Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Gửi bố

Mới đó mà đã sắp giỗ bố lần thứ 17. Lần này các anh chị em tụ họp (không đầy đủ) ở nước ngoài.
 
Hình ảnh cuối cùng của bố là cái dáng gầy gầy dắt chiếc xe đạp cà tàng đi đón con về từ cuộc thi kể chuyện cấp thành phố.
 
Hồi nhỏ con không yêu bố, vì bố khó tính, giáo dục con cái kiểu quân sự. Con thực ra là người gần bố nhất, vì chỉ sau khi con ra đời, bố mới năng về nhà hơn. Các anh chị còn xa bố hơn nữa, không hiểu bố hơn nữa.
 
Nhưng cái khoảnh khắc thấy bố lầm lũi đi đón con ấy, không hiểu sao con không bao giờ quên được. Bố chưa từng khen ngợi con trước mặt. Con chỉ biết được bố tự hào về con trai của bố qua người khác.
 
Cả cuộc đời của bố ở trong binh nghiệp. Hết biên giới phía Bắc thì lại biên giới phía Nam. Thời trai trẻ của bố ở lại trong những cánh rừng đường Trường Sơn, những trận mưa rừng, đường trơn, lương khô, vắt, và những buổi tắm truồng dưới suối mát bố viết trong nhật ký. Hết chiến tranh thì làm giáo viên, hướng dẫn những thế hệ kế tiếp cách giữ nước.
 
Cả cuộc đời bố là sự cam chịu khổ cực, cả về vật chất và tinh thần trong những năm tháng khốn cùng của đất nước. Đến lúc bắt đầu có thể sung sướng hưởng thụ thì bố ra đi. Như thể muốn không vướng bận gì. 
 
Dù con biết rằng, ở những năm tháng cuối đời, bố cũng phân vân nhiều lắm. Trước đó bố có phân vân không, con còn nhỏ quá không thể nào biết được.
 
Những cơn ác mộng về chiến trận, chứng đau cột sống hành hạ. Bố đã dành cả đời mình cho những việc mà hậu quả chúng để lại không bao giờ có thể xóa được. Có lẽ vì thế mà trong mọi quyết định của đời mình, con luôn phản đối việc xảy ra xung đột dẫn tới chiến tranh.
 
Con thường nói yêu mẹ. Nhưng chưa bao giờ nói yêu bố.
 
17 năm sau. Bây giờ nói thì có muộn không bố ơi?

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Cái đập cánh của con bướm

1. Oslo, Nauy. Một thế giới văn minh bậc nhất thế giới bị rung chuyển bởi một kẻ quá khích. Cách miêu tả tên giết người điên loạn thật không khác gì trong một bộ phim kinh dị kiểu Nhật hay Mỹ. Cho dù người ta sẽ tìm cách giải thích hành động của tên này, hay chính hắn sẽ cho biết động cơ, nhưng rồi cái còn lại là cú sốc quá lớn, không cách biện minh nào có thể lý giải được rõ ràng vì sao sự hằn thù lại có thể lớn đến mức như vậy.

2. Kuala Lumpur, Malaysia. Ông Nguyễn Cao Kỳ, nguyên phó tổng thống chính quyền Công hòa Miền Nam Việt Nam, tạ thế trên giường bệnh, hưởng thọ 81 tuổi. Cùng một năm, hai tên tuổi làm nên gương mặt miền Nam Việt Nam thời kỳ 1954-1975 đã ra đi. Bà Trần Lệ Xuân và ông Nguyễn Cao Kỳ đều là những người tài giỏi mà Việt Nam lâu lắm rồi không có. Ông Nguyễn Cao Kỳ cố gắng hàn gắn vết thương giữa người Việt với nhau trong những năm cuối đời, bất kể gặp phải chỉ trích từ cả hai phía.

3. Hamburg, Đức. Tôi vừa có một buổi thưởng thức live show của Take That - ban nhạc của thời thiếu niên xưa kia. Đây là một ước mơ thời niên thiếu mà tôi không ngờ có ngày trở thành hiện thực. Điều này có liên quan đến sự kiện... Fukushima hồi tháng 3 vừa qua. Số là tôi rất muốn đi mà không tìm được người đi cùng. Mới đây, trong một buổi tiệc chào đón Y., cô bạn Nhật Bản chuyển tới Đức sống, tôi tình cờ làm quen được với M. người cũng đang tìm người đi cùng giống tôi. Nguyên nhân Y. rời Nhật Bản là vụ Fukushima. Ở thế giới này vạn vật đều có liên quan đến nhau, trong cái khủng khiếp có cái vui vẻ.

Hy vọng là 1 và 2 cũng như vậy.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Hà Nội Phố


Trong một lúc nhớ Hà Nội, thành ra cái này.
Không hiểu sao mà nó chỉ đi được đến phút thứ 2:27, bản đầy đủ là 11 phút hơn.

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Sài Gòn và YxineFF

Gửi phim tham dự YxineFF 2011 nha bà con! Hãy chuyển giùm thông tin đến người quen bạn bè của bạn. Thông tin chi tiết tại www.yxineff.com.



Tiệc khởi động YxineFF 2011 tại TP. HCM với sự hiện diện của đạo diễn Phillip Noyce, nữ diễn viên Hồng Ánh, nhà sản xuất Jenni Trang Le, nhiều nhà làm phim trẻ, các nhà báo và nhiều người quan tâm khác.
Đạo diễn / Director: Phan Xi Nê
Thực hiện / Producing Team: Đức Nguyễn, Nguyễn Minh Huy, Cường Mai, Nhật Bành, Bảo Trâm
Dựng phim / Editor: Nguyễn Minh Huy