nàng khẽ khang an ủi:
- Đừng vội thất vọng. anh. Ta vẫy xe đi nhờ các ga sau, đón đầu đoàn tàu vậy. Thời chiến mà, thiếu gì cách xử trí mà lo, Kiên. Bây giờ hẵng đi kiếm cái gì lót dạ đã. Em đói lắm, mà anh nom cũng mệt lả ra rồi.
Tiểu đoàn 36 tân binh, tiểu đoàn mà Kiên đã bị tụt lại hôm ấy ở ga Văn Điển hành quân bằng tàu hỏa đến ga Văn Trai thì bị bom. Thương vong nặng nề. Tiểu đoàn trưởng cũng bị giết trong trận không tập ấy. Chuyển sang hành quân đường bộ. Vào đến Cự Nầm lại bị B52 chần. Ca-nô chìm, chết vãn cả đội hình. Đáng lẽ đi B dài: vào sâu trong B tiểu đoàn đã cạn sức chiến đấu - phải phân tán ra làm quân bổ sung cho mặt trận đường 9. Mấy chục con người tung vào con lộ lửa ấy thật là như gió lùa nhà trống... Mãi đến hòa bình trên chuyến tàu Thống nhất trở ra Bắc, Kiên mới biết về số phận của tiểu đoàn nhờ tình cờ cùng toa với Huy, tiểu đội phó của anh hồi tân binh. Huy bị mù, mặt đầy vết sẹo bỏng nhưng chẳng hiểu sao Kiên nhận ra ngay và nhớ cả tên nữa. Huy thì tất nhiên đã quên Kiên. Đã mười năm rồi. Mười năm dằng dặc còn dài hơn cả một đời người.
- Trong cái rủi có cái may Kiên ạ, - Sau một hồi hàn huyên, Huy bảo - Nếu không bị tụt lại tối ấy ở Văn Điển, không chừng cậu chết rồi cũng nên. Cậu biết không, cả tiểu đội đều chết ở Văn Trai, ngay loạt bom đầu. Riêng tớ còn sống là do tình cờ đang ở một toa khác. Tàu chạy suốt đêm. Đến sáng vẫn gắng chạy. Người ta tưởng bọn Mỹ còn hai ngày nữa mới đánh trở lại. Ai ngờ... Hồi ấy cậu có đào ngũl thì rồi cũng chẳng ai biết. Mà không chừng người ta báo tử cậu rồi cũng nên, Kiên ạ. Thế, còn cậu bị tụt lại. rồi sao nữa?
Còn Kiên...
Tối hôm ấy, khi hai đứa ngồi với nhau trong quán ăn ven đường. Kiên đã nghĩ hay là: thôi tối nay hai đứa về nhà. Về với nhau. Chứ đi nhờ ô tô tải tới một ga nào đó để đón đầu tàu hú họa thế để làm gì? Nhưng cũng chỉ là thoáng nghĩ vậy . Phương rủ thì anh lại lắc đầu. Vẫy mãi ô tô mà chẳng được. Không xe nào buồn ngó tới Kiên. Vẫy chán tay chỉ hứng được bụi và khói xả.
- Để em phanh lại cho, - Phương nãy giờ ngồi lặng im trong một cái lều quán ở vệ đường, bước ra, tới bên Kiên bảo - Em vẫy chắc được, luật giao thông thời chiến
ưu tiên phụ nữ lắm... Nhưng thế này nhé: Cả xe ra xe vào em đều vẫy. Chiếc đầu tiên dừng lại, bất kể vào hay ra gì mình cũng lên, đồng ý không?
- Nhưng. . .
- Lúc nào cũng nhưng. Anh sợ phải trở về Hà Nội với em đến thế à? Thật là... Xét cho cùng, anh ngại gì. Có phải lỗi anh đâu. Tại đế quốc Mỹ đấy chứ và... tại em
em mà. Thôi được?
Từ xa ánh đèn pha hình nón như khoan vào bóng tối đặc sệt bụi mở lối cho cỗ xe tải đen ngòm xầm xầm tới. Một chiếc I-pha cao lênh khênh. Đang ấm chân ga phóng, tưởng rằng sẽ không dừng. Vậy mà nó phanh gật đầu lết bánh khét lẹt trên mặt đường.
- Xe xuôi về Nam?
Một giọng oang oang từ buồng lái không đèn tối om quát xuống:
- Đi đâu? Đi hóng mát à, hả!
- Vào tuyến lửa. chứ mát mẻ gì! - Phương hét lên như quát giả: rồi lại lập tức dịu giọng - Cho bọn em đi nhờ vào Phủ Lý với anh!
- Xe tớ không vào tới Phủ Lý. Chỉ Đồng Văn thôi, đi không?
- Cũng được!
- Vòng qua cửa bên kia. Mau lên?
Phương nắm tay Kiên kéo anh nhạy vòng qua đầu xe sang bên phải buồng lái. Tài xế mở cửa xe và nhoài người ra, đưa tay xuống nhiệt tình:
- Xe cao đấy. Bậc hỏng rồi. Để anh kéo lên, nào.
Kiên sửng sốt, sừng sờ, không kịp hiểu gì hết thì Phương đã ở trên buồng lái.
- Nhưng. . . kìa Phương!
- Lên đi, anh. Lại nhưng... lên đi?
Huýt khẽ một tiếng sáo, anh tài kéo cần số. Xe chuyển bánh. Kiên đập mạnh cửa ca bin. Anh ngồi ngây và cứ lặng đi như thế, anh ngồi im.
- Cám ơn anh, anh tốt quá - Phương lên tiếng.
- Ồ, lại khách khí tiểu tư sản rồi.
- Thì đúng là như vậy mà.
- Ra thế... Này, em vào tuyến lửa thật đấy à?
- Em nghĩ là thế.
- Hoài của?
- Anh nói sao?
- À, thì nói thế. Nếu quả thật là em vào đó thì rồi em sẽ hiểu. Nhưng sao lại chỉ đến Đồng Văn? Đồng Văn và cả Phủ Lý nữa, còn xơi mới đến tuyến lửa cô tư sản ạ?
- À không, đấy là bọn em đuổi theo tàu đấy. Lên được tàu rồi mới thực sự thẳng tiến... Nhưng liệu xe anh có vượt trước được đoàn tàu không? Tàu rời Văn Điển lúc bảy giờ.
- Được. Sẽ tới Đồng Văn trước bọn lái tàu của em.
- Liệu tàu có đỗ ga ấy không anh nhỉ?
- Có chứ, em chờ mà nó dám lướt à? Cái phanh nón của em đáng giá đấy.
- Cái anh này trò chuyện vui nhỉ! Đường chiến tranh mà cứ phơi phới.
- À, thì họ nhà xế mà. Lại xế quốc doanh. Bảo đảm mọi thứ chứ không chỉ ăn nói đều ăn đứt các chàng tiểu tư sản của em. Rồi em sẽ được thấy thôi. Chiến tranh này, tuyến lửa này vui lắm. Sung sướng lắm, lãng mạn lắm!
Ca bin tối om, rực nóng nơi đầu máy. Động cơ rú rít vật vã. Người lái xe tắt đèn pha chuyển sang đi đèn gầm nhưng vẫn cho xe lao rất nhanh. Bóng đêm cuồn cuộn rẽ dạt ra. Kiên không còn hiểu nổi ý nghĩ của mình nữa. Anh ngạc nhiên thấy mình dường như đang vui sướng: đang âm ỉ mừng rỡ, không phải vì sắp theo kịp đơn vị mà đơn giản bởi vẫn còn Phương bên cạnh. Và ra sao thì ra. Tuy nhiên lòng anh thắt lại. Một nỗi lo sợ chưa định hướng được day dứt tâm trạng. Đường đêm tăm tối, tốc độ cao của xe buộc người lái phải căng thẳng thu mình vào vô lăng. Anh ta không huýt sáo, không trò chuyện, chỉ thỉnh thoảng rít lên văng tục, chửi rủa một cái gì đó. Và trong lòng Kiên nỗi lo lớn lên, giằn nặng. Hình như vì anh mà Phương đang dấn thân vào một tình thế bất trắc khôn lường. Song, Phương, có vẻ khá bình thản. Dưới ánh xanh mờ của đồng hồ vận tốc gương mặt nàng như của người đang mơ ngủ hoặc là đang nghĩ ngợi đâu đâu. Trong những cái xóc chồm chồm, Phương ngồi không vững, xiêu ngả giữa hai người đàn ông. Đôi khi nàng như vội vã áp đầu vào vai Kiên, rồi vào vai người lái xe, một cách mệt mỏi và hờ hừng. Màn đêm đột nhiên như được cơi rộng ra. Trăng ló khỏi mây, vạch một vệt sáng lóng lánh lên khung kính chắn gió.
- Thế là kịp rồi nhé, - Người lái xe nhợt nói - Đoàn tàu của các bạn kia kìa! Cũng may ta sẽ đến ga Đồng Văn trước nó mấy phút!
Theo cái hất hàm của người lái, Kiên nhìn sang bên trái. Theo nền đường sắt nổi cao lên như một con đê giữa đồng trống mờ mờ ánh trăng nhấp nhô rùng rùng đoàn tàu đang rồng rắn uốn mình. Nhưng đám tàn lửa từ đầu tàu như đàn đom đóm đỏ bay tỏa vào đêm tối.
- Mẹ kiếp, nom lộ liễu ghê cả người! - Gã tài bình luận - Chả cần pháo sáng thằng phi công có mù nó cũng thấy. Thật là một chuyến tàu liều mạng. Nói chung lên đường đi đánh Mỹ mà đi tàu hỏa thì không chết trước cũng chết sau?
Phương phì cười. Và nhẹ nhàng nàng luồn tay vào dưới cánh tay Kiên nắm lấy bàn tay anh. Họ đan ngón tay vào nhau.
Ô tô hãm dần tốc độ rồi đỗ tạt vào mép đường, nổ máy tại chỗ. Người lái bảo:
- Hết tiền rồi đấy, xuống đi? Cứ dọc theo ray mà vào ga chứ đừng vào lối cổng... Mà này, phanh nón của em không phanh được bọn lái tàu, thì hai tiếng nữa ra chỗ này đợi anh, anh sẽ đưa về Hà Nội nhá! Bây giờ thì chào.
Kiên cảm ơn, rồi bắt tay anh ta và xách ba lô nhảy xuống. Anh đợi để đỡ Phương. Phải gần một phút nàng mới rời đệm xe.
- Hai tiếng nữa nhớ nhé. nhớ nhé - Gã tài gào lên át tiếng máy, nghe khá tuyệt vọng - ôi trời ơi, em thơm thịt và co quắp quá! Đừng đâm đầu vào đất trời điên đảo trong ấy em nhé? Hoài của lắm? Hai tiếng nữa, em nhớ đấy nhé. Trời ơi.
Một cách tiếc nuối. chiếc xe tải ư ứ sang số, rời chỗ. Xa xa còi tàu ngân dài vọng tới. Nền đường sắt rung lên đều đều. Phương dắt tay Kiên chạy lẩn vào trong sân ga. Những bóng người thấp thoáng. Vừng trăng bị mây nuốt. Kiên bước đi lệt xệt như bị tụt mất gót. Tràn ngập lòng một khối mịt mù bấn loạn. Anh hoang mang và rối bời. Nghĩa là rốt cuộc, vẫn từ biệt, vẫn từ biệt, vẫn chia ly. Nghĩa là...
Nặng nề, anh ôm ghì lấy Phương, hôn lên má, lên môi, lên vai. Cay đắng tuyệt vọng và nóng rực nước mắt ứa trào. Một tiếng sấm kéo dài âm vang. Bóng tối của đoàn tàu đổ ập lên, choán hết bóng tối trên ga. Đầu máy thở phì phì, ầm ầm hãm lại trong đám hơi mù tỏa ra nóng hổi.
- Ôi hay là em... hay là em... - Phương nức nở.
Tiếng nàng bị át đi, Kiên dứt mình khỏi nàng. Đoàn tàu đã đỗ hẳn lại. Nhưng trong những tiếng xì xì ken két của sắt thép và hơi nước không nghe tiếng ồn ào ầm ĩ của những giọng người. Kiên và Phương đi lần lần dọc tàu. Một toa sàn, lại một toa sàn nữa. Những kiện hàng thất cao phủ bạt. Toa nữa, vẫn toa sàn với mấy cỗ pháo. Toa sau là toa đen có mui nhưng cửa khóa. Ghé nhìn qua kẽ hở thành toa. Chắc chắn là không có người ở trong.
- Tàu hàng? - Cả hai cùng thốt lên.
Một nhân viên hỏa xa tay xách đèn bão đi ngang qua: Kiên quáng quàng bước tới nắm lấy khuỷu tay người ấy. lập bà lập bập hỏi:
- Anh... anh ơi... tàu quân sự... Đây không phải tàu chở quân hả anh... từ Hà Nội... tàu...
Người kia giơ cao thiếc đèn soi vào mặt Kiên rồi hạ xuống. xẵng giọng nói:
- Anh điên à? Muốn vào tù hay muốn ăn đạn. Hả. Xéo đi? Xéo ngay, không tôi báo công an đấy!
Anh ta bỏ đi. Phương giữ lấy khuỷu tay Kiên nói nhỏ: "Để yên, em hỏi cho", và rảo nhanh. Nàng đuổi theo người xách đèn. Lát sau Phương quay lại.
- Không may rồi Kiên ạ. Anh ta bảo đoàn tàu chở quân đã qua đây cách 20 phút rồi... Còn tàu này là tàu hàng. Cũng vào Vinh, nhưng vậy đấy, đơn vị anh đã bứt lên trên rồi...
Kiên buột một tiếng rên từ lồng ngực, như chóng mặt anh bám lấy cánh tay Phương. Phía xa còi tàu rúc lên. Các toa dồn nhau rầm rầm. Người ta tăng cường thêm một đầu máy nữa cho đoàn tàu.
- Hay cứ lên tàu này? - Phương nói - Cũng vào Vinh. Mà sau tàu kia có hai mươi phút. Đúng đấy. Đi xem có toa nào hé cửa thì lên không thì bám vào toa sàn cũng
được, Kiên ạ. Đi được thôi. Đừng lo. Đến Vinh, anh sẽ gặp được đồng đội thôi mà.
Lần đến giữa đoàn tàu, hai đứa tìm được một toa đen cửa mở hé.
- Lên toa này? - Phương thì thầm và đẩy mạnh cánh cửa. Đường rãnh kẹt dầy đất. Cánh cửa nặng nề rít lên.
- Cậu nào đấy. Lách lên chứ sao lại đẩy rộng cửa thế - một giọng khàn khàn từ ngưỡng cửa quát xuống - Họ đuổi mẹ cả lũ xuống bây giờ. Lên thì lên đi. đưa tay đây!
- Không cần, anh tránh ra - Phương đáp, đẩy rộng cánh cửa ra rồi leo phắt lên.
- Ái già? Một cô nàng? - Người có giọng khàn khàn như thể nấc lên.
- Phải, anh tránh ra cho người khác lên với chứ? - Phương gắt.
Hai đầu tàu cùng rúc lên những hồi còi dài, nóng nảy giận dữ. Các phanh hơi nhả xì xì. Kiên ngớ ngẩn cả người bàng hoàng, lẩy bẩy nhảy lên sàn toa.
- Tàu sắp chạy rồi, xuống đi eml - Anh nói quờ quạng trong bóng tối.
- Anh muốn bỏ em ở lại một mình đây hay sao - Phương nắm nhẹ cổ tay Kiên, những ngón tay lạnh và run - Em đi với anh một chặng nữa?
- Không, không được? - Kiên giật mình - Đùa gì vậy, Phương!
Phương bóp mạnh tay anh, lắc lắc:
- Đừng ầm. anh. Em có đùa gì đâu.
Tàu chuyển bánh, giật mạnh, Phương ngã áp vào Kiên. Cửa toa kèn kẹt đóng lại. Tối đen, nghẹt thở. Kiên mụ mị chẳng biết nói gì, làm gì bây giờ. Các đẩu dập nối toa rền rền va đập. Tiếng nối hơi ở đầu máy phì phò thở. Đoàn tàu đang nâng dần tốc độ.
- Vào trong góc ấy còn chỗ đấy? - Cái giọng khàn ban nãy lại cất lên - Yên tâm. Cứ ôm nhau mà ngủ cho đã cuộc đời. Giôn-xơn còn đang nghỉ phép, không quấy đảo gì đêm nay đâu?
Men theo khoảng trống hẹp giữa thành toa và những hòm, những bó thất cao tới sát nóc, hai đứa lần mò vào trong góc. Những cái cẳng chân, cẳng tay nghều ngào thu lại. Tiếng ngáy; tiếng càu nhàu. "Dịch vào, dịch vào!" - Một ai đấy lè nhè nói - nhường chỗ cho một chị em, các tướng?
Kiên đỡ Phương ngồi xuống. Phương ôm lấy anh hôn lên má, ra ý vỗ về. Tóm lại, nghĩa là sao: Tàu đang chạy và Phương vẫn bên anh, vào Vinh? Trong giây lát,
Kiên nghi ngờ sự tỉnh táo của mình. Toa tàu cũ kỹ, nóc cao, chạy trên ba đôi bánh xe. Cửa và thành toa rung lên, kêu răng rắc, sàn nảy lên ở những chỗ nối ray. Gió lùa qua các kẽ ván làm nhạt bóng tối trong toa. Gương mặt Phương hiện lên trắng trắng. Bờ vai, mái tóc. Cái cổ cao, mảnh dẻ. Anh đặt môi lên vai nàng. Hôn qua lần vải mỏng. Phương lùa ngón tay vào tóc Kiên, thì thào:
- Sao anh, sao anh... anh không muốn em đi cùng với anh sao?
Kiên trào nước mắt. Toàn thân anh trĩu xuống bởi tình yêu, lòng biết ơn, bởi nỗi lo âu và bởi một hạnh phúc lớn quá sức chịu đựng của tâm hồn. Ngay sát dưới chân anh sàn toa vỡ rộng một mình nhìn xuống có thể thoáng thoáng trông thấy trục bánh, đường ray, tà vẹt. Thành toa cũng hở huếch. Gió tràn ngang đoàn tàu mát rượi hắc nồng hơi nóng. Mùi đất. Mùi các đầm nước. Mùi khói và bụi than khô khét. Chuyện xảy ra như tự nó đến, ngoài ý muốn ngoài lý trí.
- Chúng mình ở bên nhau như thế này đêm nay kể cũng lạ lùng thật nhưng không thể nào khác được phải không, Kiên?
Tiếng bánh sắt lăn trên đường ray dồn dập. Những cột đèn hiệu. Các nhà ga xép. Những đám cây cối trôi qua lươn lướt. Và thỉnh thoảng là tiếng rền vang như sấm của một đoạn cầu ngắn ngủn. Đêm tối chiến tranh mênh mông bao phủ miền châu thổ. Những ý nghĩ và tình cảm rồ dại bật dậy trong lòng kiên: Thôi thì vứt bỏ tất, không có đại dội, không có tiểu đoàn, không có chiến tranh nào hết, cứ mãi mãi bên nhau thế này, mãi mãi không rời xa nhau?