Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Tết trong trí nhớ

Đã 12 cái Tết rồi tôi xa nhà. Hôm nay tự dưng nhớ về những cái Tết ngày xưa. Tất nhiên trong trí nhớ có cái đúng, có cái chắc không còn đúng hoặc trí nhớ làm nó khác đi so với thực tế. Nhưng không dựa vào trí nhớ thì biết dựa vào đâu? Thôi thì mình kể theo trí nhớ.

Bắt đầu từ 23 tháng Chạp. Tôi theo anh trai đi tảo mộ ông bà và người thân thích quá cố. Mộ bà ngoại tôi ở giữa ruộng, phải lội trong cái giá rét mùa đông của miền Bắc ra đến giữa ruộng rất khó khăn. Thời gian này lúa mới cắm, đi lại phải rất cẩn thận để không làm cây lúa bị chìm nghỉm theo bước chân của mình. Ruộng thì của hàng xóm, mình càng phải cẩn thận hơn. Ở gần mồ của một người thân thích, có một cái mộ rất to không ai chăm sóc, cây cỏ mọc um tùm, cây có gai, ngoài ra còn cả rác rưởi, mảnh vỏ chai,... cũng bị ném lẫn lộn trên đó. Tôi thường nhìn ngôi mộ mà trong lòng rất ái ngại, lén cắm lên đó một que nhang. Một lần đánh liều tôi tò mò vạch cây cỏ ra để nhìn bia mộ. Trên đó là những dòng tiếng Pháp mà tôi không thể hiểu được. Hình ảnh ngôi mộ ấy ám ảnh tôi mãi. Cho đến năm ngoái ở ngoài Côn Đảo, sau khi viếng nghĩa trang Côn Đảo ra, trên đường về gần đó có một nghĩa trang nhìn rất thê lương. Tôi dừng xe bước vào. Đây là nghĩa trang cũ của những người nước ngoài đã từng được chôn ở đây. Cốt của họ sau nhiều năm thương thảo đấu tranh bởi các đại sứ quán đã được mang đi. Nay chỉ còn cái nghĩa trang tiêu điều hoang phế với những ngôi mộ đã bị đào lên, nắp mộ nằm ngổn ngang. Lá rụng ngập chân. Cây giăng xóa mờ lối đi lại. Một sự đối lập đến rợn người với nghĩa trang Côn Đảo được chăm sóc tử tế và kỹ càng cách đó không xa.

Những ngày giáp Tết, cả nhà bận rộn với chuẩn bị gói bánh chưng. Bố đi mua lá dong về. Tôi và chị gái được cử sang rửa nhờ lá dong ở giếng nước nhà hàng xóm, do nước giếng ở đó không sâu vì nằm gần một cái đầm, ngoài ra sân vườn rộng rãi thoải mái. Chúng tôi còn tranh thủ giặt chiếu những ngày giáp Tết ở đó. Gột rửa một năm cũ qua đi. Bố tôi quét vôi ve lại cái cổng, cái tường hoa, những cái bình cây cảnh bằng xi măng xỉn màu mọi khi cũng được quét vôi lại. Tôi mang đồ trang trí Tết ra chưng cành đào. Năm nào cũng thế, những chiếc lò xo lóng lánh đủ màu, dàn đèn nhấp nháy. Tôi thường được giao trình bày mâm quả cúng tổ tiên vì có khiếu bày biện. Ba thứ không thể thiếu là chuối tiêu xanh, quả bưởi vàng và những quả quất màu cam. Tất cả từ vườn nhà. Thi thoảng có thêm hai cây mía dựng hai bên bàn thờ. Cuốn lịch một tờ hoặc bốn tờ được thay mới. Mộng Vân Diễm Hương Thu Hà. Ngồi bên nồi bánh chưng râm ran chuyện trò, mấy anh chị tán tỉnh nhau, tôi ngồi hóng hớt. Mắt díu lại rồi nhưng tỉnh như sáo ngay khi biết rằng khoai nhùi trong than đã chín. Bên bếp lửa được dựng lên ngoài sân còn là nồi lá thơm vỏ bưởi để tắm trước lúc giao thừa. Tâm thế phải thanh tịnh khi năm mới sang.

Đốt pháo là thứ tôi rất sợ. Rón rén, đùn đẩy, ôm con chó Jon thân yêu sợ hãi còn hơn tôi nhiều lần. Mẹ bảo ngày xưa bom nổ còn to và khủng khiếp hơn thế. Tôi nhìn hố vôi bên hông nhà. Mẹ nói ngày xưa là hầm trú bom. Mỗi lần đi qua hố vôi để sang nhà hàng xóm tôi lại giật mình, tưởng như có tiếng máy bay chập chờn sắp đến.

Cắm hoa ngày Tết là thứ tôi và chị gái tôi tranh phần nhau. Chị tôi thích cắm bàn chông, tôi thì thích cắm lọ. Những chân hoa tóe loe trong kim châm ở bàn chông thường làm tôi rờn rợn và không thoải mái.

Mâm cỗ ngày Tết có gì nhỉ? Bánh chưng không thể thiếu rồi, có khi vừa cả rán lẫn không rán. Thịt gà luộc. Giò thủ. Canh miến mộc nhĩ lòng gà. Canh khoai tây nấu bóng mộc nhĩ và sườn hay chân giò. Xôi đỗ xanh. Xôi lạc. Xôi gấc. Khách đến đông hơn dự kiến thì có thêm màn trứng ốp lết. Tự dưng không nhớ ra món rau nào. Cả năm ăn rau rồi nên Tết từ chối rau vài hôm chăng?

Đi chơi Tết đúng là để cho vui. Trẻ con hay nghịch dại ném pháo tép vào nhau. Pháo tép hồi đó có hai loại, một loại đắt và một loại rẻ. Loại đắt quả nào quả nấy tròn đẹp như nhau, trăm phát trăm nổ. Loại rẻ méo mó hơn chắc vì làm bằng tay, xanh đỏ tím vàng lẫn lộn, cái nổ cái xịt.

Tết là thời gian để diện bộ đồ đẹp nhất. Tôi có một bộ thể thao được chị gái từ nước ngoài gửi tặng, trong năm cất tủ cẩn thận để đến Tết mới lôi ra mặc. Càng về sau càng thấy cái quần ngắn và cái tay áo cũn cỡn. Nhưng vẫn mặc rất tự hào và hạnh phúc. Bố tôi cả năm chắt chiu dành dụm đến Tết mới dẫn ra cửa hàng bách hóa mua cho một bộ đồ mới. Áo sơ mi kẻ vải thô, quần tím than. Năm trước năm sau là cộc. Quần bạc phếch, áo thì rách. Phải khâu lại mấy lần.

Tết trong trí nhớ còn ngần đó. Tự dưng năm nay giở ra ngắm nghía lại. Giật mình vì nhiều điều.

15 nhận xét:

  1. Eo, 12 năm thì còn chần chì gì nữa mà không về đi?

    Tui là đứa còn xót lại ở nhà với thầy u nên tui gói bánh, cắm hoa và mua luôn bánh kẹo đón khách. Các cụ tiếc tiền nên để các cụ sắm thì rất chi là tiêu điều. Tui thích nhất món sườn ninh măng. Ăn món này không bị ngán.

    Trả lờiXóa
  2. dạ cách đây 4 năm cũng có mặt ở Hà Nội vào dịp Tết, nhưng đêm mùng 1 đã khăn gói ra đi :((

    Trả lờiXóa
  3. Doc xong thay hoi cay song mui Marcus ah, mac dau minh dang o vn, ngay tren que huong minh.

    Trả lờiXóa
  4. bài này thương quá chừng đi. Cứ như 1 bức tranh mộc ấy. viết thế này ai mà không yêu.Giờ về, chắc sẽ khác, khác khác lắm rồi.

    Trả lờiXóa
  5. Đẹp thật, ký ức bao giờ cũng đẹp. Giờ Marcus về chắc khác rồi, nếu ghé được SG thì nhớ alo nhé

    Trả lờiXóa
  6. Marcus chuẩn bị đón tết chưa? Phụng có cây mai rồi, có bánh chưng sáng nay. Thứ Sáu mua dưa hấu nữa là có thể chưng dọn được rồi. Chỉ khác tết xưa là bây giờ đón tết 1 mình, không ai lì xì hết. Tết ở nhà Phụng thì vui khỏi nói vì là dịp cả nhà gặp nhau mà, 3 cái tết xa nhà rồi, nhớ mứt, dưa kiệu, thịt kho hột vịt...mẹ làm. Nhớ quá hà.

    Trả lờiXóa
  7. đọc bài này là biết hơn 1 chút về marcus. Gom nhìu chút lại sẽ thành ... bốn mùa :))

    từ nhỏ hay từ khi biết hoa mình đã ghét kiểu cắm hoa bằng bàn chông. Tuy chẳng được đa cảm như Lâm Đại Ngọc chôn hoa nhưng cũng biết sợ đau hoa. Mấy lớp học dạy cắm hoa mình đều trốn biệt, vì ghét các kiểu cắm hoa cầu kỳ hình tam giác tứ giác, tạo thế lỏng chỏng cứng đờ.

    Đọc kỷ niệm thấy thương cho ngày xưa quá :))

    Trả lờiXóa
  8. Bai viet ve Tet cua anh that la hay va cam dong. Em cung gan chuc nam roi khong ve an Tet o nha duoc nen cho em chia se voi anh cai Tet xa nha nhe. Chuc anh nam moi nhieu suc khoe, luon yeu doi va mot ngay gan day se lai duoc ve nha an Tet voi gia dinh.
    Em Mai

    Trả lờiXóa
  9. Tết của Marcus đẹp quá. Chúc M. một năm mới an khang thịnh vượng nhen.

    Đậu

    Trả lờiXóa
  10. Cách đây khoảng chục năm Tết quê em y như trí nhớ của anh, trừ khoản bánh chưng được thay bằng bánh tét, giò thủ thay bằng thịt ngâm chua/mắm.

    Nhà em vẫn duy trì được cái đêm nấu bánh tét,cho nên tự nhiên thấy mình hạnh phúc hơn nhiều người đó nha hihi

    Cái khoản pháo tép đúng ghê :D

    Trả lờiXóa
  11. Đọc xong thấy không khí tết đâu đây, gần lắm.
    Tui cũng thích cắm hoa trong lọ vì nhìn cả bình hoa thấy tự nhiên như mới hái ngoài vườn vô còn đẫm hơi sương.

    Trả lờiXóa
  12. Marcus viết hay quá. Không phải ai cũng viết về những hoài niệm của mình một cách tự nhiên như thế.

    Trả lờiXóa
  13. Chi tiết và cảm xúc, không có hai cái đó cuộc đời là một sự tóm tắt trên bia mộ.

    Bâng khuâng san sẻ cùng Marcus,

    Cụ Hinh

    Trả lờiXóa
  14. @Nặc danh 1: Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Lần sau cho marcus xin 1 cái tên nhé. Bạn (và các nặc danh khác) có thể dùng tư cách nhận xét tên/URL rồi bỏ trống cái URL không cần điền đâu.
    @Lún: Vâng, biết là khác lắm rồi. Mà được quạ sĩ khen là giống tranh mộc sướng quá hí hí.
    @Phú: Dạ, vừa đẹp vừa buồn anh ạ. Em ghé SG chắc sẽ cố để được nhậu cùng anh. Có thêm Lún nữa là quá đẹp. :)
    @Phụng: Tết của Phụng thích thế. marcus chưa có cái Tết nào một mình mà đầy đủ như Phụng đâu.
    @Pink: viết ra cũng là để chống lại sự quên Pink ạ. Lúc nào thành 4 mùa thì báo marcus biết nhé :p
    @Mai: Cảm ơn em nhiều. Em qua lại rồi đấy à. Ăn Tết vui nhé em.
    @Đậu: Dạ cảm ơn chị. Nhìn hình gia đình chị đón Tết yêu quá.
    @Dlead: chắc ký ức tuổi thơ nào cũng có phần giống nhau em nhỉ.
    @Nặc danh 2: em cảm ơn anh/chị.
    @Hòa thượng: Được anh khen là em thích lắm. Chúc anh và gia đình đón Tết vui vẻ và bình an.
    @Cụ Hinh: Dạ, cảm ơn cụ nhiều ạ. Được cụ ghé thăm thật là xúc động, lại còn bâng khuâng san sẻ nữa. :)

    Chúc cả nhà một cái Tết đầm ấm nhé. Dù một mình hay nhiều mình, có bánh chưng bánh tét hay không. Thương yêu, marcus.

    Trả lờiXóa
  15. Bài này lâu rồi, nhưng giờ lại sắp tết rồi. Kỷ niệm đẹp và thương quá Marcus. Cảm động.

    Trả lờiXóa