Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Nhật ký Tokyo (1): Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi


Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích.
*************************************

Ngày 14 tháng 3 năm 2011
Tôi là Yuko Ichimura. Tôi vẽ minh họa và làm phim quảng cáo. Tôi sống ở quận Meguro. Nó nằm ở Tokyo. Vâng, chính là cái thành phố Tokyo mà bạn đang nghĩ tới.

Có làm tiếp không?
1 giờ chiều. Hôm nay tôi làm việc từ nhà. Một quảng cáo truyền hình cần được chuẩn bị. Đáng lẽ cuộc họp đã diễn ra ngày thứ Sáu tuần trước. Nhưng mà có động đất. Thật không phải khi cứ tiếp tục làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà chúng tôi có thể làm gì chứ? Trên truyền hình liên tục chạy những hình ảnh khủng khiếp của sóng thần. Số người chết tăng lên nhanh chóng. Nó tăng, tăng, tăng lên từng giờ. Không thể tưởng tượng được làm sao những người phát thanh viên vẫn bình tĩnh. Ngược lại cái điện thoại di động và danh sách bên Twitter* của tôi thì đang phát điên lên. Có rất nhiều người tìm kiếm người thân qua các phương tiện truyền thông. Giữa chừng thì luôn có những câu chuyện của người sống sót, của người mạnh mẽ, của người dũng cảm và tốt bụng. Những câu chuyện làm người ta vui hơn.

Chúng tôi tiết kiệm điện
Yudai - bạn trai tôi tắt tiếng tivi đi và bật Bob Marley. Tôi và anh ấy sống chung trong một căn phòng nhỏ, chỉ cách Shibuya** mười phút. Bình thường anh ấy cho rằng Marley dở và không có gu. Nhưng anh nói, anh cần thứ nhạc ấy bây giờ, vì nếu không anh ấy sẽ không thể chịu đựng được. Trong phòng rất lạnh, vì vậy tôi mặc áo ấm và choàng một chiếc khăn dày. Chúng tôi tiết kiệm điện và sử dụng ít đèn. Vì ngay lúc này những người khác đang cần điện hơn, những người bị thương nặng ở các phòng cấp cứu, và tất nhiên những người ở Tohoku. Nơi đó bị ảnh hưởng mạnh nhất bởi động đất và sóng thần. Không ai ra lệnh cho chúng tôi tiết kiệm điện cả. Chúng tôi làm điều này tự nguyện. Tất cả đều làm điều này tự nguyện.

di-di-DAH, di-di-DAH
Cứ mỗi giờ lại có dư chấn. Ngay lập tức còi báo động vang lên "di-di-DAH, di-di-DAH", hai lần, như một cái nhấn chuông ngắn. Trước đây hầu như tôi chẳng bao giờ để ý tiếng kêu của nó. Trên Twitter có người cho rằng nhà thiết kế ra tiếng kêu này đã làm việc cật lực. Tôi chỉ có thể đồng tình mà thôi. Tiếng kêu đâm thẳng vào tim. Hiện chẳng có gì làm tôi sợ hơn là tiếng kêu ấy.

Ở công ty quảng cáo
4 giờ chiều. Họp công ty ở khu văn phòng Akasaka. Giám đốc sáng tạo quê ở Sendai. Ở đó thật tồi tệ. Nhưng bà mẹ già của ông ấy vẫn bình an, ngôi nhà cũng không bị làm sao. Nhưng không có điện, và lương thực thì thiếu thốn. Ông ấy muốn gửi mọi thứ lên quê. Nhưng: "Theo tình hình hiện tại thì chẳng thể gửi được. Khắp nơi kẹt xe, và chỗ đổ xăng cũng không có" - ông ấy vừa nói vừa nhún vai. Nhưng cũng mỉm cười nhẹ. "Thôi, chẳng có gì cứu vãn được, chúng ta chẳng làm được gì hết" - nhà sản xuất của tôi cố tình tỏ vẻ hài hước. Mẹ vợ của anh cũng đang kẹt lại phía Bắc. Làm sao họ có thể bình tĩnh đến vậy, còn nói dóc được nữa? Mỗi lần, khi căn phòng họp rung lên vì dư chấn, tất cả chúng tôi tự động im lặng, nhìn lên trần nhà và chờ đợi đèn điện nhấp nháy rồi tắt.

Đẹp hơn
6 giờ chiều. Trên đại lộ chính của Akasaka tất cả đều im ắng, chỉ có vài người trên đường. Starbucks*** vẫn mở, nhưng không bật đèn. Trong ánh sáng nhập nhoạng của quán cà phê chẳng có mấy khách. Một phần ba số bảng quảng cáo lấp lánh mọi khi cũng bị tắt. Ai đã từng nhìn Tokyo với quá ít ánh sáng như thế? Các bạn bè tôi truyền nhau những tấm hình của một Tokyo "mới" tối tăm. Cùng chung nhận xét: Tokyo đẹp hơn khi tất cả không bị chiếu sáng hào nhoáng. Trước đây tất cả đều quá sáng. Sáng một cách không cần thiết. Một dàn đèn lồng đỏ chạy dọc phố. Chúng thuộc về một cái đền khá lớn. Hôm nay nhìn chúng càng nghiêm nghị hơn.

Động đất ảnh hưởng đến truyền hình
1 giờ sáng. Về đến nhà lạnh lẽo. Dù sao thì chúng tôi cũng có nước, điện và ga, những thứ quan trọng cho cuộc sống. Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi. Công ty TEPC**** tổ chức một cuộc họp báo nữa. Và lại là người phát ngôn của chính phủ Yuki Edano. Trong hai ngày vừa qua, ông ấy đã trở thành một người quen. Và giữa chừng: số người chết, tình hình người sống, cảnh sóng thần, mất điện, thảm họa hạt nhân đang tới, dư chấn liên tục làm rung chuyển đài truyền hình. Và tất nhiên là còi báo "di-di-DAH, di-di-DAH", hai lần, như một cú nhấn chuông ngắn.

Bi kịch, tai họa
Thật buồn cười. Các từ như "bi kịch" hay "tai họa" chẳng hề có trong đầu tôi cho đến khi tôi nghe chúng từ những người bạn ở nước ngoài. Tôi cho rằng tôi đã biết vì sao: Bởi vì chúng tôi đang ở ngay giữa chúng, thậm chí ở Tokyo. Nhưng ngay Tokyo cũng chưa phải là vùng khủng hoảng thật sự. Nhưng bạn sẽ cảm thấy như vậy nếu bạn xem quá nhiều truyền hình.

* Một mạng xã hội cho phép người dùng nhắn tin ngắn và chuyển đến nhiều người cùng lúc.
** khu vực vui chơi mua sắm giải trí nổi tiếng ở Tokyo.
*** Một thương hiệu quán cà phê nổi tiếng của Mỹ, hiện có mặt hầu khắp thế giới.
**** Công ty chủ của các nhà máy điện hạt nhân ở Fukushima.

Phần 2 ở đây.

2 nhận xét:

  1. Cảm ơn em! Nhờ câu này mà có hứng dịch tiếp đấy. Nói đùa thôi chứ kiểu gì thì cũng vẫn dịch tiếp, dịch cho mình.

    Trả lờiXóa