Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

.n.h.ữ.n.g. t.a.y. s.ă.n. h.u.y.ề.n. t.h.o.ạ.i.

chúng tôi không cần thần linh
họ nói
và đi vào đầm lầy

.
ba mươi lăm năm sau
họ thắp nhang vén bụng vái giữa đại lộ
cùng lễ vật vài súc thịt mỡ nhiễm bệnh tai xanh
họ gởi niềm tin lên đàn bồ câu trắng
bay hoảng hốt nhiễm cúm gia cầm

.
năm mươi năm sau
họ treo thần linh trên các cửa nhà
rồi ngồi dạng háng uống bia hơi
chửi tục
hát cổ động
và nói phét

.
“thực sự thì chúng tôi cần thần linh!”
họ nói
rồi bụm miệng lao vào toilet.


-Nguyễn Vĩnh Nguyên-

từ tập thơ mới xuất bản tại Tiền Vệ:
từ một trục nhìn khác

1 nhận xét: