Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Vào bếp với marcus 6: Mực tiêu hồi hương

Trong tuần rồi ở đảo, marcus vào bếp hàng ngày. Ăn nhiều đồ biển đến nỗi giờ về đến nhà ngán đồ biển luôn. Một trong những món ưng ý nấu ở đảo là món mực tiêu hồi hương kiểu marcus, ăn kèm với khoai tây luộc muối biển theo kiểu quần đảo Canarias tên là papas arrugadas.

Nguyên liệu:

Mực nguyên con to khoảng lòng bàn tay: 0,8 kg
Khoai tây mới thu hoạch, loại nhỏ, da trơn: 0,5 kg
Muối biển loại hạt to
Nước sốt đặc trưng màu xanh của vùng Canarias (mojo verde): có thể tự làm từ dấm, dầu, ớt xanh, avocado, muối và tiêu.
Tiêu hồi hương (Foeniculum vulgare): nhìn giống thì là nhưng mùi hăng hơn và có vị ngọt khi nếm: một cây cả lá
Tỏi, ớt bột, tiêu, muối, dầu ăn.

Cách làm:

Mực nguyên con rửa sạch, nếu là mực đông lạnh thì để rã đông tự nhiên rồi rửa sạch. Tỏi thái nhỏ hoặc giã, Tiêu hồi hương rửa sạch thái nhỏ, để riêng phần thân và phần lá. Ướp mực với tỏi và phần thân tiêu hồi hương chừng 10 phút. Chú ý: không ướp muối với mực vì mực sẽ bị ra nước nhanh.
Khoai tây rửa sạch, để nguyên vỏ.



Chế biến:

Làm nóng chảo và dầu ăn. Cho mực vào chảo rán từng mặt, lửa vừa phải. chừng 5 phút mỗi mặt là được. Thêm ớt bột rồi lấy ra đĩa. Phần lá tiêu hồi hương cho vào chảo đảo đều với tiêu và muối rồi phủ lên mặt con mực.



Khoai tây cùng với muối và nước ngập mặt đun sôi. Vặn nhỏ lửa để chừng 10-15 phút, thỉnh thoảng đảo mặt củ khoai. Đến khi nước bốc hơi hết là được. Có thể dùng nĩa hoặc đũa để thử xem phần giữa củ khoai chín chưa nếu muốn.



Thành phẩm:

Khoai tây vừa chín, ăn với nước sốt màu xanh. Mực ăn còn vị giòn, thơm ngậy mùi tiêu hồi hương và tỏi.



Chúc cả nhà ngon miệng!

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010

Xả xui Xuân

4 rưỡi sáng lục tục dậy. 5 giờ sáng xe chở ra sân bay. Đưa tiền boa cho anh lái xe mà lòng vui phơi phới. Quầy check-in lèo tèo. Đến tại quầy mới biết chuyến bay hôm nay bị hủy, bị dời lại 24 tiếng đồng hồ. "Sân bay nơi đến có sương mù và bị đóng cửa" - người làm thủ tục cho biết.

Về khách sạn check lại, tất cả các chuyến bay của hãng đó đến cái đảo đó bị hủy hôm nay. Nhưng các chuyến bay của hãng khác thì vẫn đến và đi bình thường. Vậy là không phải sân bay bị đóng. Cái hãng đó nó có vấn đề nên phải dời chuyến. MỚI: tìm hiểu thêm thì đúng là có vấn đề thời tiết thật, gió quá mạnh nên nhiều chuyến bay bị hủy, cả của các hãng khác, từ các nước khác.

Để coi, khiếu nại sẽ dẫn đến đâu. Chiếu theo luật thì hãng phải đền toàn bộ chi phí ăn ở đi lại, ngoài ra 400 Euro một người.

Đầu năm đã xui, xả xui kiểu gì đây trời?

Mình vẫn tiếp tục đợi đến mai để thực hiện hành trình dự định. Anh thì do dự muốn hoãn hẳn, kêu là chắc có điềm muốn ngăn cái chuyến đi này lại. Mình dân Châu Á mà không mê tín đến thế.

