Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Nhật ký Tokyo (3): Trong những thời khắc như thế này ta phải tự đưa ra lý do để vui thôi


Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích.

Đọc các phần trước: Phần 1; Phần 2
******************

Thứ Tư, ngày 16 tháng Ba năm 2011
Tôi vẫn còn đầy bọt dầu gội đầu trên tóc, khi một cơn dư chấn rất mạnh xảy ra vào lúc 11 giờ. Khi đất rung động, tôi luôn nhìn vào cái mắc quần áo treo trên tường, thứ được dùng làm "máy-đoán-động-đất" của tôi. Nó cho tôi biết chính xác liệu rằng sự quay cuồng là do động đất hay là tại cơn say dư chấn của tôi. Người ta có thể dần quen với mọi thứ.

Kana làm đám cưới
Trái ngược với hôm qua, tôi đã thoải mái hơn nhiều và gửi đi một số email cho bạn bè. Kana đang chửa ở tháng thứ năm. Cô ấy đã quyết định sẽ không hủy đám cưới dự định vào tuần tới. "Trong những thời khắc như thế này ta phải tự đưa ra lý do để vui thôi" - cô viết.

Yuka cố cự
Những ngày vừa qua cô ấy hầu như không ra khỏi nhà. Yuka làm stylist cho video ca nhạc và chụp hình của nhiều tạp chí. Nhưng tất cả các buổi chụp đều bị hủy. Cả hai, khách hàng và hãng quảng cáo, đều muốn vậy. Bởi lượng điện dùng cho mỗi buổi chụp hình rất lớn. Giờ đây cô ấy đã phấn khởi hơn và nấu đồ ăn ngọt để chống lại sự lo lắng.

Yago muốn rời Tokyo
"Hừm, tất cả cái hạt nhân chó chết này thật tồi tệ cho mày, không, không, mày cũng nên chạy sang bên Tây đi" - Yago - anh chàng hippie viết. Yago lúc thì làm việc này, lúc thì làm việc kia. Tôi tin rằng lúc này anh ấy chẳng có công việc nào cố định. Giờ đây anh ấy muốn đi xuống phía Tây, đến Osaka. Tôi ở lại, nhưng nhắn gửi anh ấy hai điều: Tiêu tiền đi, để giúp cho kinh tế bên phía Tây được mạnh lên. Và để giúp cho toàn đất nước - LÀM VIỆC chăm chỉ đi!

Ryota phải đi đến
Hướng ngược lại dành cho Ryota. Anh là bác sĩ tâm thần và kể rằng anh phải đi lên miền Bắc. Chắc là không lâu nữa sẽ có yêu cầu chính thức của nhà nước về việc điều trị cho những người sống sót sau vụ động đất. Hãy dũng cảm lên nhé, Ryota.

Nhà Kados rời nhau
Kumi và đứa con gái nhỏ mới được sinh ra chuyển đến nhà mẹ cô ấy ở Shizuoka. Nó nằm ở phía Tây, cách Tokyo khoảng 170 km. Anh Shunsuke chồng cô là họa sĩ thiết kế, anh ấy ở lại Tokyo. "Yuko, mày có biết tao đang làm gì không? Tao đang làm một cái Logo cho cái con nhỏ ca sĩ mới nổi ấy. Cho một con nhỏ ca sĩ mới nổi! Và trong một tình huống như thế này!" Tôi chắc rằng lúc Shunzuke viết những dòng này, anh ấy đang lắc đầu rất mạnh.

Kiểu hài hước thâm thúy của Mutsuro
Mutsuro: "Nhân đây tôi xin vui mừng thông báo rằng ở khu vực nhà tôi chuẩn bị mất điện toàn bộ. Sau đó sẽ đen như mực."
Yuko: ""MÀY đâu có đen hơn bây giờ được đâu."
Mutsuro rất khùng và trầm tĩnh, nhưng đồng thời cũng rất hài hước.
Mutsuro: "Người ta tự muốn hy sinh vì Tổ Quốc thôi."

Nagi khỏe trở lại
Đoạn tôi thích nhất chính là đoạn về Nagi. Cô ấy đã hoàn toàn suy sụp và đồng thời rất bực tức. Sau đó, bằng cách thần kỳ nào đó, cô ấy chữa lành hẳn sự bực bội với số phận qua đợt bị dị ứng phấn hoa. Tôi để ý, vụ động đất và cuộc khủng hoảng hạt nhân kéo dài đã ghi dấu lên từng số phận con người ra sao. Nhưng bạn đối diện với nó như thế nào, điều này phụ thuộc chặt chẽ vào niềm tin của bạn trong đời sống.

1 nhận xét: