Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Nhật ký Tokyo (2): Tôi tự hỏi cái gì đang động, tôi hay đất

Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích. Đọc phần 1 ở đây.
*********************

Thứ Ba, ngày 15 tháng 3 năm 2011
Ngày nào vừa qua cũng có bốn hoặc năm cơn dư chấn. Tôi có cảm giác mình liên tục chông chênh. Tôi sẽ say dư chấn mất. Đôi lúc tôi tự hỏi mình thật sự cái gì đang động: tôi hay là mặt đất dưới chân tôi?

Không khí báo động
11 giờ trưa. Dậy đi nào! Tôi nhận ra rằng cái tài khoản Twitter đã làm rung chuông điện thoại của tôi. Những tin tức ngắn cho biết rằng vào sáng sớm đã xảy ra một vụ nổ trong số các đầu máy điện hạt nhân. Trời ơi, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ cái điều tồi tệ này được 5 tiếng hay sao? Và không chỉ mình tôi nghĩ thế. Cả Yudai, người nằm cạnh tôi trên giường, cũng canh chừng từng cử động của màn hình máy điện thoại di động.

Dây nịt trong ba lô
Tôi kiểm tra hai cái ba-lô-sống-còn được cất ở phòng khách. Chúng tôi đã sắp xếp ba lô theo những lời khuyên của người thoát chết từ vụ động đất Awaji đã xảy ra cách đây 10 năm ở miền Tây Nhật Bản. Hai chiếc ba lô có những thứ quan trọng, trong đó có nước (tất nhiên!) và dây nịt (hả?). Những lời khuyên này, giống như các thông tin đáng tin cậy khác, đến với chúng tôi qua Twitter.

Một cảnh tượng hiếm thấy
4 giờ chiều. Trước cửa siêu thị Toyku Store có một hàng người xếp hàng dài. Gần như toàn bà già. Một số bà nội trợ mua dự trữ những thứ đồ có thể giữ được lâu: mì gói, gạo, bột mì và giấy vệ sinh (hả?). Ở miền Tây Nhật Bản có vẻ như mọi chuyện đều diễn ra bình thường, không thiếu lương thực cũng như vấn đề phân phối lương thực. Nhưng mặt khác, ở ngay Tokyo này, đã xuất hiện dấu hiệu lo ngại khủng khiếp. Cũng bởi thế mà một số cửa hàng bỗng nhiên bị mua sạch bách. Một cảnh tượng hiếm thấy, nó làm tôi lo lắng.

Điều gì xảy ra, hạt nhân?
Tôi gửi cho Keizuke bạn tôi một mẩu tin nhắn: "Ê Tee-Kay, mọi thứ đang thật ầm ĩ đúng không?" Cậu ta trả lời ngay lập tức: "Đang họp, không biết tin tức mới nhất, có gì xảy ra, hạt nhân à?". Tôi khẳng định với Tee-Kay rằng không có gì mới xảy ra với nhà máy điện hạt nhân, tôi chỉ muốn nhắn tin cho cậu ta mà thôi.

Soul Food
8 giờ tối. Ăn tối ở một nhà hàng Yakiniku với Tee-Kay, vợ câu ta Mizhou, cậu con trai Kota của họ và anh đồng nghiệp yêu quý Maeda san của tôi. Đó là những gương mặt quen thuộc, những gương mặt đáng yêu. Chỉ mới cách đây một tuần tôi vừa gặp họ. Nhưng có cảm giác đã từ lâu lắm. Nhà hàng rất đông khách, bởi Yakiniku - một kiểu barbecue Hàn Quốc - hiện đang rất thịnh hành ở Nhật Bản. Đó là Soul Food* của chúng tôi. Sau cả một ngày phải đối diện với những tin tức kinh dị, có thể là ngồi một mình trong nhà cả ngày, giờ đây các thực khách chỉ còn biết đắm chìm vào món thịt nướng. Kệ điều gì đang xảy ra ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima, thế giới vẫn tiếp tục quay, đặc biệt là tại Yakiniku.

Fukinshin - Sống
Chúng tôi tự tạo cho mình sự dũng cảm, bởi vì chúng tôi phải cứng rắn, phải fukinshin một chút. "Đừng sợ khi phải là fukinshin" - mọi người nói. "Hãy để chúng ta fukinshin đi". Từ này dịch ra tiếng Việt hơi khó. Nó diễn tả một hành động không thể chấp nhận được. Ví dụ như ngắm đôi chân trần tuyệt đẹp của bà góa trong một lễ tang, đó là fukinshin. Mở một bữa tiệc, trong lúc cả gia đình đang nằm viện, đó là fukinshin. Chơi trò chơi điện tử ở nơi công cộng, tiêu tiền, đi chơi và hưởng thụ, mặc dù ta ĐANG sống ở Tokyo. Nhưng đó là điều chính mà: sống!

*Soul Food: Món Ăn Tinh Thần

Đọc Phần 3 ở đây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét