Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Những ngày hè nóng bỏng

Cơn mưa rào ập xuống Hà Nội một buổi trưa cuối tháng 5. Những tán cây bằng lăng trầm mình trong bản nhạc hồi sinh xối xả. Rượu táo mèo tuôn cùng lẩu nấm. Bữa ăn chia tay ở tầng thượng số 3 Hàng Tre chấm dứt một chuyến đi dài về quê hương, nhưng mở ra một thời kỳ rất mới trong cuộc đời tôi – bắt đầu với những ngày hè nóng bỏng.

Tuần qua không chỉ nóng ở Hà Nội, mà cả ở Berlin. Chiều muộn, tôi đánh độc một chiếc quần slip, chân trần chạy ngoài vườn trên cỏ mềm đá bóng cùng thằng cháu 8 tuổi, đắm mình trong vòi phun tưới cây đều đặn lan tỏa khắp vườn, nắng cuối ngày lấp lóa. Cảm giác được trở lại thành một đứa trẻ hồn nhiên, không vướng bận sự đời mới thảnh thơi và bình yên làm sao. Tôi nhớ những buổi chiều tắm mưa rào mùa hè Hà Nội, bố từ quê biển về, mang theo những bẹ chuối đầy cua biển đỏ au. Nước mưa hứng lại từ trên mái ngói, được lọc bỏ cặn của bụi bám mái hiên đọng ở đáy xô chậu, sẽ trở thành nước sinh hoạt cho cả gia đình trong ngày. Một thứ nước tinh khiết, trong một chậu nhôm Liên Xô to và hơi méo mó, loang loáng ánh bạc.

Cũng ở Berlin, đã lâu lắm mới lại được nằm ngồi xãi lai ngoài bãi cỏ công viên tán chuyện phiếm. Nhớ thời sinh viên quá đi mất. Phía trước mặt là sông Spree và đảo Bảo tàng, những ký ức ngày ấy hòa lẫn vào trai xinh gái đẹp la liệt xung quanh. Hai người đàn ông cởi truồng nhảy xuống sông tắm. Một chàng trai mặc đồ lính đội mũ nồi đen, đang đi dạo dọc sông, bỗng leo lên thành cầu nhảy cái bùm xuống sông. Ngay trước mặt một đôi trai gái người Séc đẹp sững sờ ôm nhau hôn hít đắm đuối. Bên phải một chàng trai trẻ mặc độc chiếc quần đùi trắng mỏng, cơ thể ngả nghiêng lấp lánh dưới nắng chiều 40 độ.

Tuần trước đó nữa, tôi ở Sài Gòn. Một quyết định nhanh chóng trong số vô vàn quyết định chóng vánh mà tôi đã chọn. Buổi tối hôm trước, tôi nhận được thông tin chương trình cuộc hội thảo điện ảnh Đông Nam Á sắp diễn ra, trưa hôm sau, tôi đã ngồi trên tàu đi xuống sân bay Munich để bay về tham dự. Chưa đầy một tuần ở Sài Gòn, nhưng những kỷ niệm có được đang còn dày vò tôi suốt thời gian vừa qua. Tôi vốn là kẻ không dễ quên, chẳng biết nên vui hay nên buồn vì điều này.

Cuối cùng cũng đọc xong được cuốn đầu tiên trong số những cuốn sách được tặng vừa qua. Chơi cùng cấu trúc tập hợp các bài viết cảm nhận phim của một số cây viết tiếng Việt. Phân nửa số bài hay, phân nửa bình thường. Đây đó có lỗi sạn này kia, nhưng có hề gì, vấn đề là cảm xúc. Tôi thích thứ điện ảnh cảm xúc. Và tất nhiên, cảm xúc thật.

Những ngày hè nóng bỏng còn làm tôi phải đối diện với vài lựa chọn quan trọng của cuộc đời, sau vô số lần đẩy đưa lần lữa. Và tôi đã lựa chọn. Không biết là đúng hay sai, nhưng đi đến một quyết định bao giờ cũng chuyên chở một ý nghĩa nào đó.

Lausanne chắc sẽ đánh dấu mùa hè cuối cùng của những summer school tôi đã tham dự suốt mấy năm qua. Hai năm rồi mới trở lại Thụy Sĩ. Còn Palinuro sẽ đánh dấu sự trở lại nước Ý của tôi cũng sau hai năm. Sinh Nhật năm nay sẽ ở đó, trên một quả đồi vắng, có lối mòn thoai thoải dẫn xuống biển. Những ngày hè nóng bỏng sẽ kết thúc ra sao?

3 nhận xét: