Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Một ngày Chủ Nhật


Đáng lẽ nó cũng sẽ chỉ là một ngày bình thường như mọi tuần. Uống cà phê, ăn một quả chuối. Ngồi bên lò sưởi đọc cái gì đó.

Nhưng ngày hôm nay khá đặc biệt.

1. Đúng ngày này 1 năm về trước, thảm họa hạt nhân - động đất - sóng thần ở Nhật Bản đã xảy ra. Một cột mốc thay đổi cục diện nhiều thứ trên trái đất này, và thay đổi chính tôi, dù tôi chẳng liên quan trực tiếp đến cái xứ đó.

Đâu ai ngờ được, Fukishima đã có thể làm thay đổi quan điểm về điện hạt nhân ở nước Đức ngay ở những người cứng rắn nhất. Bà thủ tướng CHLB Đức Angela Merkel (đảng Dân chủ Thiên Chúa CDU) ngay trong tháng Ba đã có một cuộc thay đổi ngoạn mục: Từ vị trí ủng hộ điện hạt nhân (vừa ra luật cho phép kéo dài thời gian sử dụng các nhà máy điện hạt nhân) bà tuyên bố dừng ngay việc hoạt động của 7 nhà máy điện hạt nhân cũ nhất trong vòng 3 tháng, kiểm tra về an toàn, để rồi sau 3 tháng đó quyết định đóng cửa vĩnh viễn 8 nhà máy và từ bỏ điện hạt nhân từng bước cho tới năm 2022. Cũng cần mở ngoặc thêm ở đây là việc từ bỏ điện hạt nhân từng được chính phủ tiền nhiệm của đảng Dân chủ xã hội SPD và đảng Xanh quyết định từ năm 2000 và thành luật từ 2002, nhưng sau đó bị chính phủ của bà Merkel điều chỉnh gia hạn vào năm 2010. Chỉ gần một tháng sau Fukushima, lần đầu tiên một ứng viên đảng Xanh được bầu làm thủ tướng một bang lớn ở Đức, đó là ông Winfried Kretschmann ở Baden-Württemberg. Vào mùa thu năm 2011, một cuộc thăm dò ý kiến mang tính đại diện cho tiếng nói của dân Đức cho kết quả 80% dân ủng hộ quyết định rời bỏ điện hạt nhân, 8% phản đối và 12% không nêu ý kiến.

Ngày này một năm về trước, tôi ngồi trước máy truyền hình, khóc nấc lên vì những hình ảnh và thông tin được truyền tải qua truyền thông. Tôi lo lắng cho một số người bạn của tôi ở Tokyo. Một chị và con trai đã chuẩn bị lên đường sang Nhật trở lại từ Hà Nội thì cuối cùng chuyến bay bị hủy. Và chị cùng con trai đã không trở lại Nhật từ ngày đó nữa. Một bạn gái tự nghỉ việc và rời Tokyo đến Đức, nơi anh người yêu đang lo âu ngày đêm và tính bỏ công việc để đến Nhật bảo vệ cô. Họ vừa mới cưới nhau tại Đức hồi cuối năm 2011.

Với tôi, tôi có một quyết định quan trọng cho chính mình. Đó là cú sốc lớn của thế hệ tôi. Thời Tschecnobyl tôi còn quá nhỏ, lại sống trong đất nước ở thời thông tin cấm đoán và thiếu thốn, nên tôi không có cảm giác gì. Nhưng Fukushima thì khác.

Tháng Ba năm trước, tôi cặm cụi ngồi dịch những bài viết của Yuko Ichimura, để chính mình và bạn bè người Việt của mình hiểu hơn những gì đang diễn ra tại Tokyo, và người Nhật họ đang ở trong tình hình như thế nào, cách họ sống và đối mặt với nó ra sao.

Người Nhật đã làm tôi thật tâm nể phục. Và tôi hiểu rằng mình cần sống có ý nghĩa hơn nữa, tận hưởng từng ngày hơn nữa, bao dung hơn nữa. Quyết định của tôi, ngoài việc dành thời gian và tiền bạc để làm việc tôi yêu thích, đi du lịch những nơi tôi muốn đến, còn là việc sống thật với bản thân mình và người xung quanh hơn. Tôi sẽ đến Nhật trong năm nay, có thể là một lần, cũng có thể là hai lần. Nếu mọi chuyện suôn sẻ.

2. Hôm nay là 100 ngày mất của diễn viên Đơn Dương. Chị L. nói là hôm nay hai anh chị sẽ lên chùa thắp nhang và cầu khấn cho anh. Dù anh là người đạo Thiên Chúa. Dù anh cũng không phải là bạn thân của chị và gia đình. Nhưng số phận đen đủi của anh và sự tệ bạc trong đối xử của xã hội đối với anh trong quãng đời 10 năm cuối cùng làm những người dù chỉ biết anh qua màn ảnh hay từng làm việc ngắn với anh có thể trở nên gần gũi chia sẻ và đồng cảm. Thắp cho anh một nén nhang trong ngày này, trong tâm tưởng. Tôi có một tấm hình của anh được chị L. tặng, trên đó có dòng chữ: "Xin chào mọi người ở lại". Tôi không biết mình sẽ làm gì với nó. Tôi chỉ giữ nó như một trong những vật quý giá của đời mình.



Hình trên: For Japan by Kurosama.
Hình dưới: Di ảnh Đơn Dương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét