Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Hà Nội cuối năm

Đã về đến Hà Nội, cái lạnh đã thấm đẫm không gian, hơi sương mịt mùng tỏa khắp thành phố.

Hà Nội mùa đông, lòng người cũng bắt đầu dịu lại, sau những lo lắng tất bật suốt cả tuần qua, cả tháng qua, cả năm qua.

Sau 7 tháng, YxineFF 2010 đã chính thức kết thúc. Lễ trao giải đã diễn ra tại Sài Gòn, tuy còn một số thiếu sót, nhưng bản thân marcus rất tự hào và xúc động bởi nó đã diễn ra, vượt quá sự mong mỏi của chính mình. Xin gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã ủng hộ, thông cảm với những sơ suất trong suốt chiều dài của YxineFF lần thứ nhất vừa qua.

Con đường còn rất dài phía trước, nhưng trước mắt đã đi được một đoạn ngắn. Đoạn đường đã đi cho thấy, cần phải lên đường mới có hy vọng. Ngồi một chỗ với mọi toan tính mà chẳng bắt tay vào thực hiện thì sẽ chẳng giải quyết được gì.

Không thể vào được Facebook, gọi dịch vụ chăm sóc khách hàng của Viettel thì được biết là "Viettel không thể kết nối với máy chủ Facebook vì bị chặn bởi Bộ thông tin và truyền thông", kể cả "các trang dùng làm mặt nạ cũng không thể sử dụng được". Đây là thông tin chính thức từ Viettel.

Muốn được ngồi cà phê, uống rượu ấm, nghe nhạc nhẹ thoảng, tiếng ghi ta bập bùng, hoặc một giọng hát trong vắt thủ thỉ.

Xin chào Hà Nội!

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Mười bảy tuổi

Ánh mắt đầu tiên
Buồn qua ngọn khói
Tháng ngày trôi theo chiều dọc mùa thu
Nắng rất vàng, lá rất vàng, mưa cũng rất vàng
Và phiến Trăng mơ kề má gối!
Có ai khóc với nỗi buồn mười bảy tuổi!
Những nỗi buồn nhẹ như giấc chiêm bao.
Chưa có gì thật hết
Thế giới ngoài kia cách một hàng rào!
Tuổi mười bảy bàn chân chưa tiếp đất
Trái tim bung mình
Cú nhảy đầu tiên.
Tuổi mười bảy chính là khoảnh khắc
Giữa thinh không bay lượn vài vòng
Sự đổi thay đột ngột mất cân bằng!
Một bước phiêu lưu
Vạn điều lạ lẫm
Và vụt sững sờ khi bàn chân chưa tiếp đất
Nếu chẳng kịp lường…
…cú ngã đầu tiên…
Mười bảy ơi! Ai đứng lại bên thềm
Đôi mắt – hai vì sao ngấn nước
Cuộc chia tay – dù thời gian báo trước
Mà vẫn bàng hoàng như rụng khỏi chiêm bao
Mười bảy ơi! Ta đã đứng bên rào!
Cuốn Nhật ký thành thông hành ký ức.
Ta chạy ngược mùa thu, mặc con tàu vẫn lao lên phía trước
Bên thềm xưa
Chỉ mỗi mình ta
Là đã thuộc bây giờ…

- Bùi Bảo Chi -

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Happiness

I can see happiness in his eyes. After his coming out as a gay, Ricky Martin has come back in his best form with The best thing about me is you, duet with Joss Stone. Lovely!



Ricky Martin on Oprah - Part 1:



Ricky Martin on Oprah - Part 2:



Ricky Martin on Oprah - Part 3:



Ricky Martin on Oprah - Part 4:



Ricky Martin on Oprah - Part 5:



Ricky Martin on Oprah - Part 6:

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

Hoàng Hạc Lâu . Thôi Hiệu


Chữ Hán
黃鶴樓
昔人已乘黃鶴去,
此地空餘黃鶴樓。
黃鶴一去不復返,
白雲千載空悠悠。
晴川歷歷漢陽樹,
芳草萋萋鸚鵡洲。
日暮鄉關何處是,
煙波江上使人愁。
Hán-Việt
Hoàng Hạc Lâu
Tích nhân[1] dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ[2] châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
Dịch nghĩa
Lầu Hoàng Hạc
Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,
Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc
Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại
Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không
Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một
Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi
Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?
Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!


Người đã xa rồi trên dáng hạc
Lầu đây trơ trọi giữa đất trời
Hạc vàng một đi không trở lại
Dễ cũng ngàn năm mây mải trôi
Cây thầm soi bóng hồ Hán lặng
Cỏ mướt hương nồng bến Vũ ơi
Biết chăng quê mình nơi chiều tối
Khói có dâng lên ngợp sóng đời?

(c) marcus phỏng theo bản dịch nghĩa.

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Siêu xấu 2010

Chịu không nổi, nên marcus buộc phải tái xuất giang hồ với cuộc thi Siêu xấu 2010. Năm ngoái, cuộc thi Siêu cái bang được tường thuật tại đây.


Siêu xấu nữ số 1 Ngọc Mỡ Lườn. Với ngón cái yêu kiều, cô đã tận dụng lợi thế rao hàng từ kinh nghiệm nhiều năm ngồi sạp bán thịt.


Các bộ đồ này được quảng cáo là trang phục đi biển. Chắc là để tiết kiệm, trang phục này đồng thời có thể đi làm đám cưới (bó hoa) và đi ngủ (áo khoác ngủ). Siêu xấu nữ số 2 Em Mơ Làm Cô Dâu.


Siêu xấu có hình thể điệp Nguyễn Thị Bự. Trời ơi mắt người ta có vấn đề không, hay thước đo có vấn đề nhỉ.


Drag Queen Bắc Kinh tham gia thi Siêu xấu 2010.


Bướm ngày Thị Tịnh tại Siêu xấu 2010.


Bướm chiều Thị Thõa tại Siêu xấu 2010.


Bướm đêm Thị Sã tại Siêu xấu 2010


Mùa thu chết bao lần ở Siêu xấu 2010? Vô số lần đếm không xuể.


Bonus: Phong cách trình diễn à la Chú Ba Phúc Đoàn cuối cùng cũng được tôn vinh tại giải Siêu xấu 2010.

Nguồn hình: VnExpress.







Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Trung Thu

Hôm nay em bảo, sắp Trung Thu rồi anh ạ, em đã mua bánh cho mẹ, mà mãi cứ quên chưa gửi.

Nghe mà thấy lòng buồn gì đâu.

Trung Thu đã từ lâu không còn là khái niệm trong tôi. Cùng với những Rằm tháng Bảy, Rằm tháng Giêng, Mồng Ba tháng Ba, Mồng Năm tháng Năm.

Tôi chỉ còn biết đến Tết. Mà toàn phải tra lịch online hoặc được chị gái gọi điện nhắc mới rõ ngày mấy.

Trung Thu cuối cùng và duy nhất tôi còn nhớ là khi tôi khoảng 5-6 tuổi. Hồi nhỏ, tôi là đứa trẻ ham thích khám phá, dù đôi lúc cũng nhát như cáy. Tối Trung Thu năm đó, cả xóm rước đèn ra phường. Rồi cả phường cứ thế đi. Tôi hí hửng cùng hai đứa bạn theo đuôi đoàn đèn đuốc sáng chói, dẫn dầu là một cái kiệu được làm từ một cái bàn gỗ của nhà ai đó. Lá dừa được tết thành những khung che chắn, làm cho cái bàn ra dáng một cái kiệu. Ở giữa kiệu là một bàn thờ mâm quả, bánh nướng, bánh dẻo. Bốn góc kiệu là bốn cây chuối non. Và đèn lồng ông sao đèn dầu Hoa Kỳ được chưng xung quanh. Bốn người trai tráng được cử rước kiệu. Họ rất là hãnh diện. Chả gì được dẫn đầu cả đoàn người, lại được dịp thể hiện sức lực đàn ông.
Tôi cứ đi mãi, đi mãi. Rồi bỗng một lúc nào đó, tôi bị lạc bạn. Chỉ còn tôi giữa mênh mông biển người. Tôi hoảng hốt. Mình đang ở đâu, tôi không biết. Đêm trung thu không có điện. Hai bên đường tối thui, vì ai cũng ra đường hết. Lần ra bên ngoài của đám rước, tôi biết mình đang ở cầu Mỗ. Cây cầu đó cách nhà tôi chừng 3 cây số. Với 1 đứa trẻ 5-6 tuổi, 3 cây số là cả một quãng đường dài.
Tôi quyết định đi ngược trở lại đám rước để về nhà. Một mình. Khi tôi về đến cái dốc đầu xóm, đã thấy bố tôi cầm đèn pin đi tìm. Ăn mắng và ăn bạt tai.

Trung Thu trong tôi chỉ còn ngần đó. Tuyệt nhiên không có bánh nướng bánh dẻo chi hết, tôi vốn không hảo ngọt, trừ kem ra.

Bạn có còn mong Trung Thu không?

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

1000 chuyện nhỏ

Đại lễ, đại lễ! Toàn dân hăng hái thi đua chào mừng nhể.

1. Chị gái điếm hồ hởi nhét 1000K vào túi. Khách thứ 1000 bao giờ cũng là khách sộp. Chả bù cho lão thứ 999, vừa bẩn vừa hôi vừa keo kiệt kỳ kèo từng đồng một. Chị bảo, thôi tôi khuyến mãi nhé!
2. Bà bán nước chè đầu ngõ lôi những tờ 1000 cũ kỹ ra đếm lại, vuốt phẳng, dùng băng dính dán lại những tờ rách mép. Những gương mặt cụ Hồ rầu rĩ nhăn nheo. Bà bảo, cụ ơi cười tươi lên nào!
3. Em học sinh lớp 1 lần đầu đến trường. 1000 mét đường từ nhà mà mẹ em đèo em trên xe máy nhích từng nửa mét một. Những gương mặt người cáu kỉnh một sáng sớm đầu thu. Em bảo, mẹ ơi lần sau con đi bộ!

(còn tiếp)

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

Bản ngã giết người - Noruwei no mori

Hai chuyện không liên quan.

1. Nhà tâm thần học Thomas Elbert (TE, đại học Konstanz - Đức) trả lời phỏng vấn báo Süddeutsche Zeitung (SZ) về khả năng bạo lực và giết chóc của con người và liệu rằng điều này có thể kiềm chế được không. Ông là chuyên gia trong lĩnh vực này và vừa nhận được giải thưởng 1 triệu Euro cho dự án nghiên cứu gồm có cả phần thực địa tại Đông Phi với những binh lính còn ở lứa tuổi vị thành niên.
Sau đây là trích dẫn đoạn quan trọng nhất.
SZ: Tôi còn có thể trở thành một tên giết người được không?
TE: Thường thì một người trưởng thành phát triển toàn diện rất khó để bản thân biến thành một cái máy giết người. Những cấu trúc não dành cho việc này đã gần như cố định. Nhưng về cơ bản tôi tin rằng, người ta có thể biến một người đàn ông bất kỳ thành một tên giết người.
SZ: Không phải một người đàn bà bất kỳ sao?
TE: Thông thường, đàn bà chỉ giết người khi con cái, cơ thể hay cuộc sống của họ bị đe dọa. Ngược lại, đàn ông giết người có tính toán. Đàn ông yêu thích bạo lực, thấy bạo lực đầy hứng thú và hấp dẫn.


Rồi ông ta kể về thí nghiệm làm ở Na Uy với những người câu cá. Đàn bà nói: Ôi tuyệt vời, không gian thoáng đãng trong lành, nước mát, gió thanh. Còn đàn ông thì thích thú kể về cảm giác có được lúc nhìn thấy con cá mắc câu, sự giẫy giụa của con cá, máu chảy.
Còn thí nghiệm ở Đông Phi cho thấy những đứa trẻ được huấn luyện giết người từ nhỏ sẽ không thể thoát khỏi vòng xoáy của bạo lực, chúng ra đi rồi lại trở về với bạo lực. Giết người trở thành thú vui, một phần không thể thiếu được. Thậm chí, 10% trong số những đứa được hỏi đã từng ăn thịt người mà chúng giết.

2. Mấy ngày nay thiên hạ sốt lên vì Noruwei no mori. Lý do là bộ phim chuyển thể do Trần Anh Hùng đạo diễn tranh giải Sư Tử Vàng và ra mắt vào ngày 2.9. Marcus cũng tham gia tạo thành cơn sốt ấy. Và lục 2 cuốn dịch sang tiếng Đức và tiếng Anh để đọc lại. Bất giác dẫn đến việc đối chiếu ở một hai trang đầu.

Achtzehn Jahre sind inzwischen vergangen, und doch habe ich jene Wiese noch immer deutlich vor Augen. Nach mehreren Tagen mit leichtem Sommerregen leuch teten die Hügel tiefgrün und wie frisch gewaschen; die Oktoberbrise ließ die Grasähren schwanken, und dünne Wolkenschleier hafteten am eisblauen Himmel, der so unendlich hoch erschien, daß einem die Augen schmerzten, wenn man zu ihm hinaufsah.
(Naokos Lächeln - Ursula Gräfe)
Đoạn miêu tả trên gợi liên tưởng rất nhiều đến bài thơ này.

Trong tiếng Anh thì như sau:
Eighteen years have gone by, and still I can bring back every detail of that day in the meadow. Washed clean of summer's dust by days of gentle rain, the mountains wore a deep, brilliant green. The October breeze set white fronds of head-high grasses swaying. One long streak of cloud hung pasted across a dome of frozen blue. It almost hurt to look at that far-off sky.
(Norwegian Wood - Jay Rubin)

Phong cách hai người dịch khác hẳn nhau, mỗi thứ có nhịp điệu uyển chuyển riêng.

Và có hai đoạn rất khác ở chương đầu tiên, lúc miêu tả máy bay hạ cánh xuống Hamburg.

Đoạn 1:
Ich war siebenunddreißig Jahre alt und saß in einer Boeing 747. In ihrem Anflug auf Hamburg tauchte die riesige Maschine in eine dichte Wolkenschicht ein.

I was 37 then, strapped in my seat as the huge 747 plunged through dense cloud cover on approach to Hamburg airport.

Bản tiếng Đức chỉ miêu tả đơn giản là ngồi, còn bản tiếng Anh rõ rệt hơn về tư thế ngồi trên ghế.

Đoạn 2:
Nach der Landung erlosch das Nicht-Rauchen-Schild, und aus den Kabinenlautsprechern ertönte leise Hinter grundmusik – eine gedämpfte Instrumentalversion des Beatles-Stückes Norwegian Wood.

Once the plane was on the ground, soft music began to flow from the ceiling speakers: a sweet orchestral cover version of the Beatles' "Norwegian Wood".

Bản tiếng Đức có phần miêu tả đèn báo cấm hút thuốc tắt, bản tiếng Anh hoàn toàn không có.

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Nửa đường

Đi mãi rồi cũng thành đường. Đấy là sơ lược câu nói của Lỗ Tấn, được trích trong phim khai mạc Rẽ trái của YxineFF 2010.
Đi được một nửa, dần dần rồi cũng thấy đường, và đích ở xa xa.
Không có bạn đường, thì quả thật rất khó khăn vì đường dài. Marcus hạnh phúc vì có được một số người bạn đồng hành, dù không phải lúc nào cũng đầy háo hức. Đi đường xa mới biết gian truân, và mới biết ai là người có thể giữ lửa cho cả hành trình.
Gửi tới mọi người trailer sơ kết nửa chặng đường, do bạn Thân Trọng Tuấn Anh thực hiện.
Mong mọi người thường xuyên ghé thăm www.yxineff.com và nói thêm cho nhiều người khác biết về dự án tình nguyện của marcus và các bạn.

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

Tỉnh chưa?


Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Dậy mà đi
Dậy!

Suốt cả bộ phim Inception (Đánh cắp giấc mơ) là những tiếng nhắc nhở Cobb (Leonardo DiCaprio) hãy tỉnh dậy.

Vâng, lộ liễu đến thế. Christopher Nolan lộ liễu đến thế.

Khi ông làm một phim về giấc mơ.

Chiếu vào mùa hè.

Blockbuster.

À, hiểu rồi.

Vẫn chưa hiểu à?

Này nhé,

Đây là mơ
Đây là mơ
Đây là mơ
...

Cái chán nhất của bộ phim
Là ở cái ý tưởng
Chui vào giấc mơ để trồng cấy ý niệm
Không được giải quyết rốt ráo
Nó chẳng là gì
Như cái hòm bí mật
Mở ra
Chẳng có ý nghĩa gì hết.

Nhưng cái được nhất của bộ phim
Là nó không hoàn toàn thoát ra khỏi giấc mơ
Ngật ngà ngật ngừ
Ừ thì thế
Sống trong mơ
thích hơn sống đời thực
Mà đời thực có thật là thực không?
Ta đâu rõ.

Mà cũng không cần rõ.

Chưa có giấc mơ nào
Hoàn chỉnh cả
Một bộ phim
tường thuật giấc mơ
làm sao có thể hoàn chỉnh?
Bởi vì nếu nó làm điều đó
Thì tự thân nó chẳng còn mơ nữa.

Giải thích dài dòng
Lắm lời lắm chữ quá
Dậy đi thôi

Dậy.

(c) marcus 10.8.10

Ảnh minh họa: Leonardo Corredor chụp bởi Rick Day

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Don't cry for me Argentina

It won't be easy
You'll think it strange
When I try to explain how I feel
That I still need your love
After all that I've done
You won't believe me
All you will see
Is a girl you once knew
Although she's dressed up to the nines
At sixes and sevens with you

I had to let it happen
I had to change
Couldn't stay all my life down at heel
Looking out of the window
Staying out of the sun
So I chose freedom
Running around trying everything new
But nothing impressed me at all
I never expected it too

Don't cry for me Argentina
The truth is I never left you
All through my wild days
My mad existence
I kept my promise
Don't keep your distance

And as for fortune and as for fame
I never invited them in
Though it seemed to the world
They were all I desired
They are illusions
They're not the solutions
They promise to be
The answer was here all the time
I love you and hope you love me

Don't cry for me Argentina

Don't cry for me Argentina
The truth is I never left you
All through my wild days
My mad existence
I kept my promise
Don't keep your distance

Have I said to much?
There's nothing more I can think of to say to you
But all you have to do
Is look at me to know
That every word is true

Lyrics: Andrew Lloyd Webber
My favorite Performance: Sinéad O'Connor (the orchestra was not good, but her voice saved them all)

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Một vụ tai nạn

Lúc ấy đang khoảng gần 9 giờ tối, nhưng trời mùa hè còn khá sáng sủa. Cửa ra ban công mở rộng, trời vừa mưa xong. Đang ngồi trong phòng làm việc, tự nhiên tôi nghe một tiếng nổ lớn. Có tiếng phụ nữ la thất thanh sau đó. Tôi vội chạy ra ban công. Có vài người đang vội vã chạy tới. Cây xanh che lấp làm tôi không nhìn thấy gì, nhưng có thể đoán được là một vụ tai nạn ô tô.

Tôi mặc vội áo khoác, đi giày và chạy xuống đường. Ở ngã ba ngay trước mặt nhà tôi, một cô gái tóc buộc hai bên đang làm nhiệm vụ điều chỉnh giao thông, báo cho các xe đang chạy đến ngoành sang hướng khác bằng tín hiệu tay. Phía đằng xa khoảng 100 m, khói mịt mù như vừa đốt pháo. Có khoảng 20 người đứng tản mát quanh khu vực tai nạn. Tôi đến gần. Một phụ nữ đứng tuổi đang được đặt nằm trên áo khoác, có máu ở tay và phần bụng. Có mấy người đang giữ chân bà lên cao, đồng thời nói chuyện với bà, động viên bà. Người đàn ông tay vấy máu, tự lấy băng cứu thương phía sau xe buộc chặt bàn tay trái lại. Hai chiếc xe mũi nát bươm, đầu xe chụm vào nhau một góc 45°. Các túi khi đều bật hết ra. Cửa kính xe phía trước vỡ nát.

Cách chỗ tai nạn chừng 100 m nữa ở đầu kia là ngã tư. Cũng có hai người đàn ông đang điều chỉnh giao thông ở nút đó.

Tất cả họ đều tình nguyện.

Không có bàn tán ai sai ai đúng. Không có chụp hình. Không có chỉ trỏ. Không có hôi của.

Rồi tiếng còi xe cảnh sát, rồi xe cứu thương, cứu hỏa, xe bác sĩ trường hợp khẩn cấp đến. Trong vòng đúng 5 phút kể từ khi tai nạn xảy ra.

Chiếc xe cảnh sát đến nơi vòng chặn đường ngay ở ngã ba để các xe ô tô chuyển hướng chạy vòng sang đường khác. Cô gái tình nguyện hướng dẫn vẫn tiếp tục làm việc thêm, trong lúc hai cảnh sát, một nam một nữ, chạy nhanh đến chỗ tai nạn. Tay nữ cảnh sát cầm một chăn chiên nệm dày.

Xe cứu thương đến sát, nhân viên cấp cứu nhanh chóng mở cửa xe đưa băng ca xe đẩy ra.

Bác sĩ trường hợp khẩn cấp đeo theo ba lô phòng cứu chạy đến từ một chiếc xe riêng.

Nhân viên cứu hỏa chạy đến nơi hai chiếc xe, xử lý sự cố để khói không bốc ra nữa.

Tất cả họ, ai làm việc nấy. Nhưng trên hết, họ:

1. Lo đến tính mạng con người.
2. Nghĩ đến tình trang giao thông công cộng cần được xử lý gấp tránh ùn tắc.
3. Hành động tình nguyện.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi đang được sống ở một nơi như vậy.

Nhưng tôi cũng thấy buồn làm sao. Khi nghĩ về quê hương của tôi. Về 3 tai nạn giao thông (chết người) tôi nhìn thấy trên đường phố Hà Nội chỉ trong 4 tuần và những hệ lụy diễn ra sau đó.

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

Năm nay xem phim gì?


Năm 2010 cũng qua được hơn nửa năm rồi, nhưng một số phim hay chắc còn đang ở phía trước. Từ đâu năm đến giờ marcus xem được ít phim quá, chủ yếu là do phải di chuyển đi lại nhiều. Vì không có thời gian viết dài, nên viết ngắn ngắn gạch đầu dòng thôi nhé, coi như là tự nhủ là phải đi xem bằng hết.

1. The Kids are All Right (2010) của Lisa Cholondenko. Câu chuyện về một gia đình kia có hai người mẹ và hai đứa con được sinh ra bằng tinh trùng lấy qua ngân hàng giống. Hai đứa con lớn lên, một ngày chúng muốn đi tìm người cha đã cho tinh trùng. Sự xuất hiện của người đàn ông ấy đã làm đảo lộn cuộc sống của cả gia đình. Phim tuyệt vời, milieu study về một bộ phận xã hội ở California với diễn xuất tình cảm và hài hước của Julianne Moore và Annette Benning. Marcus xem phim ở Berlinale năm nay, cả rạp cười vang dội và vỗ tay ầm ĩ nhất khi phim kết thúc. Phim vừa ra rạp được 2 tuần tại Mỹ, mới đầu ở dạng hẹp chỉ có 7 rạp, giờ đã lên tới số lượng 201 rạp và đạt 5 triệu đô tiền vé (chi phí sản xuất 10 triệu đô). Liệu có một Brokeback Mountain mới chăng?

2. Inception (2010) của Christopher Nolan. Là fan của CN từ Memento, lại thích những phim liên quan đến giấc mơ của con người, nên marcus rất là mong chờ phim này. Thứ 6 này sẽ đi coi, vé mua rồi. Cố tình không đọc review phim này và thông tin liên quan để không bị chi phối. Chỉ biết là phim được chào đón nồng nhiệt.

3. The Tree of Life (2010) của Terrence Malick. Bác này vài năm mới làm một phim, và phim nào cũng là masterpiece hết. Phim này đặc biệt đáng trông chờ vì bác ấy quay từ 2008 với Brad Pitt và Sean Penn, thế mà cắt cúp thế nào lâu quá chẳng kịp đi Cannes năm nay. Có tin đồn phim sẽ được chiếu ở Venice. Đằng nào thì phim cũng xong rồi, bên Mỹ xếp hạng tuổi PG-13 và sẽ ra rạp vào tháng 11. Còn phim ra rạp ở Nga và Phần Lan đầu tháng 9, dịp diễn ra LHP Venice.

4. Somewhere (2010) của Sofia Coppola. Từ Marie Antoinette đến nay cũng đã 4 năm rồi. Phim sẽ ra mắt ở Venice vào tháng 9. Phim nào của Sofia cũng đáng xem vì nó rất nữ tính và đặc biệt. Trong phim này anh Benicio Del Toro đóng vai một ngôi sao Hollywood tự vấn về cuộc đời khi đứa con 11 tuổi (Elle Fanning) ghé thăm bất ngờ.

5. Black Swan (2010) của Darren Aronofsky. Anh này 2 năm trước đại náo Venice với phim The Westler (Sư Tử Vàng), và chắc bạn còn nhớ Requiem for A Dream cũng của anh ấy? Còn phim này, một phim tâm lý hình sự hồi hộp với Natalie Portman và Vincent Cassel về mafia dính dáng đến ballet ở New York, gợi liên tưởng đến Black Dahlia. Nhưng không, chắc phim này hay hơn chứ.

6. Norwegian Woods (2010) của Trần Anh Hùng. Truyện Rừng Na Uy marcus đã đọc và rất thích cái không khí mà truyện dựng nên được của thời đó, với cảnh đầu tiên là máy bay hạ cánh ở phi trường Hamburg (nếu nhớ không lầm). Vì marcus hay đi lại, nên không thể quên cảnh này và câu chuyện này, dù đôi lúc phát triển tâm lý nhân vật hơi gượng gạo. Dù gì, phim của Trần Anh Hùng thì luôn đáng để mong đợi. Phim sẽ ra rạp ở Nhật vào tháng 12.

7. Bi, đừng sợ (2010) của Phan Đăng Di. Nói chuyện với anh Di là cả một niềm vui lớn, vì thứ tình yêu điện ảnh mà anh có nó lan tỏa ra rất tự nhiên và giản dị. Marcus rất thích kịch bản Chơi vơi mà anh Di viết, đồng thời thích hình ảnh của Bi, đừng sợ. Đang mong chờ DVD vào tháng 8 này để được xem phim và có thể review một cách tử tế.

8. Saigon Yo! (2010) của Stephane Gauger. Đoạn teaser vài phút của phim cho thấy một Việt Nam với không khí hoàn toàn mới mẻ hiện đại, những chàng trai cô gái trẻ tuổi nhảy hip hop, những tình yêu, toan tính và cảm xúc của thế hệ trẻ. Anh Anderson Le là người đồng sản xuất phim rất kỳ vọng vào phim này. Thì rõ rồi, sau Cú và chim se sẻ, Stephane cho thấy anh là người rất tinh tế với cảm xúc của nhân vật, và với cảnh quan Sài Gòn.

9. Giao lộ định mệnh (2010) của Victor Vũ. Có tiếp xúc với Victor, nghe Victor nói, mới cảm nhận được hết sự can đảm của anh khi trở về Việt Nam làm phim. Mấy phút teaser cho thấy đây là bộ phim được làm sạch sẽ về genre, có lẽ là psychothriller đầu tiên của Việt Nam thật sự đúng như dòng phim đó. Dàn diễn viên khá quen thuộc, tuy nhiên có vẻ họ đóng khá hơn những gì họ thể hiện trên mặt báo, điều này tất nhiên phụ thuộc rất lớn vào đạo diễn.

10. Các bộ phim đang và sẽ được trình chiếu từ nay đến cuối năm tại www.yxineff.com. Hehehe.

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Mai's America

The documetary tells the story of Mai - a young girl from Hanoi seeking better education in the USA. The adventure turned out that not only she could learn, but also people from a very conservative and less educated part of America - Mississippi. Will she be as successful as her wish?

One of the most thought-provoking films I've seen so far this year.

You need to see this film. I gave my 1:30 hrs in the night to live the story Mai told me. It's Mai's America. It's your America. It's my America.

Thank you Ben giving me the hint to this movie.

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Những ngày hè nóng bỏng

Cơn mưa rào ập xuống Hà Nội một buổi trưa cuối tháng 5. Những tán cây bằng lăng trầm mình trong bản nhạc hồi sinh xối xả. Rượu táo mèo tuôn cùng lẩu nấm. Bữa ăn chia tay ở tầng thượng số 3 Hàng Tre chấm dứt một chuyến đi dài về quê hương, nhưng mở ra một thời kỳ rất mới trong cuộc đời tôi – bắt đầu với những ngày hè nóng bỏng.

Tuần qua không chỉ nóng ở Hà Nội, mà cả ở Berlin. Chiều muộn, tôi đánh độc một chiếc quần slip, chân trần chạy ngoài vườn trên cỏ mềm đá bóng cùng thằng cháu 8 tuổi, đắm mình trong vòi phun tưới cây đều đặn lan tỏa khắp vườn, nắng cuối ngày lấp lóa. Cảm giác được trở lại thành một đứa trẻ hồn nhiên, không vướng bận sự đời mới thảnh thơi và bình yên làm sao. Tôi nhớ những buổi chiều tắm mưa rào mùa hè Hà Nội, bố từ quê biển về, mang theo những bẹ chuối đầy cua biển đỏ au. Nước mưa hứng lại từ trên mái ngói, được lọc bỏ cặn của bụi bám mái hiên đọng ở đáy xô chậu, sẽ trở thành nước sinh hoạt cho cả gia đình trong ngày. Một thứ nước tinh khiết, trong một chậu nhôm Liên Xô to và hơi méo mó, loang loáng ánh bạc.

Cũng ở Berlin, đã lâu lắm mới lại được nằm ngồi xãi lai ngoài bãi cỏ công viên tán chuyện phiếm. Nhớ thời sinh viên quá đi mất. Phía trước mặt là sông Spree và đảo Bảo tàng, những ký ức ngày ấy hòa lẫn vào trai xinh gái đẹp la liệt xung quanh. Hai người đàn ông cởi truồng nhảy xuống sông tắm. Một chàng trai mặc đồ lính đội mũ nồi đen, đang đi dạo dọc sông, bỗng leo lên thành cầu nhảy cái bùm xuống sông. Ngay trước mặt một đôi trai gái người Séc đẹp sững sờ ôm nhau hôn hít đắm đuối. Bên phải một chàng trai trẻ mặc độc chiếc quần đùi trắng mỏng, cơ thể ngả nghiêng lấp lánh dưới nắng chiều 40 độ.

Tuần trước đó nữa, tôi ở Sài Gòn. Một quyết định nhanh chóng trong số vô vàn quyết định chóng vánh mà tôi đã chọn. Buổi tối hôm trước, tôi nhận được thông tin chương trình cuộc hội thảo điện ảnh Đông Nam Á sắp diễn ra, trưa hôm sau, tôi đã ngồi trên tàu đi xuống sân bay Munich để bay về tham dự. Chưa đầy một tuần ở Sài Gòn, nhưng những kỷ niệm có được đang còn dày vò tôi suốt thời gian vừa qua. Tôi vốn là kẻ không dễ quên, chẳng biết nên vui hay nên buồn vì điều này.

Cuối cùng cũng đọc xong được cuốn đầu tiên trong số những cuốn sách được tặng vừa qua. Chơi cùng cấu trúc tập hợp các bài viết cảm nhận phim của một số cây viết tiếng Việt. Phân nửa số bài hay, phân nửa bình thường. Đây đó có lỗi sạn này kia, nhưng có hề gì, vấn đề là cảm xúc. Tôi thích thứ điện ảnh cảm xúc. Và tất nhiên, cảm xúc thật.

Những ngày hè nóng bỏng còn làm tôi phải đối diện với vài lựa chọn quan trọng của cuộc đời, sau vô số lần đẩy đưa lần lữa. Và tôi đã lựa chọn. Không biết là đúng hay sai, nhưng đi đến một quyết định bao giờ cũng chuyên chở một ý nghĩa nào đó.

Lausanne chắc sẽ đánh dấu mùa hè cuối cùng của những summer school tôi đã tham dự suốt mấy năm qua. Hai năm rồi mới trở lại Thụy Sĩ. Còn Palinuro sẽ đánh dấu sự trở lại nước Ý của tôi cũng sau hai năm. Sinh Nhật năm nay sẽ ở đó, trên một quả đồi vắng, có lối mòn thoai thoải dẫn xuống biển. Những ngày hè nóng bỏng sẽ kết thúc ra sao?

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

Sách

Đã lâu rồi tôi không còn thói quen cầm một quyển sách lên đọc từ đầu đến cuối. Cách ứng xử và công việc ở thời của internet, email và facebook đã làm tôi mất đi tính kiên trì nhẫn nại khi đối diện với một cuốn sách. Chỉ còn những đợt đi nghỉ cách xa khỏi thế giới máy tính, tôi mới có dịp đọc một hơi các cuốn sách mang theo.

Tuy thế, tủ sách vẫn là nơi chiếm khoảng không gian rất rộng trong phòng tôi. Nhiều hơn cả bộ sưu tập phim. Thực ra, tôi không sưu tầm gì cả, phim thì tôi thường xem ngoài rạp là chủ yếu, còn sách thì hứng lên mua, chứ không có nhu cầu tập hợp lại cho quy củ.

Đợt nào về Việt Nam qua, thứ làm nặng cân nhất trong vali cũng là những cuốn sách. Lần vừa qua cũng không phải là ngoại lệ. Tất cả các cuốn sách tôi mang theo lần này đều là sách được tặng. Không mua thêm cuốn nào vì số cân không cho phép.

Sau đây là một số cuốn sách đó.

Nhiều cách sống1981 của Nguyễn Quỳnh Trang (tác giả tặng). Vô tri của Milan Kundera (dịch giả Cao Việt Dũng tặng). Mười lẻ một đêm của Hồ Anh Thái (tác giả tặng).


Tự nhiên như người Hà Nội của Nguyễn Trương Quý (tác giả tặng. Anh Quý vừa ra một bộ 3 cuốn về Hà Nội, mời mọi người mua). Các nhà thơ cổ điển Việt Nam của Xuân Diệu (chị So tặng). Thế mà là nghệ thuật ư? của Cynthia Freeland (dịch giả Nguyễn Như Huy tặng). Bộ 3 cuốn mới của tủ sách điện ảnh, trong đó có cuốn Chơi cùng cấu trúc của Lê Hồng Lâm biên soạn (tác giả tặng cả bộ).


Đây sẽ là những cuốn sách tôi mang theo trong những chuyến đi tới. Nhưng cũng có thể là thứ sẽ theo tôi vào công viên mùa hè này, khi thời tiết đẹp, hoặc cùng tôi nằm trên giường, khi thời tiết xấu.

Dù sao, tôi cũng muốn có lại được thói quen đọc sách.

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Buồn

1. nghe Thanh Lam của ngày xưa hát Hoa sữa, Em ơi Hà Nội phố, Hoa tím ngoài sân, Giọt nắng bên thềm.

2. trông những bông hoa mẫu đơn đã nở toe toét, sự rực rỡ đã gần tới ranh giới.

3. đọc những dòng chữ của những người tình cờ đi qua đời ta, rồi đang dần muốn bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ.

4. ngồi bên máy tính suốt 12 tiếng đồng hồ, cơm không màng đến, làm những điều mà người ta cho rằng phù du.

5. ngó những người đàn bà già nua, nốc rượu trong quán đầu đường, những con mắt hằn đỏ những nỗi niềm khôn tả.

6. xem tin tức báo chí chỉ toàn là khủng hoảng kinh tế, những mạt sát hằn học đâm chọc thòi lòi lôi ra sồng sộc.

7. ngửi mùi thoảng qua của một người đàn ông, rất nhẹ, rất thoảng, rất nao lòng, lướt qua trên phố.

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

Vào bếp với marcus 7: Phở gà

Bạn phanxine hỏi vu vơ về bí kíp nấu phở. Thế là mình đi chợ, vào bếp nấu phở. Mời cả nhà cùng vào bếp với marcus nhớ.

Phở là món ăn khoái khẩu của người Việt và cùng với nem, đã trở thành biểu tượng cho món ăn Việt ở nước ngoài. Bạn bè của marcus mè nheo rất lâu là nấu phở đi nấu phở đi. Nhưng tự nhiên cuối tuần rồi mới có hứng vào bếp.

Nguyên liệu: (cho 8 tô phở)

- Bánh phở khô: 800g
- Gà mái (dai): 1 con chừng 1,3 kg trọng lượng tịnh
- Hành tây: 1/4 củ lớn hoặc 1 củ nhỏ. (Cũng có thể dùng hành khô dạng củ nhỡ nhỡ)
- Gừng: 1 nhánh
- Hoa hồi: 5 búp
- Nước mắm
- Muối
- Dấm ớt
- Hành hoa
- Rau húng chó
- Rau mùi
- Rau húng láng
- Giá


Cách làm:

Nấu phở là một công trình tốn thời gian. Gà nếu là gà đông lạnh thì để rã đông trong vòng 24 tiếng. Chừng 3 tiếng trước khi ăn thì bắt đầu công đoạn nấu nướng.

Luộc gà: Gà vặt lông, rửa sạch, xát muối xung quanh da. Cho gà vào nồi đủ rộng. Xối nước ngập thân gà. Đun sôi. Trước lúc nước sôi hẳn, liên tục vớt bọt đổ đi. Khi nước sôi, vặn nhỏ bớt lửa. Thỉnh thoảng lật thân gà cho chín đều. Gà luộc chừng khoảng 1 tiếng là vừa chín.

Nước dùng: Vớt gà ra, vặn thật nhỏ lửa. Nước luộc gà được sử dụng làm nước dùng. Gừng thái lát, nướng trên bếp vừa xém hai mặt. Hành tây thái lát dọc thân củ, cũng nướng vừa xém hai mặt. Cho gừng nướng và hành tây nướng vào nồi nước dùng. Cho hoa hồi vào. Khi đã lóc xong thịt gà ở bước kế tiếp, cho tất cả xương gà vào, vặn bếp to hơn một chút, đun sôi âm ỉ. Nêm thêm một chút muối, nhưng không nhiều tránh làm mặn nước dùng.



Lóc thịt gà: Gà để nguội chừng 15 phút thì dùng dao mảnh, nhỏ lóc thịt gà. Lọc riêng phần đùi, cánh, lườn, lưng. Lóc thịt khéo léo cả miếng khỏi xương. Thịt thái chỉ mỏng chừng nửa phân. Xương cho toàn bộ vào nước dùng. Chú ý: phần phía trên phao câu gà cần lọc vứt bỏ đi.



Rau thơm: Giá, rau hành rửa sạch. Rau và hành chia làm hai phần. Một phần để nguyên lá ăn kèm. Một phần thái mỏng để cho trực tiếp vào phở. Riêng phần củ của hành hoa dùng để chần.




Phở: Bánh phở ngâm ngập trong nước lạnh chừng 10 phút để bánh mềm đi. Nước đun sôi, cho bánh phở đã mềm vào đun thêm chừng 5-8 phút tùy theo chất lượng bánh phở. Dùng đũa đảo đều trong khi luộc. Nếm bánh vừa độ dai mềm thì tắt bếp, đổ bánh ra rá, xối nước lạnh.




Trình bày: Bánh phở cho vào rá nhỏ, lượng vừa 1 tô, nhúng qua nước dùng, cho bánh ra bát. Thêm gà, rau thơm thái nhỏ, hành chần lên trên. Cho chừng 2 muỗng cà phê nước mắm, 1 muỗng dấm ớt trực tiếp rải đều trên bát phở. Xối nước dùng.



Thành phẩm: Vị phở ngọt vừa phải, thơm mùi gia vị, rau, thịt. Bát phở nóng vừa ăn, ăn xong trong 5-10 phút muốn ăn bát nữa. :D





Chúc cả nhà ngon miệng!

Bonus: Tráng miệng bằng xa lát hoa quả tươi thập cẩm và bánh chanh dừa.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Linh tinh ngày 13.6.10

1. Có lẽ chưa năm nào mình thờ ơ với World Cup như thế này. Sống ở một đất nước mà bóng đá là môn thể thao số một, trong thành phố mà có 2 đội tuyển dự giải hạng Nhất quốc gia, sự thờ ơ với bóng đá của mình quả là ngoại lệ. Nhưng ở đây, nếu mình có thờ ơ thì cũng không ai đả động đến. Khác với ngày xưa ở quê nhà, dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải tham gia cổ vũ, vì không là bị lạc điệu. Dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải thỉnh thoảng đi đá bóng với bạn bè, chứ không là bị đánh giá nhiều thứ. Ồ, mà kiểu gì chẳng bị đánh giá, hehehe.

Thế nên, ta cứ sống thật là mình.

2. Xem Những nụ hôn rực rỡ của Dũng Khùng. Mình không giải thích được, tại sao lại có những bài báo chê bai nhiếc móc phim này, chỉ ra những thứ mà mình thấy không hề xứng đáng với bộ phim. Đây là một phim tốt của Dũng Khùng, có thể nói là tốt nhất trong các tác phẩm của anh. Xem phim này để thấy, nếu mình sống thật với cảm xúc của mình, thì mọi chuyện sẽ đẹp hơn bao nhiêu.

3. Ai cũng có một bí mật. Nhưng có những bí mật mà ai ai cũng biết.

4. "Em biết, nhưng mà em không nói đâu!" - Đây là câu thoại ấn tượng của cô bé em của Nhâm trong Thương nhớ đồng quê. Nhân vật và câu thoại này có từ truyện của Nguyễn Huy Thiệp.

5. Có một số cách đối xử mà mình rất không thích. Một trong số đó là thái độ ignorance. Nếu về tình cảm, thì mình cảm thấy bình thường, nhưng trong công việc, đó là một thảm họa.

6. "You talking to me?" - là một câu thoại ấn tượng khác từ Taxi Driver.

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Vội vã

Đêm Hà Nội. (c) marcus.


... trở về và ra đi.

Một tháng ở Việt Nam, trong đó bốn tuần Hà Nội, một tuần Sài Gòn, vậy mà vội vàng khôn kể.

Hôm đi, 8 rưỡi tối phải ra sân bay, 6 giờ còn ngồi cà phê ở cuộc hẹn cuối. Va li chưa xếp.

Nên còn một số người mà mình muốn gặp, nhưng chưa gặp được. Hoặc muốn gặp lại, mà không thể được.

Đành hẹn lần sau vậy.

Qua lại, sững sờ vì một màu xanh. Mùa hè đến rồi.

Sững sờ vì một sự yên ắng trong lành.

Sững sờ vì mặt người lạnh.

Sững sờ vì mình.

Chơi vơi không thể tả.

Dự án YxineFF được sự hỗ trợ và đón nhận nồng nhiệt của nhiều người. Từ một kế hoạch nhỏ, một sân chơi nhỏ, nhưng bởi sự trông đợi của mọi người, nó đang lớn dần lên. Chỉ hy vọng làm tốt, thật tốt, gắng hết sức mình, các bạn giúp đỡ hết sức mình, để không phụ lòng mong mỏi của mọi người.

Có người lo lắng mình gắn với Việt Nam quá. Làm mình thật khó xử. Tình cảm, công việc và đam mê. Có bao giờ được tất cả không?

Chắc là không. Nhưng mình sẽ để con tim tự lên tiếng. Nó đập nó xua nó đẩy mình về đâu, mình ngoan ngoãn đi theo thôi.

Chứ làm sao bắt nó dừng lại được?

Entry này, như là lời tạ lỗi những người bạn blog về sự vắng mặt dài lâu vừa qua.


Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Thương nhớ

ơ hờ thương nhớ ơi.

Thấm thoắt đã được gần 2 tuần ở Hà Nội. Ngoài thời gian dành cho công việc, gia đình, thì cũng đã gặp gỡ được một số người. Trong đó có bạn blog Ben và Huyền - bạn gái và vợ sắp cưới của bạn ấy. Chúc mừng hai bạn!


Ben, marcus and Huyền at Tadioto

Hà Nội đang khá nóng. Nghe nói Sài Gòn còn nóng hơn. Ăn uống ở Hà Nội rằng ngon thì thật là ngon. Ăn xong ngậm bụng đau luôn mới kỳ.

Có những nỗi nhớ không tên, không đánh số được. Nên đôi lúc lạc mất đi đằng nào, chẳng muốn đi tìm hoặc không tìm được.

PS. Hôm trước dự lễ ra mắt triển lãm các cuốn sách Đức được dịch ra tiếng Việt. Tìm mãi Tod in Venedig của Thomas Mann. Thì ra đã được Nguyễn Tử Lộc dịch dưới tên Thần tượng lạ, nhà xuất bản Trẻ, Sài Gòn, 1974.

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Hà Nội ơi

Lần này về Hà Nội thấy thanh thản hơn rất nhiều. Dù bao công việc phải giải quyết trong suốt tuần qua và còn cả trong suốt thời gian ở quê hương nữa.

Hà Nội vẫn là Hà Nội. Mình cố gắng mở lòng ra, đón nhận cái không khí của Hà Nội, không khí nhiều bụi, oi nồng, hoặc mát mẻ sau một cơn mưa giông. Hà Nội mùa này ít nắng. Hôm nay đặc biệt sầm sì. Thời tiết khá dễ chịu, nếu như không bị mất điện.

Chưa đi ăn ở ngoài suốt tuần qua. Được cả nhà nuông chiều với đồ ăn sáng trưa chiều tối.

Chưa gặp được ai cả. Vì mọi người đang bận đi nghỉ nhân dịp lễ. Có lẽ tuần sau mới bắt đầu những cuộc gặp gỡ.

Sáng mai phải dậy sớm thôi, đi uống cà phê bàn công chuyện.

Hà Nội ơi.

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Mặt đất

Gần như cả Châu Âu hiện đang náo loạn vì hầu hết các sân bay đóng cửa. Nếu ai theo dõi thời sự thì biết nguyên nhân rồi: núi lửa ở Băng Đảo (Iceland) phun khói lên trời thành những đám mây khổng lồ ở tầm cao 8km, gió đẩy chúng về Châu Âu lục địa. Những đám mây này khá nguy hiểm với máy bay nếu bay vào vùng của chúng. Có ít nhất là hai trường hợp trong lịch sử khi máy bay lọt vào vùng mây từ núi lửa này đã bị tê liệt hoàn toàn mọi động cơ và rơi tự do. Chỉ nhờ tài năng của phi công mà khi ra khỏi đó, động cơ đã được hoạt động trở lại.

Bà thủ tướng Đức Angela Merkel công du bên Mỹ về thì gặp phải sự cố mây khói này. Máy bay chuyên dụng của chính phủ Đức phải hạ cánh ở Lissabon, rồi sau đó bay tiếp đến Rom, rồi bà Merkel và cộng sự phải di chuyển bằng đường bộ đến Bozen, ngủ đêm ở đó rồi mới di chuyển tiếp về Đức. Bà vừa chính thức tuyên bố không thể tham dự lễ tang tổng thống Ba Lan bị tử nạn máy bay tại Katyn (Nga) sẽ được tổ chức chiều Chủ Nhật. Tổng thống Mỹ Obama cũng vừa từ bỏ ý định đến Ba Lan dự lễ tang.

Đấy là nguyên thủ, còn hàng trăm ngàn người đi lại dịp này đang bị ảnh hưởng. Hàng nghìn chuyến bay bị hủy. Ba sân bay lớn nhất Châu Âu là Paris, London và Frankfurt đều đóng cửa đến chiều Chủ Nhật hoặc sáng thứ Hai. Rất có thể còn tiếp tục vì núi lửa vẫn chưa ngừng hoạt động. Khi sân bay hoạt động trở lại, cũng vẫn có thể mất đến vài ngày để mọi thứ trở lại bình thường. Bao nhiêu người đang phải ở lại nơi mà họ không muốn. Tàu bè đều quá tải.

Marcus cũng đang lo lắng từng ngày, vì ngày đi cũng gần kề.

Chỉ những lúc này, mới thấy mặt đất vẫn là nơi mà người ta phải gắn bó. Dù có bay đi nơi đâu.

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Một năm

Thế là vừa tròn một năm kể từ khi chính thức bước vào thế giới của blogspot. Ở đây, được hân hạnh và làm quen với một số blogger mà nhờ có họ, cuộc sống của mình tươi tắn hơn rất nhiều. Ồ không, nhờ tất cả những người từng ghé nơi đây mà cuộc sống của mình được chia sẻ, dù chỉ là qua những dòng chữ gõ trên bàn phím.

Một vài tổng kết nho nhỏ ngắn gọn nhân kỷ niệm một năm:

1. Lượt xem: đã vượt quá con số 100.000.

2. Tính trung bình, mỗi lượt ghé thăm ở lại 3 phút 45 giây.

3. Tổng cộng có gần 18.000 người khác nhau đã ghé.

4. Người ghé đến từ 66 nước/lãnh thổ và 1150 thành phố.

Top 10 nước:
Việt Nam
Mỹ
Đức
Úc
Pháp
Anh
Hà Lan
Singapore
Canada
Nhật Bản

Top 10 thành phố:
TP Hồ Chí Minh
Hà Nội
Hamburg
Fullerton
Munich
Đà Nẵng
Sacramento
Stanton
Melbourne
Singapore

5. Người xem đến đây bằng: 78% do được dẫn link từ các trang khác, 13% do tìm kiếm, 9% đến trực tiếp.

6. Top 10 người nổi tiếng mà nhờ đó blog mình được biết đến:

phanxineblog.com
siriusstar.tumblr.com
lungvu.com
lamvuthao.blogspot.com
sonata05.blogspot.com
chubasaigon.wordpress.com
lunghe.blogspot.com
edenrock.wordpress.com
nguyenngoclan.com
damhaphu.blogspot.com

7. Trong top 10 từ khóa thì ở 3 vị trí đầu và các vị trí 5,9,10 liên quan đến "tác dụng của việc đọc sách", 4 và 7 là "xem phim ngoài luồng", 6 là "marcuscello" và 8 là "bbc viet ngu".

8. Top 10 entry được xem nhiều nhất là:

Tác dụng của việc đọc sách
Là con gái thật tuyệt
Slumdog Mafia: The End of Destinies: Bún thang Hà Nội
Giá vé xem phim
Mặc ở LHP VN 16: Xấu và đẹp
Slumdog Mafia: Marcus hấp diêm ra sao
Bán vải ở DDVN
Cuộc sống của những người khác
Về thư bạn đọc của báo Tuổi Trẻ

9. Hai phần ba số người ghé thăm còn trở lại. Một phần ba một đi không trở lại.

10. Một năm vừa qua sản xuất được 216 entries tổng cộng. Rất tiếc không biết có được bao nhiêu comment. Số này chắc nằm giữa 0 và 100 mỗi entry hehehe.

Xin cảm ơn và gửi tình thương yêu đến tất cả bạn bè blog và những người đã ghé nơi đây.

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Great Hanoi

Được đăng tải trên Youtube ngày Cá Tháng Tư, không biết có liên quan gì không.
Không nói Hà Nội, thì không ai có thể tưởng tượng ra đấy là Hà Nội.
Phần hình ảnh giới thiệu các khu đô thị không có tính phân biệt, gán cái danh hiệu văn hóa du lịch hay công nghiệp dịch vụ vào bất cứ cái nào hầu như cũng được.
Nếu Hà Nội bây giờ là vườn không nhà trống thì không nói làm gì, muốn làm gì tùy ý, nhưng nó hiện đã có hơn 6 triệu dân và có những kiến trúc đã thành hình. Chỉ một con rồng bay không thể làm nên Hà Nội.
Theo thông tin mới nhất, dự án này ước tính có giá 160 tỷ đô la Mỹ. Tổng thu nhập quốc nội của Việt Nam năm 2008 theo wiki là khoảng 90 tỷ đô la Mỹ.

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Funeral Blues



Stop all the clocks, cut off the telephone,
Prevent the dog from barking with a juicy bone,
Silence the pianos and with muffled drum
Bring out the coffin, let the mourners come.

Let aeroplanes circle moaning overhead
Scribbling on the sky the message He is Dead.
Put crepe bows round the white necks of the public doves,
Let the traffic policemen wear black cotton gloves.

He was my North, my South, my East and West,
My working week and my Sunday rest,
My noon, my midnight, my talk, my song;
I thought that love would last forever: I was wrong.

The stars are not wanted now; put out every one,
Pack up the moon and dismantle the sun,
Pour away the ocean and sweep up the woods;
For nothing now can ever come to any good.

W.H. Auden

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Linh tinh ngày 29.3.10


1. Hôm nay kỷ niệm yXine tròn 7 tuổi. Ngó qua ngó lại thấy thời gian trôi nhanh như sự xuất hiện của chân chim nơi khóe mắt. Hồi yXine ra đời, mình còn ở Paris. Toàn tranh thủ những lúc giải lao giữa các tiết học để vào yXine làm việc nọ việc kia. Những người sống trong không khí của yXine ngày ấy ai còn đang tuổi tới trường trung học thì nay đã rời trường đại học và đi làm. Ai hồi đó mơ ước thành đạo diễn điện ảnh thì nay đã đang và sắp thành đạo diễn. Còn mình, mơ ước thành nhà sản xuất phim và nhà tổ chức liên hoan phim. Năm nay, cái mơ ước thứ hai đang thành hiện thực. Nhớ các bạn quá. Thương yêu tất cả các bạn. Những giờ phút thân thương, giận dỗi, hục hặc rồi làm lành. Những ý tưởng còn mãi nằm trong forum CÁ mod. Những tình yêu và tình thân nảy mầm, có cái ở lại, có cái ra đi.

2. Lý do chính vì sao blog lâu rồi không được cập nhật là do marcus đang chuẩn bị cho YxineFF - Yxine Film Fest, sẽ ra mắt vào giữa tháng 5. Nhưng một trang thông tin trên mạng cộng đồng Facebook, mở cửa để cả người không có tài khoản Facebook cũng có thể coi được, đã ra mắt đúng vào Sinh Nhật yXine 7 tuổi tại đây.

3. Khi mình yêu cái gì, thì mình toàn tâm toàn ý cho nó, sống chết vì nó. Mất ăn mất ngủ vì nó.

4. Mình chỉ có một cuộc đời, nếu không làm cái mình yêu thì sống để làm gì?

5. Trời đã bắt đầu vào xuân. Một tháng nữa.


Ảnh: Logo của YxineFF do Trung Nguyễn (shinichi) thiết kế.

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Mặc ở Oscar 2010

Bình luận về giải thưởng thì mời qua bên bạn phanxine đọc nha. Còn ở đây thì chỉ có vụ ăn mặc thôi cho nó giải trí đầu óc và mắt. Hehehe.

Phải công nhận là các người đẹp của chúng ta đến Oscar đẹp hơn rất nhiều so với hơn một tháng trước ở Qủa Cầu Vàng. Chỉ có một vài người đẹp lọt lưới mặc xấu của marcus mà thôi. Trong số những người mặc đẹp thì có vài người mặc rất đẹp.

1. Cameron Diaz: Chỉ thốt lên được một từ: Đẹp!



2. Sandra Bulllock: Cô ấy thật trang nhã



3. Rachel McAdams: thật duyên dáng uyển chuyển



4. Sarah Jessica Parker: Phối màu xám bạc với chiếc váy vàng sáng thật tuyệt vời. Một sản phẩm của Chanel



5. Maggie Gyllenhaal: Cô ấy thật có gu ăn mặc, màu sắc cực kỳ bắt mắt và trong trẻo



6. Đẹp đôi: Kristen Stewart và bạn người sói trong New Moon: Cái váy của cô ấy thật tuyệt. Mình chỉ không thích hàng khuy đen trên áo của cậu người sói.



Mặc xấu thì đây:

7. Diane: trời ơi ba cái dây thắt màu đen phân khúc cô ấy ra cứ như là diễn ảo thuật David Copperfield vậy đó



8. Demi Moore: không phủ nhận là cô ấy giữ dáng người rất chuẩn, nhưng mà cái đống bèo kia là có ý gì? Show me Moore of your sporty legs, Demi!



9. Carey Mulligan: Cái váy của Prada rất đẹp, nhưng chỉ nhìn phần trên là hợp với Carey. Còn phần dưới? Nối chân thêm nửa mét đi Carey ơi!



10. Penelope Cruz: Sau khi làm quả phụ gợi tình ở Quả Cầu Vàng, giờ đây nàng đã bị người tình phụ mất hết quần áo, phải lấy tạm chiếc chăn sofa quấn đi dự Oscar



11. và cuối cùng là Zoe Saldana: Chiếc váy Givenchy phối màu đẹp, nhưng mà rong biển với san hô với rau xà lách xù, có nhất thiết phải như thế không?



Nguồn hình: fem.com

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Vào bếp với marcus 6: Mực tiêu hồi hương

Trong tuần rồi ở đảo, marcus vào bếp hàng ngày. Ăn nhiều đồ biển đến nỗi giờ về đến nhà ngán đồ biển luôn. Một trong những món ưng ý nấu ở đảo là món mực tiêu hồi hương kiểu marcus, ăn kèm với khoai tây luộc muối biển theo kiểu quần đảo Canarias tên là papas arrugadas.

Nguyên liệu:

Mực nguyên con to khoảng lòng bàn tay: 0,8 kg
Khoai tây mới thu hoạch, loại nhỏ, da trơn: 0,5 kg
Muối biển loại hạt to
Nước sốt đặc trưng màu xanh của vùng Canarias (mojo verde): có thể tự làm từ dấm, dầu, ớt xanh, avocado, muối và tiêu.
Tiêu hồi hương (Foeniculum vulgare): nhìn giống thì là nhưng mùi hăng hơn và có vị ngọt khi nếm: một cây cả lá
Tỏi, ớt bột, tiêu, muối, dầu ăn.

Cách làm:

Mực nguyên con rửa sạch, nếu là mực đông lạnh thì để rã đông tự nhiên rồi rửa sạch. Tỏi thái nhỏ hoặc giã, Tiêu hồi hương rửa sạch thái nhỏ, để riêng phần thân và phần lá. Ướp mực với tỏi và phần thân tiêu hồi hương chừng 10 phút. Chú ý: không ướp muối với mực vì mực sẽ bị ra nước nhanh.
Khoai tây rửa sạch, để nguyên vỏ.



Chế biến:

Làm nóng chảo và dầu ăn. Cho mực vào chảo rán từng mặt, lửa vừa phải. chừng 5 phút mỗi mặt là được. Thêm ớt bột rồi lấy ra đĩa. Phần lá tiêu hồi hương cho vào chảo đảo đều với tiêu và muối rồi phủ lên mặt con mực.



Khoai tây cùng với muối và nước ngập mặt đun sôi. Vặn nhỏ lửa để chừng 10-15 phút, thỉnh thoảng đảo mặt củ khoai. Đến khi nước bốc hơi hết là được. Có thể dùng nĩa hoặc đũa để thử xem phần giữa củ khoai chín chưa nếu muốn.



Thành phẩm:

Khoai tây vừa chín, ăn với nước sốt màu xanh. Mực ăn còn vị giòn, thơm ngậy mùi tiêu hồi hương và tỏi.



Chúc cả nhà ngon miệng!

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010

Xả xui Xuân

4 rưỡi sáng lục tục dậy. 5 giờ sáng xe chở ra sân bay. Đưa tiền boa cho anh lái xe mà lòng vui phơi phới. Quầy check-in lèo tèo. Đến tại quầy mới biết chuyến bay hôm nay bị hủy, bị dời lại 24 tiếng đồng hồ. "Sân bay nơi đến có sương mù và bị đóng cửa" - người làm thủ tục cho biết.

Về khách sạn check lại, tất cả các chuyến bay của hãng đó đến cái đảo đó bị hủy hôm nay. Nhưng các chuyến bay của hãng khác thì vẫn đến và đi bình thường. Vậy là không phải sân bay bị đóng. Cái hãng đó nó có vấn đề nên phải dời chuyến. MỚI: tìm hiểu thêm thì đúng là có vấn đề thời tiết thật, gió quá mạnh nên nhiều chuyến bay bị hủy, cả của các hãng khác, từ các nước khác.

Để coi, khiếu nại sẽ dẫn đến đâu. Chiếu theo luật thì hãng phải đền toàn bộ chi phí ăn ở đi lại, ngoài ra 400 Euro một người.

Đầu năm đã xui, xả xui kiểu gì đây trời?

Mình vẫn tiếp tục đợi đến mai để thực hiện hành trình dự định. Anh thì do dự muốn hoãn hẳn, kêu là chắc có điềm muốn ngăn cái chuyến đi này lại. Mình dân Châu Á mà không mê tín đến thế.

Xuân phải nói chuyện vui, ai nói chuyện buồn. Nhưng mà thôi, mình có gì nói nấy, đời là dòng sông, làm sao ngăn được?

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

We are the World 25 for Haiti



I donated to Red Cross Germany a few days after the earthquake had took place in Haiti. Did you? Do you? Will you? Please do it, no matter how many and to which institution of your choice you donate. "Let's start giving!"

You can help also the people at the corner, the people around you. "Happiness is only real when shared".

With love, marcus.

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Tết trong trí nhớ

Đã 12 cái Tết rồi tôi xa nhà. Hôm nay tự dưng nhớ về những cái Tết ngày xưa. Tất nhiên trong trí nhớ có cái đúng, có cái chắc không còn đúng hoặc trí nhớ làm nó khác đi so với thực tế. Nhưng không dựa vào trí nhớ thì biết dựa vào đâu? Thôi thì mình kể theo trí nhớ.

Bắt đầu từ 23 tháng Chạp. Tôi theo anh trai đi tảo mộ ông bà và người thân thích quá cố. Mộ bà ngoại tôi ở giữa ruộng, phải lội trong cái giá rét mùa đông của miền Bắc ra đến giữa ruộng rất khó khăn. Thời gian này lúa mới cắm, đi lại phải rất cẩn thận để không làm cây lúa bị chìm nghỉm theo bước chân của mình. Ruộng thì của hàng xóm, mình càng phải cẩn thận hơn. Ở gần mồ của một người thân thích, có một cái mộ rất to không ai chăm sóc, cây cỏ mọc um tùm, cây có gai, ngoài ra còn cả rác rưởi, mảnh vỏ chai,... cũng bị ném lẫn lộn trên đó. Tôi thường nhìn ngôi mộ mà trong lòng rất ái ngại, lén cắm lên đó một que nhang. Một lần đánh liều tôi tò mò vạch cây cỏ ra để nhìn bia mộ. Trên đó là những dòng tiếng Pháp mà tôi không thể hiểu được. Hình ảnh ngôi mộ ấy ám ảnh tôi mãi. Cho đến năm ngoái ở ngoài Côn Đảo, sau khi viếng nghĩa trang Côn Đảo ra, trên đường về gần đó có một nghĩa trang nhìn rất thê lương. Tôi dừng xe bước vào. Đây là nghĩa trang cũ của những người nước ngoài đã từng được chôn ở đây. Cốt của họ sau nhiều năm thương thảo đấu tranh bởi các đại sứ quán đã được mang đi. Nay chỉ còn cái nghĩa trang tiêu điều hoang phế với những ngôi mộ đã bị đào lên, nắp mộ nằm ngổn ngang. Lá rụng ngập chân. Cây giăng xóa mờ lối đi lại. Một sự đối lập đến rợn người với nghĩa trang Côn Đảo được chăm sóc tử tế và kỹ càng cách đó không xa.

Những ngày giáp Tết, cả nhà bận rộn với chuẩn bị gói bánh chưng. Bố đi mua lá dong về. Tôi và chị gái được cử sang rửa nhờ lá dong ở giếng nước nhà hàng xóm, do nước giếng ở đó không sâu vì nằm gần một cái đầm, ngoài ra sân vườn rộng rãi thoải mái. Chúng tôi còn tranh thủ giặt chiếu những ngày giáp Tết ở đó. Gột rửa một năm cũ qua đi. Bố tôi quét vôi ve lại cái cổng, cái tường hoa, những cái bình cây cảnh bằng xi măng xỉn màu mọi khi cũng được quét vôi lại. Tôi mang đồ trang trí Tết ra chưng cành đào. Năm nào cũng thế, những chiếc lò xo lóng lánh đủ màu, dàn đèn nhấp nháy. Tôi thường được giao trình bày mâm quả cúng tổ tiên vì có khiếu bày biện. Ba thứ không thể thiếu là chuối tiêu xanh, quả bưởi vàng và những quả quất màu cam. Tất cả từ vườn nhà. Thi thoảng có thêm hai cây mía dựng hai bên bàn thờ. Cuốn lịch một tờ hoặc bốn tờ được thay mới. Mộng Vân Diễm Hương Thu Hà. Ngồi bên nồi bánh chưng râm ran chuyện trò, mấy anh chị tán tỉnh nhau, tôi ngồi hóng hớt. Mắt díu lại rồi nhưng tỉnh như sáo ngay khi biết rằng khoai nhùi trong than đã chín. Bên bếp lửa được dựng lên ngoài sân còn là nồi lá thơm vỏ bưởi để tắm trước lúc giao thừa. Tâm thế phải thanh tịnh khi năm mới sang.

Đốt pháo là thứ tôi rất sợ. Rón rén, đùn đẩy, ôm con chó Jon thân yêu sợ hãi còn hơn tôi nhiều lần. Mẹ bảo ngày xưa bom nổ còn to và khủng khiếp hơn thế. Tôi nhìn hố vôi bên hông nhà. Mẹ nói ngày xưa là hầm trú bom. Mỗi lần đi qua hố vôi để sang nhà hàng xóm tôi lại giật mình, tưởng như có tiếng máy bay chập chờn sắp đến.

Cắm hoa ngày Tết là thứ tôi và chị gái tôi tranh phần nhau. Chị tôi thích cắm bàn chông, tôi thì thích cắm lọ. Những chân hoa tóe loe trong kim châm ở bàn chông thường làm tôi rờn rợn và không thoải mái.

Mâm cỗ ngày Tết có gì nhỉ? Bánh chưng không thể thiếu rồi, có khi vừa cả rán lẫn không rán. Thịt gà luộc. Giò thủ. Canh miến mộc nhĩ lòng gà. Canh khoai tây nấu bóng mộc nhĩ và sườn hay chân giò. Xôi đỗ xanh. Xôi lạc. Xôi gấc. Khách đến đông hơn dự kiến thì có thêm màn trứng ốp lết. Tự dưng không nhớ ra món rau nào. Cả năm ăn rau rồi nên Tết từ chối rau vài hôm chăng?

Đi chơi Tết đúng là để cho vui. Trẻ con hay nghịch dại ném pháo tép vào nhau. Pháo tép hồi đó có hai loại, một loại đắt và một loại rẻ. Loại đắt quả nào quả nấy tròn đẹp như nhau, trăm phát trăm nổ. Loại rẻ méo mó hơn chắc vì làm bằng tay, xanh đỏ tím vàng lẫn lộn, cái nổ cái xịt.

Tết là thời gian để diện bộ đồ đẹp nhất. Tôi có một bộ thể thao được chị gái từ nước ngoài gửi tặng, trong năm cất tủ cẩn thận để đến Tết mới lôi ra mặc. Càng về sau càng thấy cái quần ngắn và cái tay áo cũn cỡn. Nhưng vẫn mặc rất tự hào và hạnh phúc. Bố tôi cả năm chắt chiu dành dụm đến Tết mới dẫn ra cửa hàng bách hóa mua cho một bộ đồ mới. Áo sơ mi kẻ vải thô, quần tím than. Năm trước năm sau là cộc. Quần bạc phếch, áo thì rách. Phải khâu lại mấy lần.

Tết trong trí nhớ còn ngần đó. Tự dưng năm nay giở ra ngắm nghía lại. Giật mình vì nhiều điều.

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Linh tinh ngày 5.2.10

1. Có một thứ âm thanh đặc trưng mà chỉ cần nghe là tôi có thể biết đấy là Hà Nội hay không. Tiếng rao của người bán hàng rong ư? Không. Tiếng loa phường? Không. Đơn giản, là tiếng còi xe của các loại phương tiện vận hành trên đường phố. Ô nhiễm tiếng ồn ở Hà Nội và Sài Gòn không còn là chuyện nói cho vui nữa. Không còn là thứ mang ra để khoe, đặc trưng đất nước tôi, thành phố tôi nữa. Ô nhiễm tiếng ồn đã trở nên kinh khủng, mỗi lần nhớ đến là tôi lại rùng mình. Bởi nó hiện diện khắp nơi, chỉ cần ra đường, ngoài ngõ, đường nhỏ, đường to. Ngoài tiếng động cơ của nhiều loại xe đang ngày càng trở nên ồn ã, tiếng còi xe còn làm trầm trọng thêm cái cảm giác mệt mỏi và căng thẳng khi tham gia giao thông. Ngày xưa ngoài Bắc có mốt gắn thêm bô Sài Gòn vào xe máy để tiếng nổ giòn đanh và to để khoe khoang. Thứ đó giờ không còn hợp thời nữa. Bóp còi cũng vậy. "Người lịch sự không bóp còi inh ỏi" là câu khẩu hiệu mới xuất hiện trên những chiếc xe chở ga đi bán cho các hộ dân ở thủ đô. Còn Ben August, anh bạn người Mỹ viết blog từ Hà Nội mới đây mua xe đạp để giúp giảm bớt một tiếng còi và động cơ trong thành phố. "Người Việt đi xe bằng tai chứ không bằng mắt." Câu nhận xét ấy của Ben có phần đúng đấy chứ.

2. Đoan Trang chính thức chia tay VietnamNet. Một trong những nhà báo đúng nghĩa nhất của từ nhà báo đã mất việc. Cuộc chia tay không nhẹ nhàng, Đoan Trang bị tổn thương. Xin chia sẻ với Đoan Trang và chúc bạn có một khoảng lặng, trước khi bước vào một giai đoạn mới chắc chắn có nhiều thú vị. Chỉ mong bạn luôn giữ được mình là mình.

3. Mùa đông năm nay là mùa đông nghiệt ngã nhất kể từ khi tôi sống ở nơi xứ lạnh. Đi lại khó khăn, thời tiết ẩn chứa nhiều nguy hiểm cho mọi người tham gia giao thông, hay không. Đã có người vô gia cư chết cóng rải rác trên khắp Châu Âu. Đi xe đạp trong bão tuyết không phải là chuyện lãng mạn gì. Đi bộ cũng thế. Đi ô tô cũng vậy. Đường trơn trượt, mấy lớp hiểm nguy chồng lên nhau.

4. Mấy ngày nay bụng yếu quá, râm ran suốt. Ăn uống cũng bình thường như mọi khi đâu có gì đặc biệt? Chẳng lẽ tại nguồn nước chăng?

5. Bao nhiêu thứ đang viết hay làm dở dang. Chẳng hoàn thành được cái gì nên hồn. Có lẽ tôi mãi là con người của những dang dở.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Đôi mắt người Sơn Tây


Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em đã bao ngày em nhớ thương?

Mẹ tôi, em có gặp đâu không?
Bao xác già nua ngập cánh đồng
Tôi nhớ một thằng con bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông!

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em đã bao ngày lệ chứa chan?

Đôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Tôi gửi niềm nhớ thương
Em mang giùm tôi nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoàn ca rớm lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?


Quang Dũng

*****************

Hình ảnh phía trên là vọng canh và hồ chứa nước trong thành Sơn Tây vào năm 1884, chụp bởi bác sĩ Hocquard. (nguồn: xuvn.com)

Cái vọng canh ấy sau này đổ nát, mấy năm trước họ xây mới lại cùng với các quần thể di tích được xây mới lại theo nguyên dạng trước khi bị phá hủy. Phía sau cái vọng canh này có một tháp lọc nước khá cao, hồi nhỏ thường trèo lên trên đấy để ngắm thị xã, nhìn ra cả được sông Hồng, sang tận bên Vĩnh Phú.

Cái hồ nước sau này được trẻ con dùng làm hồ bơi và nô đùa nhau nghịch nước ở đấy.

