Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Trung Thu

Hôm nay em bảo, sắp Trung Thu rồi anh ạ, em đã mua bánh cho mẹ, mà mãi cứ quên chưa gửi.

Nghe mà thấy lòng buồn gì đâu.

Trung Thu đã từ lâu không còn là khái niệm trong tôi. Cùng với những Rằm tháng Bảy, Rằm tháng Giêng, Mồng Ba tháng Ba, Mồng Năm tháng Năm.

Tôi chỉ còn biết đến Tết. Mà toàn phải tra lịch online hoặc được chị gái gọi điện nhắc mới rõ ngày mấy.

Trung Thu cuối cùng và duy nhất tôi còn nhớ là khi tôi khoảng 5-6 tuổi. Hồi nhỏ, tôi là đứa trẻ ham thích khám phá, dù đôi lúc cũng nhát như cáy. Tối Trung Thu năm đó, cả xóm rước đèn ra phường. Rồi cả phường cứ thế đi. Tôi hí hửng cùng hai đứa bạn theo đuôi đoàn đèn đuốc sáng chói, dẫn dầu là một cái kiệu được làm từ một cái bàn gỗ của nhà ai đó. Lá dừa được tết thành những khung che chắn, làm cho cái bàn ra dáng một cái kiệu. Ở giữa kiệu là một bàn thờ mâm quả, bánh nướng, bánh dẻo. Bốn góc kiệu là bốn cây chuối non. Và đèn lồng ông sao đèn dầu Hoa Kỳ được chưng xung quanh. Bốn người trai tráng được cử rước kiệu. Họ rất là hãnh diện. Chả gì được dẫn đầu cả đoàn người, lại được dịp thể hiện sức lực đàn ông.
Tôi cứ đi mãi, đi mãi. Rồi bỗng một lúc nào đó, tôi bị lạc bạn. Chỉ còn tôi giữa mênh mông biển người. Tôi hoảng hốt. Mình đang ở đâu, tôi không biết. Đêm trung thu không có điện. Hai bên đường tối thui, vì ai cũng ra đường hết. Lần ra bên ngoài của đám rước, tôi biết mình đang ở cầu Mỗ. Cây cầu đó cách nhà tôi chừng 3 cây số. Với 1 đứa trẻ 5-6 tuổi, 3 cây số là cả một quãng đường dài.
Tôi quyết định đi ngược trở lại đám rước để về nhà. Một mình. Khi tôi về đến cái dốc đầu xóm, đã thấy bố tôi cầm đèn pin đi tìm. Ăn mắng và ăn bạt tai.

Trung Thu trong tôi chỉ còn ngần đó. Tuyệt nhiên không có bánh nướng bánh dẻo chi hết, tôi vốn không hảo ngọt, trừ kem ra.

Bạn có còn mong Trung Thu không?

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

1000 chuyện nhỏ

Đại lễ, đại lễ! Toàn dân hăng hái thi đua chào mừng nhể.

1. Chị gái điếm hồ hởi nhét 1000K vào túi. Khách thứ 1000 bao giờ cũng là khách sộp. Chả bù cho lão thứ 999, vừa bẩn vừa hôi vừa keo kiệt kỳ kèo từng đồng một. Chị bảo, thôi tôi khuyến mãi nhé!
2. Bà bán nước chè đầu ngõ lôi những tờ 1000 cũ kỹ ra đếm lại, vuốt phẳng, dùng băng dính dán lại những tờ rách mép. Những gương mặt cụ Hồ rầu rĩ nhăn nheo. Bà bảo, cụ ơi cười tươi lên nào!
3. Em học sinh lớp 1 lần đầu đến trường. 1000 mét đường từ nhà mà mẹ em đèo em trên xe máy nhích từng nửa mét một. Những gương mặt người cáu kỉnh một sáng sớm đầu thu. Em bảo, mẹ ơi lần sau con đi bộ!

(còn tiếp)