Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Một vụ tai nạn

Lúc ấy đang khoảng gần 9 giờ tối, nhưng trời mùa hè còn khá sáng sủa. Cửa ra ban công mở rộng, trời vừa mưa xong. Đang ngồi trong phòng làm việc, tự nhiên tôi nghe một tiếng nổ lớn. Có tiếng phụ nữ la thất thanh sau đó. Tôi vội chạy ra ban công. Có vài người đang vội vã chạy tới. Cây xanh che lấp làm tôi không nhìn thấy gì, nhưng có thể đoán được là một vụ tai nạn ô tô.

Tôi mặc vội áo khoác, đi giày và chạy xuống đường. Ở ngã ba ngay trước mặt nhà tôi, một cô gái tóc buộc hai bên đang làm nhiệm vụ điều chỉnh giao thông, báo cho các xe đang chạy đến ngoành sang hướng khác bằng tín hiệu tay. Phía đằng xa khoảng 100 m, khói mịt mù như vừa đốt pháo. Có khoảng 20 người đứng tản mát quanh khu vực tai nạn. Tôi đến gần. Một phụ nữ đứng tuổi đang được đặt nằm trên áo khoác, có máu ở tay và phần bụng. Có mấy người đang giữ chân bà lên cao, đồng thời nói chuyện với bà, động viên bà. Người đàn ông tay vấy máu, tự lấy băng cứu thương phía sau xe buộc chặt bàn tay trái lại. Hai chiếc xe mũi nát bươm, đầu xe chụm vào nhau một góc 45°. Các túi khi đều bật hết ra. Cửa kính xe phía trước vỡ nát.

Cách chỗ tai nạn chừng 100 m nữa ở đầu kia là ngã tư. Cũng có hai người đàn ông đang điều chỉnh giao thông ở nút đó.

Tất cả họ đều tình nguyện.

Không có bàn tán ai sai ai đúng. Không có chụp hình. Không có chỉ trỏ. Không có hôi của.

Rồi tiếng còi xe cảnh sát, rồi xe cứu thương, cứu hỏa, xe bác sĩ trường hợp khẩn cấp đến. Trong vòng đúng 5 phút kể từ khi tai nạn xảy ra.

Chiếc xe cảnh sát đến nơi vòng chặn đường ngay ở ngã ba để các xe ô tô chuyển hướng chạy vòng sang đường khác. Cô gái tình nguyện hướng dẫn vẫn tiếp tục làm việc thêm, trong lúc hai cảnh sát, một nam một nữ, chạy nhanh đến chỗ tai nạn. Tay nữ cảnh sát cầm một chăn chiên nệm dày.

Xe cứu thương đến sát, nhân viên cấp cứu nhanh chóng mở cửa xe đưa băng ca xe đẩy ra.

Bác sĩ trường hợp khẩn cấp đeo theo ba lô phòng cứu chạy đến từ một chiếc xe riêng.

Nhân viên cứu hỏa chạy đến nơi hai chiếc xe, xử lý sự cố để khói không bốc ra nữa.

Tất cả họ, ai làm việc nấy. Nhưng trên hết, họ:

1. Lo đến tính mạng con người.
2. Nghĩ đến tình trang giao thông công cộng cần được xử lý gấp tránh ùn tắc.
3. Hành động tình nguyện.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi đang được sống ở một nơi như vậy.

Nhưng tôi cũng thấy buồn làm sao. Khi nghĩ về quê hương của tôi. Về 3 tai nạn giao thông (chết người) tôi nhìn thấy trên đường phố Hà Nội chỉ trong 4 tuần và những hệ lụy diễn ra sau đó.

6 nhận xét:

  1. họ được dạy sống phải có tự trọng, đơn giản thế thôi

    Trả lờiXóa
  2. Muốn cải tổ quê hương đuợc như vậy, chắc sẽ cần có rất nhiều thời gian. Nhiều lắm.

    Trả lờiXóa
  3. họ có thói quen suy nghĩ và hành động vì người khác , vì môi trường xung quanh.
    Họ coi trọng hiệu quả của hành động hơn là đứng chỉ trỏ, thỏa mãn tính tò mò rồi bàn tán.

    Trả lờiXóa
  4. người ta được dạy từ nhỏ, mọi lúc mọi nơi và được làm gương bởi mọi người.

    Trả lờiXóa
  5. Em nghĩ ở đâu cũng có người tốt người xấu thui. Em đã từng chứng kiến những người chạy xe ôm tự nguyện đứng ra điều chỉnh giao thông khi kẹt xe, những người đi đường sẵn sàng sơ cứu người bị tai nạn. Bản thân em lúc bị tai nạn giao thông cũng được người đi đường cứu, đưa vào bệnh viện, người dân ở gần đó thì giữ gìn nguyên vẹn tài sản cho em. Người VN mình không xấu, nhưng ở VN những đức tính tốt ko được đánh giá đúng mức, còn có quan niệm người xấu dễ thành công hơn, làm người tốt là ngu. Mọi người đã nghe câu "Thật thà thẳng thắn thường thua thiệt/Lươn lẹo lọc lừa lại lên lương" bao giờ chưa?

    Trả lờiXóa
  6. Bài viết này là lý do nhiều người ra đi để tìm kiếm may mắn và hạnh phúc

    Trả lờiXóa