Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Hồi tưởng về nàng Marie A.

Erinnerung an die Marie A.

1
An jenem Tag im blauen Mond September
Still unter einem jungen Pflaumenbaum
Da hielt ich sie, die stille bleiche Liebe
In meinem Arm wie einen holden Traum.
Und über uns im schönen Sommerhimmel
War eine Wolke, die ich lange sah
Sie war sehr weiß und ungeheuer oben
Und als ich aufsah, war sie nimmer da.

2
Seit jenem Tag sind viele, viele Monde
Geschwommen still hinunter und vorbei
Die Pflaumenbäume sind wohl abgehauen
Und fragst du mich, was mit der Liebe sei?
So sag ich dir: Ich kann mich nicht erinnern.
Und doch, gewiß, ich weiß schon, was du meinst
Doch ihr Gesicht, das weiß ich wirklich nimmer
Ich weiß nur mehr: Ich küsste es dereinst.

3
Und auch den Kuss, ich hätt' ihn längst vergessen
Wenn nicht die Wolke da gewesen wär
Die weiß ich noch und werd ich immer wissen
Sie war sehr weiß und kam von oben her.
Die Pflaumenbäume blühn vielleicht noch immer
Und jene Frau hat jetzt vielleicht das siebte Kind
Doch jene Wolke blühte nur Minuten
Und als ich aufsah, schwand sie schon im Wind.

Bertolt Brecht (1920)

Hồi tưởng về nàng Marie A.

1
Hôm ấy trăng tròn tháng Chín thanh
Lặng thầm dưới cây mận non xanh
Tôi ôm ấp nàng, tình yêu nhỏ
xanh xao không lời, mơ mong manh.
Đêm hè đẹp lắm ở trên trời
Một đám mây, tôi ngắm mãi thôi
Rất trắng rất cao xa vời vợi
Lúc ngước trông lên, biến mất rồi.

2
Từ ấy bao mùa trăng đã trôi
Lặng lẽ bơi ngang lặn xuống đồi
Những cây mận ấy giờ đã cỗi
Bạn hỏi, tình yêu còn nữa thôi?
Tôi kể bạn nghe: chẳng nhớ chi
Tất nhiên tôi hiểu bạn ý gì
Mặt nàng tôi thật không nhớ nữa
Chỉ biết ngày xưa: đã hôn ghì

3
Nụ hôn ấy giờ cũng suýt quên
Nếu đám mây kia chẳng ở bên
Nó còn hiện mãi nơi ký ức
Rất trắng trên cao xa bồng bềnh.
Những cây mận già vẫn nở tươi
Còn nàng nay chắc bảy đứa rồi
Đám mây kia chỉ bừng vài phút
Ngước lên, tan biến trong gió trời.

marcus (c) dịch tặng Nguyễn Thái Linh.

Bonus: Angela Winkler

5 nhận xét:

  1. Cảm ơn Marcus! Phần 1 dịch hay quá, nhất là câu:

    "Tôi ôm ấp nàng, tình yêu nhỏ
    xanh xao không lời, mơ mong manh."

    Lúc nào rảnh Marcus "nhuận sắc" thêm cho phần 2 và phần 3 đi, chắc chắn hay hơn bản dịch của Thái Kim Lan.

    Trả lờiXóa
  2. Tớ thì không muốn ép cái người hỏi ở phần 2 là một cô gái Thái Linh ạ. Tại vì nó không nằm trong dòng chảy của câu chuyện. Tớ có đọc các bản phân tích bài thơ này thì không ai để ý đến giới tính của cái người hỏi ở phần 2 cả. Lý do là Brecht cho cái người đó vào chỉ để tạo ra một khoảng cách nhất định với câu chuyện mình kể.

    Có một khó khăn lớn khi dịch bài này là cách chơi chữ từ weiß vừa có nghĩa là "trắng" và "biết". Chính cái ám ảnh của đám mây trắng đó mới là phần chủ yếu và quan trọng trong cách lặp lại đến 3 lần từ weiß ở phần 2. Không phải người kể chuyện phải tìm cách trấn an người hỏi (nếu như Thái Linh muốn người hỏi là 1 cô gái), mà do người kể chuyện chơi vơi giữa nhớ và quên.

    Trả lờiXóa
  3. Ôi, vụ chơi chữ kia hay quá, thế mà ko dịch được nhỉ, tiếc thật!

    "Tớ có đọc các bản phân tích bài thơ này thì không ai để ý đến giới tính của cái người hỏi ở phần 2 cả"

    -> Chắc vì những người phân tích chưa để ý :)

    Trả lờiXóa
  4. đọc bài thơ này
    thấy buồn

    Trả lờiXóa
  5. xanh xao không lời, mơ mong manh :)

    Trả lờiXóa