Xuân phải nói chuyện vui, ai nói chuyện buồn. Nhưng mà thôi, mình có gì nói nấy, đời là dòng sông, làm sao ngăn được?

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

We are the World 25 for Haiti



I donated to Red Cross Germany a few days after the earthquake had took place in Haiti. Did you? Do you? Will you? Please do it, no matter how many and to which institution of your choice you donate. "Let's start giving!"

You can help also the people at the corner, the people around you. "Happiness is only real when shared".

With love, marcus.

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Tết trong trí nhớ

Đã 12 cái Tết rồi tôi xa nhà. Hôm nay tự dưng nhớ về những cái Tết ngày xưa. Tất nhiên trong trí nhớ có cái đúng, có cái chắc không còn đúng hoặc trí nhớ làm nó khác đi so với thực tế. Nhưng không dựa vào trí nhớ thì biết dựa vào đâu? Thôi thì mình kể theo trí nhớ.

Bắt đầu từ 23 tháng Chạp. Tôi theo anh trai đi tảo mộ ông bà và người thân thích quá cố. Mộ bà ngoại tôi ở giữa ruộng, phải lội trong cái giá rét mùa đông của miền Bắc ra đến giữa ruộng rất khó khăn. Thời gian này lúa mới cắm, đi lại phải rất cẩn thận để không làm cây lúa bị chìm nghỉm theo bước chân của mình. Ruộng thì của hàng xóm, mình càng phải cẩn thận hơn. Ở gần mồ của một người thân thích, có một cái mộ rất to không ai chăm sóc, cây cỏ mọc um tùm, cây có gai, ngoài ra còn cả rác rưởi, mảnh vỏ chai,... cũng bị ném lẫn lộn trên đó. Tôi thường nhìn ngôi mộ mà trong lòng rất ái ngại, lén cắm lên đó một que nhang. Một lần đánh liều tôi tò mò vạch cây cỏ ra để nhìn bia mộ. Trên đó là những dòng tiếng Pháp mà tôi không thể hiểu được. Hình ảnh ngôi mộ ấy ám ảnh tôi mãi. Cho đến năm ngoái ở ngoài Côn Đảo, sau khi viếng nghĩa trang Côn Đảo ra, trên đường về gần đó có một nghĩa trang nhìn rất thê lương. Tôi dừng xe bước vào. Đây là nghĩa trang cũ của những người nước ngoài đã từng được chôn ở đây. Cốt của họ sau nhiều năm thương thảo đấu tranh bởi các đại sứ quán đã được mang đi. Nay chỉ còn cái nghĩa trang tiêu điều hoang phế với những ngôi mộ đã bị đào lên, nắp mộ nằm ngổn ngang. Lá rụng ngập chân. Cây giăng xóa mờ lối đi lại. Một sự đối lập đến rợn người với nghĩa trang Côn Đảo được chăm sóc tử tế và kỹ càng cách đó không xa.

Những ngày giáp Tết, cả nhà bận rộn với chuẩn bị gói bánh chưng. Bố đi mua lá dong về. Tôi và chị gái được cử sang rửa nhờ lá dong ở giếng nước nhà hàng xóm, do nước giếng ở đó không sâu vì nằm gần một cái đầm, ngoài ra sân vườn rộng rãi thoải mái. Chúng tôi còn tranh thủ giặt chiếu những ngày giáp Tết ở đó. Gột rửa một năm cũ qua đi. Bố tôi quét vôi ve lại cái cổng, cái tường hoa, những cái bình cây cảnh bằng xi măng xỉn màu mọi khi cũng được quét vôi lại. Tôi mang đồ trang trí Tết ra chưng cành đào. Năm nào cũng thế, những chiếc lò xo lóng lánh đủ màu, dàn đèn nhấp nháy. Tôi thường được giao trình bày mâm quả cúng tổ tiên vì có khiếu bày biện. Ba thứ không thể thiếu là chuối tiêu xanh, quả bưởi vàng và những quả quất màu cam. Tất cả từ vườn nhà. Thi thoảng có thêm hai cây mía dựng hai bên bàn thờ. Cuốn lịch một tờ hoặc bốn tờ được thay mới. Mộng Vân Diễm Hương Thu Hà. Ngồi bên nồi bánh chưng râm ran chuyện trò, mấy anh chị tán tỉnh nhau, tôi ngồi hóng hớt. Mắt díu lại rồi nhưng tỉnh như sáo ngay khi biết rằng khoai nhùi trong than đã chín. Bên bếp lửa được dựng lên ngoài sân còn là nồi lá thơm vỏ bưởi để tắm trước lúc giao thừa. Tâm thế phải thanh tịnh khi năm mới sang.

Đốt pháo là thứ tôi rất sợ. Rón rén, đùn đẩy, ôm con chó Jon thân yêu sợ hãi còn hơn tôi nhiều lần. Mẹ bảo ngày xưa bom nổ còn to và khủng khiếp hơn thế. Tôi nhìn hố vôi bên hông nhà. Mẹ nói ngày xưa là hầm trú bom. Mỗi lần đi qua hố vôi để sang nhà hàng xóm tôi lại giật mình, tưởng như có tiếng máy bay chập chờn sắp đến.

Cắm hoa ngày Tết là thứ tôi và chị gái tôi tranh phần nhau. Chị tôi thích cắm bàn chông, tôi thì thích cắm lọ. Những chân hoa tóe loe trong kim châm ở bàn chông thường làm tôi rờn rợn và không thoải mái.

Mâm cỗ ngày Tết có gì nhỉ? Bánh chưng không thể thiếu rồi, có khi vừa cả rán lẫn không rán. Thịt gà luộc. Giò thủ. Canh miến mộc nhĩ lòng gà. Canh khoai tây nấu bóng mộc nhĩ và sườn hay chân giò. Xôi đỗ xanh. Xôi lạc. Xôi gấc. Khách đến đông hơn dự kiến thì có thêm màn trứng ốp lết. Tự dưng không nhớ ra món rau nào. Cả năm ăn rau rồi nên Tết từ chối rau vài hôm chăng?

Đi chơi Tết đúng là để cho vui. Trẻ con hay nghịch dại ném pháo tép vào nhau. Pháo tép hồi đó có hai loại, một loại đắt và một loại rẻ. Loại đắt quả nào quả nấy tròn đẹp như nhau, trăm phát trăm nổ. Loại rẻ méo mó hơn chắc vì làm bằng tay, xanh đỏ tím vàng lẫn lộn, cái nổ cái xịt.

Tết là thời gian để diện bộ đồ đẹp nhất. Tôi có một bộ thể thao được chị gái từ nước ngoài gửi tặng, trong năm cất tủ cẩn thận để đến Tết mới lôi ra mặc. Càng về sau càng thấy cái quần ngắn và cái tay áo cũn cỡn. Nhưng vẫn mặc rất tự hào và hạnh phúc. Bố tôi cả năm chắt chiu dành dụm đến Tết mới dẫn ra cửa hàng bách hóa mua cho một bộ đồ mới. Áo sơ mi kẻ vải thô, quần tím than. Năm trước năm sau là cộc. Quần bạc phếch, áo thì rách. Phải khâu lại mấy lần.

Tết trong trí nhớ còn ngần đó. Tự dưng năm nay giở ra ngắm nghía lại. Giật mình vì nhiều điều.

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Linh tinh ngày 5.2.10

1. Có một thứ âm thanh đặc trưng mà chỉ cần nghe là tôi có thể biết đấy là Hà Nội hay không. Tiếng rao của người bán hàng rong ư? Không. Tiếng loa phường? Không. Đơn giản, là tiếng còi xe của các loại phương tiện vận hành trên đường phố. Ô nhiễm tiếng ồn ở Hà Nội và Sài Gòn không còn là chuyện nói cho vui nữa. Không còn là thứ mang ra để khoe, đặc trưng đất nước tôi, thành phố tôi nữa. Ô nhiễm tiếng ồn đã trở nên kinh khủng, mỗi lần nhớ đến là tôi lại rùng mình. Bởi nó hiện diện khắp nơi, chỉ cần ra đường, ngoài ngõ, đường nhỏ, đường to. Ngoài tiếng động cơ của nhiều loại xe đang ngày càng trở nên ồn ã, tiếng còi xe còn làm trầm trọng thêm cái cảm giác mệt mỏi và căng thẳng khi tham gia giao thông. Ngày xưa ngoài Bắc có mốt gắn thêm bô Sài Gòn vào xe máy để tiếng nổ giòn đanh và to để khoe khoang. Thứ đó giờ không còn hợp thời nữa. Bóp còi cũng vậy. "Người lịch sự không bóp còi inh ỏi" là câu khẩu hiệu mới xuất hiện trên những chiếc xe chở ga đi bán cho các hộ dân ở thủ đô. Còn Ben August, anh bạn người Mỹ viết blog từ Hà Nội mới đây mua xe đạp để giúp giảm bớt một tiếng còi và động cơ trong thành phố. "Người Việt đi xe bằng tai chứ không bằng mắt." Câu nhận xét ấy của Ben có phần đúng đấy chứ.

2. Đoan Trang chính thức chia tay VietnamNet. Một trong những nhà báo đúng nghĩa nhất của từ nhà báo đã mất việc. Cuộc chia tay không nhẹ nhàng, Đoan Trang bị tổn thương. Xin chia sẻ với Đoan Trang và chúc bạn có một khoảng lặng, trước khi bước vào một giai đoạn mới chắc chắn có nhiều thú vị. Chỉ mong bạn luôn giữ được mình là mình.

3. Mùa đông năm nay là mùa đông nghiệt ngã nhất kể từ khi tôi sống ở nơi xứ lạnh. Đi lại khó khăn, thời tiết ẩn chứa nhiều nguy hiểm cho mọi người tham gia giao thông, hay không. Đã có người vô gia cư chết cóng rải rác trên khắp Châu Âu. Đi xe đạp trong bão tuyết không phải là chuyện lãng mạn gì. Đi bộ cũng thế. Đi ô tô cũng vậy. Đường trơn trượt, mấy lớp hiểm nguy chồng lên nhau.

4. Mấy ngày nay bụng yếu quá, râm ran suốt. Ăn uống cũng bình thường như mọi khi đâu có gì đặc biệt? Chẳng lẽ tại nguồn nước chăng?

5. Bao nhiêu thứ đang viết hay làm dở dang. Chẳng hoàn thành được cái gì nên hồn. Có lẽ tôi mãi là con người của những dang dở.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Đôi mắt người Sơn Tây


Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em đã bao ngày em nhớ thương?

Mẹ tôi, em có gặp đâu không?
Bao xác già nua ngập cánh đồng
Tôi nhớ một thằng con bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông!

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!
Đất đá ong khô nhiều suối lệ
Em đã bao ngày lệ chứa chan?

Đôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Tôi gửi niềm nhớ thương
Em mang giùm tôi nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoàn ca rớm lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?


Quang Dũng

*****************

Hình ảnh phía trên là vọng canh và hồ chứa nước trong thành Sơn Tây vào năm 1884, chụp bởi bác sĩ Hocquard. (nguồn: xuvn.com)

Cái vọng canh ấy sau này đổ nát, mấy năm trước họ xây mới lại cùng với các quần thể di tích được xây mới lại theo nguyên dạng trước khi bị phá hủy. Phía sau cái vọng canh này có một tháp lọc nước khá cao, hồi nhỏ thường trèo lên trên đấy để ngắm thị xã, nhìn ra cả được sông Hồng, sang tận bên Vĩnh Phú.

Cái hồ nước sau này được trẻ con dùng làm hồ bơi và nô đùa nhau nghịch nước ở đấy.

Bây giờ này, theo yêu cầu của Lún: nhấn vào hình để coi được toàn bộ nha. (nguồn: 123dantruong.blogspot.com)