Bây giờ này, theo yêu cầu của Lún: nhấn vào hình để coi được toàn bộ nha. (nguồn: 123dantruong.blogspot.com)

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Khâu lại cùng nhau


Họa sĩ Huỳnh Thủy Châu: „Khâu lại cùng nhau“ nhân dịp Tết của đỏ và vàng

Là một người con của Sài Gòn, họa sĩ Huỳnh Thủy Châu đã định cư ở Mỹ được hơn mười năm nay. Tinh thần của mảnh đất và con người Sài Gòn thường len lỏi vào các tác phẩm đầy tính trăn trở của chị một cách tự nhiên như hơi thở.

Chị có còn thấy mình là người Sài Gòn sau bao năm xa xứ?

Huỳnh Thủy Châu (HTC): Tôi sinh ra ở Hà Nội, bệnh viện Phùng Hưng. Nhà tôi ngày xưa ở Thụy Khuê, khu tập thể trường Đại học Mỹ thuật, nơi má tôi công tác. Ba má tôi là dân học sinh miền Nam nên tháng Sáu 1975, tôi theo gia đình chuyển vào Sài Gòn và được Sài Gòn hóa từ lúc ấy. Tuy sinh ra ở Hà Nội, sinh sống và trưởng thành ở Sài Gòn, nhưng tôi lấy chồng người Huế, làm dâu xứ Huế và được học ở Mỹ một khoảng thời gian khá dài (8 năm) nên cái cảm giác là người Sài Gòn sau bao năm xa xứ rất lạ. Trong cảm giác ấy có sự hòa nhập của một Hà Nội tuổi thơ, nàng dâu của Huế và những kinh nghiệm có được khi sống ở nước ngoài.

Hình ảnh Tết trong tưởng tượng của chị có màu sắc và bố cục như thế nào?

HTC: Tết ở Việt Nam luôn luôn tràn ngập màu đỏ. Màu đỏ phấp phới của cờ sao. Màu đỏ vuông vuông be bé của bao lì xì. Cái đỏ tươi rói mọng nước của dưa hấu. Cái đỏ dịu dàng của áo dài đi thăm thầy cô ngày mùng Hai Tết. Màu đỏ rộn ràng của xác pháo. Màu đỏ chít chách của vỏ hạt dưa văng tung toé khắp nơi. Màu đỏ trầm trầm nhang khói trong Chùa. Kế đến màu đỏ là màu vàng. Vàng của hoa mai. Màu vàng của mâm trái cây trên bàn thờ ông bà. Màu vàng lung linh của mọi thứ đèn nhấp nháy suốt đêm mà không sợ tốn điện trong ba ngày Tết. Vì những ký ức đó, vàng và đỏ luôn là hai màu chủ đạo trong sáng tác của tôi.

Bố cục cho chữ „Tết“ sẽ là một bố cục vừa mở vừa khép. Hình ảnh Tết là một hình ảnh rất quen thuộc cho mọi người Việt Nam. Đó là bố cục khép. Nhưng tôi đoán, màu đỏ và vàng của từng người sẽ rất khác với màu vàng và đỏ của tôi. Hy vọng hai màu chủ đạo của tôi sẽ gợi mở ra nhiều màu sắc khác, nhiều cảm giác và suy nghĩ khác từ người xem.

Với tác phẩm sắp đặt Sài Gòn Slum City (Sài Gòn thành phố ổ chuột), chị dành ra 6 tháng để biến xưởng vẽ của mình thành một nơi chuyên chở ký ức về quê hương và gia đình. Trải nghiệm đó đã giúp chị nguôi ngoai nỗi nhớ Sài Gòn như thế nào?

HTC: Không thể nói là sau khi làm xong dự án đó, tôi hết nhớ nhà, nhớ Sài Gòn. Nhưng phải nói là sau 6 tháng xây nhà trong xưởng vẽ, cảm giác nhớ nhà bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới. Hồi xưa tôi nhớ nhà một cách rất thụ động: hay khóc, hay than vãn, hay đòi về Việt Nam. Bây giờ, tôi nhớ nhà một cách năng động hơn: ít khóc hơn, nhớ về Việt Nam bằng con mắt tích cực hơn. Có những nơi ở Sài Gòn tôi chưa hề đặt chân tới, lạ lùng thay, tôi vẫn nhớ trong giấc mơ của mình. Đó là một cảm giác rất đặc biệt. Một Sài Gòn hoàn toàn mới trong ký ức. Mà nếu không đi xa, không xây nhà trong xưởng vẽ, thì chắc tôi không bao giờ có được.

Nổi bật trong các sáng tác của chị là tình yêu thương gia đình, đặc biệt là tình cảm về những người mẹ. Nếu như mẹ chồng chị là nguồn cảm hứng cho những sáng tác sắp đặt như Connection (Kết nối), mẹ đẻ chị - cũng là một họa sĩ – lại là nhân vật mang dấu vết mạnh mẽ trong các sáng tác văn học. Cũng là một người mẹ của hai đứa con, chị nghĩ gì về sự ảnh hưởng của tình cảm gia đình trong sáng tác của mình?

HTC: Hầu hết những sáng tác của tôi là tôi đối thoại với chính mình, nhưng để dành lại cho hai đứa con. Tụi nhỏ sinh ra và lớn lên ở Mỹ, không sớm thì muộn, tụi nhỏ sẽ là người Mỹ gốc Việt chứ không là người thuần Việt được. Nên trong mỗi sáng tác, tôi đều có một câu chuyện nhỏ ẩn chứa trong đó, để dành cho con sau này lớn, hy vọng tụi nó sẽ biết tới cái Việt Nam của mẹ nó. Cách chọn lựa chất liệu trong sáng tác của tôi cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì sự hiện diện của mấy đứa nhỏ. Tôi chọn chất liệu vải nhẹ nhàng (không độc hại) làm chất liệu chính thay vì sơn dầu (rất độc hại). Với vải và kim chỉ, tôi có thể làm việc ngay tại nhà, vừa làm vừa có thời gian với con. Tôi thích may vá vì nó gợi nhớ lại một tuổi thơ ở Việt Nam ngày xưa, khi đứa con nít nào cũng phải học kỹ năng này để may tên vô phù hiệu và vá lại những chỗ rách trên áo quần. Kỷ niệm đó ám ảnh tôi mãi. Tôi cũng dạy con mình may vá và thêu thùa. Thêm nữa, hành động may vá luôn đem lại cho tôi một cảm giác kết nối giữa tôi, quá khứ của tôi và con tôi, tương lai của tôi với nhau.

Tôi ưa thích sử dụng quilting (loại tranh vẽ bằng vải kiểu Mỹ, vừa là tranh, vừa là mền đắp) trong rất nhiều tác phẩm cũng là vì con. Một tấm quilt, theo truyền thống người Mỹ, có thể gấp lại cất đi và được truyền từ đời này sang đời khác. Một tấm quilt cũng là một câu chuyện kể trước khi ngủ cho con. Nên trong sáng tác tôi thường dùng màu sắc hay hình ảnh nhẹ nhàng thích hợp với con nít.

Một đề tài từng gây tranh cãi rất lớn tại cộng đồng người Việt ở Mỹ là tinh thần hòa hợp hòa giải trong sáng tác của chị như Two Flags (Hai lá cờ). Gần đây chị tiếp tục với câu chuyện hai màu đỏ và vàng trong dự án The 100 (100 con khỉ) được tự tay chị khâu bằng vải. Vượt qua mọi trở ngại, chị thẳng thắn đối diện với mọi chỉ trích và đề cao tinh thần tự do sáng tác trong nghệ thuật và kêu gọi mọi người Việt Nam dù ở đâu cần biết chấp nhận sự khác biệt. Nếu được nhắn gửi bằng lời tới những người Việt trên toàn thế giới nhân dịp Tết, chị sẽ nói gì?

HTC: Trong các sáng tác với may vá là phương tiện, Sewing Back Together (khâu lại cùng nhau) là thông điệp tôi muốn gởi tới cho tôi cũng như cho người xem. Mỗi người chúng ta đều có một dự án “khâu lại cùng nhau” những gì vướng víu, bực bội, khó chịu để sống thoải mái và tốt hơn. Tết cho ta cơ hội đó. Tết là một dịp để mọi người Việt Nam quên hết mọi hận thù, mọi khó khăn, cơm áo gạo tiền, quây quần bên nhau với những món ăn truyền thống, tà áo dài truyền thống, hướng về tổ tiên, trân trọng hiện tại và ước mong một tương lai tươi đẹp sẽ tới cho mọi người Việt Nam. Ở đâu cũng vậy, người Việt Nam dù có những chính kiến khác nhau, quá khứ khác nhau, giọng nói khác nhau, đều mong có một cái Tết tốt lành, hạnh phúc. Tôi mong mỗi dịp Tết là một nhịp cầu để mỗi người Việt chúng ta có cơ hội ngồi lại với nhau. Hiểu nhau hơn, yêu nhau hơn và cùng nhau bước tới. Cho một Việt Nam tươi sáng hơn.


Huỳnh Thủy Châu, họa sĩ, sinh năm 1971, hiện sống cùng chồng và hai con tại Davis (Bắc California, Mỹ). Tốt nghiệp cử nhân Mỹ thuật và An sinh xã hội đại học Berkeley (2006) và thạc sĩ Mỹ thuật đại học Davis (2008), hiện chị là giảng viên Mỹ thuật trường cao đẳng Sierra, Bắc California. Tác phẩm của chị đã được trưng bày tại Worth Rider Gallery (Berkeley), Nelson and Union Gallery (Davis), VAALA (Santa Ana), CUE Gallery (New York). Chị đã được trao một số giải thưởng quan trọng về Mỹ thuật của Mỹ.

Tác phẩm: Connection (2004), Unfinished Story (2005-2006), Sài Gòn Slum City (2006-2007), Boat (2008), Red and Yellow Link (2008), Series of An Nguyễn Story (2008-2009), Viet Link (2009), The 100 (2009).

Giải thưởng: Joan Mitchell Foundation Award (2008-2009), Robert Arnesson Award (2008), Robert and Colleen Haas Scholar (2005-2006).


*********************************

marcus phỏng vấn Lún Ghẻ. Hình minh họa ba mẹ con Lún, Beo và Bánh Xèo tại xưởng vẽ của gia đình.

Bài đã đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị Xuân Canh Dần 2010. Bài ở đây (chắc là) đầy đủ hơn.