Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Nhật ký Tokyo (4): Tôi đơn giản muốn làm rõ chuyện này


Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Toàn bộ nhuận bút của nhật ký này được cô gửi tặng Hội chữ thập đỏ. Marcus dịch và chú thích.

Đọc các phần trước: Phần 1; Phần 2; Phần 3
******************

Ngày 17 tháng 3 năm 2011
Lúc này khoảng năm giờ chiều. Tôi vừa ở chỗ cô bạn gái Naoko ở Futakotamagawa, giờ tôi vội về nhà. Tôi đi rất nhanh, nhưng vẫn bị vượt qua bởi những người khác, họ đi như bay qua tôi. Không phải vì lo lắng sợ hãi, mà vì ai cũng muốn về nhà thật nhanh, bởi chẳng ai biết được rằng lúc nào và liệu rằng tàu xe có chạy hay không.

Đơn giản làm rõ một chuyện
Có vẻ như là không khí chung trên báo chí Âu Châu đầy báo động. Báo động hơn cả là ở Nhật Bản. Tôi biết được điều này qua Twitter và qua những email ngày càng lo lắng của bạn bè từ Anh Quốc. Tôi có khỏe không, họ hỏi, và các chuyện liên quan đến hạt nhân, điều mà tôi chẳng thể giải đáp vì tôi đâu có phải là nhà vật lý lượng tử. Họ chỉ quan tâm thôi mà. Và có lẽ cả bạn, người đang đọc những dòng này, nếu như bạn nghĩ rằng tôi và những người khác ở Nhật Bản quá lạc quan hay khờ khạo hay bình tĩnh. Vì chúng tôi ở lại Tokyo, business as usual, và cố gắng tiếp tục sống cuộc sống bình thường. Tôi đơn giản muốn làm rõ chuyện này: Tôi không biết một ai mà trái tim họ đã không bị thương tổn sâu sắc. Không sợ hãi gần chết. Không, nói một cách hình ảnh, chết đuối trong lo ngại và mắc kẹt và ngơ ngác và nỗi buồn đau kinh khủng. Thây kệ điều này được thể hiện ra bên ngoài ra sao.

Một ví dụ nhỏ
Đi tắm chẳng hạn. Cho đến ngày hôm qua tôi đã chẳng quan tâm đến việc phải tắm, và cả việc trang điểm. Tất nhiên tôi đã quên chúng bởi vì cái loạt thảm hoạ này đã làm tôi lo lắng phát điên. Không kể đến vụ khủng hoảng hạt nhân đang kéo dài. Cô bạn Naoko ở Futakotamagawa cũng có trải nghiệm tương tự như tôi.

Lại mất điện
Tin tức báo rằng chúng tôi phải đối diện với việc mất điện đêm nay, mất điện dài lâu và ngoài ý muốn. Cả vào hôm thứ Tư, nghĩa là ngày hôm qua, đã xảy ra vụ mất điện trên diện rộng, nhưng mà vụ này được dự tính. Còn khả năng mất điện đêm nay sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ khu vực Tokyo và phụ cận, nơi tôi đang sống. Điều này khiến tôi hơi lo vì tôi muốn bản nhật ký này được gửi kịp sang Đức, trước khi điện mất và ngắt đứt kết nối internet. Sự sợ hãi thường trực này là một kinh nghiệm hoàn toàn mới đối với tôi. Và tôi cũng nhận ra rằng, thật sung sướng làm sao khi có thể kéo dài tiếp tục được nhịp sống hàng ngày.

Đến giới hạn?
Và để quay lại với hiện tại, và luôn nhìn về phía trước. Tổ máy số 3 sắp sửa đạt tới giới hạn, tin tức cho biết. Nhưng giới hạn nào cơ? Ngày mai sẽ tồi tệ hơn chăng, khi giới hạn bị vượt qua? Dù sao thì: nếu tin được các nguồn đáng tin cậy (và không chỉ là từ chính phủ), thì ảnh hưởng phóng xạ có thể lan tới Tokyo sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe. Ngay cả trong trường hợp xấu nhất. Tokyo cách nhà máy điện hạt nhân ở Fukushima 230 km, nên nhớ là như vậy.

Tin tốt
À, truyền thông vừa đưa tin rằng khả năng mất điện ở Tokyo và vùng phụ cận đã được giải quyết nhờ người dân đã dùng rất tiết kiệm. Phù. Giờ thì tôi thấy mình nhẹ nhõm hơn rồi. Bạn thấy đấy, nhật ký này gần như là bản tin trực tiếp vậy.

Buổi tối kiểu Đức
Có lẽ hôm nay nghiêm túc quá. Giờ tôi sẽ làm một buổi tối kiểu Đức đây, với Zawacraft*. Món đấy tên là vậy đúng không, cái món dưa cải ấy. Có thêm cả xúc xích cà ri và bia loại nặng nữa. Và tôi nghe nhạc của Kraftwerk, Barbara Morgenstern và Schneider TM. Tôi yêu âm nhạc của họ.

(Và một ghi chú nhỏ. Đề nghị bạn đừng gửi lương thực đến Tokyo cho tôi. Ở đây có đủ đồ ăn. Cảm ơn.)


* Tên đúng tiếng Đức là Sauerkraut. Yuko đã viết theo cách mà cô phát âm.

(còn tiếp)

1 nhận xét: