Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

Sách

Đã lâu rồi tôi không còn thói quen cầm một quyển sách lên đọc từ đầu đến cuối. Cách ứng xử và công việc ở thời của internet, email và facebook đã làm tôi mất đi tính kiên trì nhẫn nại khi đối diện với một cuốn sách. Chỉ còn những đợt đi nghỉ cách xa khỏi thế giới máy tính, tôi mới có dịp đọc một hơi các cuốn sách mang theo.

Tuy thế, tủ sách vẫn là nơi chiếm khoảng không gian rất rộng trong phòng tôi. Nhiều hơn cả bộ sưu tập phim. Thực ra, tôi không sưu tầm gì cả, phim thì tôi thường xem ngoài rạp là chủ yếu, còn sách thì hứng lên mua, chứ không có nhu cầu tập hợp lại cho quy củ.

Đợt nào về Việt Nam qua, thứ làm nặng cân nhất trong vali cũng là những cuốn sách. Lần vừa qua cũng không phải là ngoại lệ. Tất cả các cuốn sách tôi mang theo lần này đều là sách được tặng. Không mua thêm cuốn nào vì số cân không cho phép.

Sau đây là một số cuốn sách đó.

Nhiều cách sống1981 của Nguyễn Quỳnh Trang (tác giả tặng). Vô tri của Milan Kundera (dịch giả Cao Việt Dũng tặng). Mười lẻ một đêm của Hồ Anh Thái (tác giả tặng).


Tự nhiên như người Hà Nội của Nguyễn Trương Quý (tác giả tặng. Anh Quý vừa ra một bộ 3 cuốn về Hà Nội, mời mọi người mua). Các nhà thơ cổ điển Việt Nam của Xuân Diệu (chị So tặng). Thế mà là nghệ thuật ư? của Cynthia Freeland (dịch giả Nguyễn Như Huy tặng). Bộ 3 cuốn mới của tủ sách điện ảnh, trong đó có cuốn Chơi cùng cấu trúc của Lê Hồng Lâm biên soạn (tác giả tặng cả bộ).


Đây sẽ là những cuốn sách tôi mang theo trong những chuyến đi tới. Nhưng cũng có thể là thứ sẽ theo tôi vào công viên mùa hè này, khi thời tiết đẹp, hoặc cùng tôi nằm trên giường, khi thời tiết xấu.

Dù sao, tôi cũng muốn có lại được thói quen đọc sách.

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Buồn

1. nghe Thanh Lam của ngày xưa hát Hoa sữa, Em ơi Hà Nội phố, Hoa tím ngoài sân, Giọt nắng bên thềm.

2. trông những bông hoa mẫu đơn đã nở toe toét, sự rực rỡ đã gần tới ranh giới.

3. đọc những dòng chữ của những người tình cờ đi qua đời ta, rồi đang dần muốn bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ.

4. ngồi bên máy tính suốt 12 tiếng đồng hồ, cơm không màng đến, làm những điều mà người ta cho rằng phù du.

5. ngó những người đàn bà già nua, nốc rượu trong quán đầu đường, những con mắt hằn đỏ những nỗi niềm khôn tả.

6. xem tin tức báo chí chỉ toàn là khủng hoảng kinh tế, những mạt sát hằn học đâm chọc thòi lòi lôi ra sồng sộc.

7. ngửi mùi thoảng qua của một người đàn ông, rất nhẹ, rất thoảng, rất nao lòng, lướt qua trên phố.

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

Vào bếp với marcus 7: Phở gà

Bạn phanxine hỏi vu vơ về bí kíp nấu phở. Thế là mình đi chợ, vào bếp nấu phở. Mời cả nhà cùng vào bếp với marcus nhớ.

Phở là món ăn khoái khẩu của người Việt và cùng với nem, đã trở thành biểu tượng cho món ăn Việt ở nước ngoài. Bạn bè của marcus mè nheo rất lâu là nấu phở đi nấu phở đi. Nhưng tự nhiên cuối tuần rồi mới có hứng vào bếp.

Nguyên liệu: (cho 8 tô phở)

- Bánh phở khô: 800g
- Gà mái (dai): 1 con chừng 1,3 kg trọng lượng tịnh
- Hành tây: 1/4 củ lớn hoặc 1 củ nhỏ. (Cũng có thể dùng hành khô dạng củ nhỡ nhỡ)
- Gừng: 1 nhánh
- Hoa hồi: 5 búp
- Nước mắm
- Muối
- Dấm ớt
- Hành hoa
- Rau húng chó
- Rau mùi
- Rau húng láng
- Giá


Cách làm:

Nấu phở là một công trình tốn thời gian. Gà nếu là gà đông lạnh thì để rã đông trong vòng 24 tiếng. Chừng 3 tiếng trước khi ăn thì bắt đầu công đoạn nấu nướng.

Luộc gà: Gà vặt lông, rửa sạch, xát muối xung quanh da. Cho gà vào nồi đủ rộng. Xối nước ngập thân gà. Đun sôi. Trước lúc nước sôi hẳn, liên tục vớt bọt đổ đi. Khi nước sôi, vặn nhỏ bớt lửa. Thỉnh thoảng lật thân gà cho chín đều. Gà luộc chừng khoảng 1 tiếng là vừa chín.

Nước dùng: Vớt gà ra, vặn thật nhỏ lửa. Nước luộc gà được sử dụng làm nước dùng. Gừng thái lát, nướng trên bếp vừa xém hai mặt. Hành tây thái lát dọc thân củ, cũng nướng vừa xém hai mặt. Cho gừng nướng và hành tây nướng vào nồi nước dùng. Cho hoa hồi vào. Khi đã lóc xong thịt gà ở bước kế tiếp, cho tất cả xương gà vào, vặn bếp to hơn một chút, đun sôi âm ỉ. Nêm thêm một chút muối, nhưng không nhiều tránh làm mặn nước dùng.



Lóc thịt gà: Gà để nguội chừng 15 phút thì dùng dao mảnh, nhỏ lóc thịt gà. Lọc riêng phần đùi, cánh, lườn, lưng. Lóc thịt khéo léo cả miếng khỏi xương. Thịt thái chỉ mỏng chừng nửa phân. Xương cho toàn bộ vào nước dùng. Chú ý: phần phía trên phao câu gà cần lọc vứt bỏ đi.



Rau thơm: Giá, rau hành rửa sạch. Rau và hành chia làm hai phần. Một phần để nguyên lá ăn kèm. Một phần thái mỏng để cho trực tiếp vào phở. Riêng phần củ của hành hoa dùng để chần.




Phở: Bánh phở ngâm ngập trong nước lạnh chừng 10 phút để bánh mềm đi. Nước đun sôi, cho bánh phở đã mềm vào đun thêm chừng 5-8 phút tùy theo chất lượng bánh phở. Dùng đũa đảo đều trong khi luộc. Nếm bánh vừa độ dai mềm thì tắt bếp, đổ bánh ra rá, xối nước lạnh.




Trình bày: Bánh phở cho vào rá nhỏ, lượng vừa 1 tô, nhúng qua nước dùng, cho bánh ra bát. Thêm gà, rau thơm thái nhỏ, hành chần lên trên. Cho chừng 2 muỗng cà phê nước mắm, 1 muỗng dấm ớt trực tiếp rải đều trên bát phở. Xối nước dùng.



Thành phẩm: Vị phở ngọt vừa phải, thơm mùi gia vị, rau, thịt. Bát phở nóng vừa ăn, ăn xong trong 5-10 phút muốn ăn bát nữa. :D





Chúc cả nhà ngon miệng!

Bonus: Tráng miệng bằng xa lát hoa quả tươi thập cẩm và bánh chanh dừa.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Linh tinh ngày 13.6.10

1. Có lẽ chưa năm nào mình thờ ơ với World Cup như thế này. Sống ở một đất nước mà bóng đá là môn thể thao số một, trong thành phố mà có 2 đội tuyển dự giải hạng Nhất quốc gia, sự thờ ơ với bóng đá của mình quả là ngoại lệ. Nhưng ở đây, nếu mình có thờ ơ thì cũng không ai đả động đến. Khác với ngày xưa ở quê nhà, dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải tham gia cổ vũ, vì không là bị lạc điệu. Dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải thỉnh thoảng đi đá bóng với bạn bè, chứ không là bị đánh giá nhiều thứ. Ồ, mà kiểu gì chẳng bị đánh giá, hehehe.

Thế nên, ta cứ sống thật là mình.

2. Xem Những nụ hôn rực rỡ của Dũng Khùng. Mình không giải thích được, tại sao lại có những bài báo chê bai nhiếc móc phim này, chỉ ra những thứ mà mình thấy không hề xứng đáng với bộ phim. Đây là một phim tốt của Dũng Khùng, có thể nói là tốt nhất trong các tác phẩm của anh. Xem phim này để thấy, nếu mình sống thật với cảm xúc của mình, thì mọi chuyện sẽ đẹp hơn bao nhiêu.

3. Ai cũng có một bí mật. Nhưng có những bí mật mà ai ai cũng biết.

4. "Em biết, nhưng mà em không nói đâu!" - Đây là câu thoại ấn tượng của cô bé em của Nhâm trong Thương nhớ đồng quê. Nhân vật và câu thoại này có từ truyện của Nguyễn Huy Thiệp.

5. Có một số cách đối xử mà mình rất không thích. Một trong số đó là thái độ ignorance. Nếu về tình cảm, thì mình cảm thấy bình thường, nhưng trong công việc, đó là một thảm họa.

6. "You talking to me?" - là một câu thoại ấn tượng khác từ Taxi Driver.

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Vội vã

Đêm Hà Nội. (c) marcus.


... trở về và ra đi.

Một tháng ở Việt Nam, trong đó bốn tuần Hà Nội, một tuần Sài Gòn, vậy mà vội vàng khôn kể.

Hôm đi, 8 rưỡi tối phải ra sân bay, 6 giờ còn ngồi cà phê ở cuộc hẹn cuối. Va li chưa xếp.

Nên còn một số người mà mình muốn gặp, nhưng chưa gặp được. Hoặc muốn gặp lại, mà không thể được.

Đành hẹn lần sau vậy.

Qua lại, sững sờ vì một màu xanh. Mùa hè đến rồi.

Sững sờ vì một sự yên ắng trong lành.

Sững sờ vì mặt người lạnh.

Sững sờ vì mình.

Chơi vơi không thể tả.

Dự án YxineFF được sự hỗ trợ và đón nhận nồng nhiệt của nhiều người. Từ một kế hoạch nhỏ, một sân chơi nhỏ, nhưng bởi sự trông đợi của mọi người, nó đang lớn dần lên. Chỉ hy vọng làm tốt, thật tốt, gắng hết sức mình, các bạn giúp đỡ hết sức mình, để không phụ lòng mong mỏi của mọi người.

Có người lo lắng mình gắn với Việt Nam quá. Làm mình thật khó xử. Tình cảm, công việc và đam mê. Có bao giờ được tất cả không?

Chắc là không. Nhưng mình sẽ để con tim tự lên tiếng. Nó đập nó xua nó đẩy mình về đâu, mình ngoan ngoãn đi theo thôi.

Chứ làm sao bắt nó dừng lại được?

Entry này, như là lời tạ lỗi những người bạn blog về sự vắng mặt dài lâu vừa qua.