Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Ngày 5 tháng 6 năm 2011

100 năm trước, Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước.
30 năm trước, bệnh AIDS lần đầu tiên được đề cập trên truyền thông.
22 năm trước, thảm sát Thiên An Môn xảy ra.

Hôm nay, hướng về Hà Nội, Sài Gòn, lòng tôi không khỏi như lửa đốt. Vì tôi biết thế nào trong đoàn người xuống đường ở hai thành phố kia, có những người mà tôi hằng yêu quý.

Tôi ngồi trên tàu hỏa đi hơn 10 tiếng mới về đến nhà. Giở "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh ra đọc lại, giữa những làn mưa táp đều đặn ngoài cửa sổ của một cơn giông lớn.

"... Trong mùa xuân ấy, đâu đâu cũng sôi sục bầu không khí hừng hực chủ nghĩa anh hùng và nhiệt tình ái quốc. Chiến tranh đến nơi rồi, sắp có những bước ngoặt và những đột biến cho mọi cuộc đời."
"... Đã đành là đánh nhau thì phải đánh nhau thôi một khi không còn cách nào khác, nhưng dù sao thì... Trai đất Việt thực ra không ham chiến trận lắm đâu như người ta hay đồn, hăng chiến phải nói là mấy ông trí thức tuổi sồn sồn bụng to chân ngắn. Còn với dân chúng, cơn binh lửa vừa rồi đã đủ đau thấu tới ngàn năm."


Tôi nhớ về năm 2007, khi trong nước sôi sục biểu tình chống sự bá quyền của Trung Quốc ở biển Đông. Các bạn trẻ ở nước ngoài cũng khí thế như vậy. Trong một lúc hăng hái, tôi đã đi mua giấy màu về dán biểu ngữ và định mang lên Berlin theo chân các em sinh viên biểu tình trước đại sứ quán Trung Quốc. Tôi hì hụi ngồi dán một đêm. Sáng hôm sau, tôi lại quyết định không đi nữa. Có thể vì tôi hèn nhát, có thể vì tôi đã suy nghĩ lại. Nhưng dù sao thì tôi cũng đã không đi.

Đi biểu tình.

Tên miền biểutình.vn có thể được nhà nước mua rồi, vì nó nằm trong danh sách các tên miền mà bạn không thể mua được, nó được xếp chung trong danh sách gồm hầu hết những tên miền mang ý nghĩa tục tĩu.

Chữ biểu tình được tránh tối đa trong ngôn ngữ tường thuật của báo chí trong nước. Họ gọi là "đi ngang qua" và cho rằng việc báo chí nước ngoài gọi tên "biểu tình" là sai sự thật.

Sự thật nào?

Người Trung Quốc thông minh và thâm thúy. Người Việt Nam cũng không kém. Vậy tại sao vẫn tưởng rằng xoa đầu và bưng bít là có thể được?

Năm nay là 2011, chứ không phải 1979.

32 năm trước, một cuộc chiến tranh đã xảy ra chớp nhoáng.

Năm nay, tôi cầu mong không có cuộc chiến tranh nào sẽ xảy ra.

Như Kiên trong "Nỗi buồn chiến tranh" nói, cuộc chiến chống Mỹ là "cuộc chiến cuối cùng" rồi.

Đất nước này đã quá đủ nỗi đau, người dân đã quá thừa nỗi buồn.

4 nhận xét:

  1. OMG. Không phải biểu tình? Làm cái thằng dân Việt sống trong nước Việt đúng là khổ trăm đường.

    Trả lờiXóa
  2. Biểu tình tôi không nghĩ là xấu nhưng sẽ vô tình tạo cơ hội cho bọn phản động trong nước kích động, chống lại chính phủ. Xã hội nào cũng có kẻ tốt người xấu nhưng mà tôi hy vọng trong lúc nước nhỏ bị nước lớn ức hiếp, đã là con dân Việt Nam thì phải đoàn kết, đồng sức đồng lòng.

    Trả lờiXóa