Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

Nỗi cô đơn

Nỗi cô đơn như một cơn mưa.
Dâng từ biển về phương chiều tối;
từ miền đồng bằng xa ngái,
tiến lên trời, nơi luôn chứa nó.
Rồi từ đó mới rơi xuống thành phố.

Đổ xuống vào giờ nhập nhoạng,
lúc mọi ngõ phố trở mình về sáng
khi những cơ thể buồn và chán ngán
rời nhau, tìm mà chẳng thấy;
khi những con người ghét nhau lắm ấy,
phải ngủ chung trên một chiếc giường:

thì nỗi cô đơn trôi theo sông...

*******
(c) marcus dịch từ nguyên bản tiếng Đức. Thân tặng chị Đoàn Minh Phượng bản dịch này.


Die Einsamkeit

Die Einsamkeit ist wie ein Regen.
Sie steigt vom Meer den Abenden entgegen;
von Ebenen, die fern sind und entlegen,
geht sie zum Himmel, der sie immer hat.
Und erst vom Himmel fällt sie auf die Stadt.

Regnet hernieder in den Zwitterstunden,
wenn sich nach Morgen wenden alle Gassen
und wenn die Leiber, welche nichts gefunden,
enttäuscht und traurig von einander lassen;
und wenn die Menschen, die einander hassen,
in einem Bett zusammen schlafen müssen:

dann geht die Einsamkeit mit den Flüssen...


Rainer Maria Rilke, 21.9.1902, Paris

3 nhận xét:

  1. bản dịch của Nguyễn Thái Linh: http://liliapl.blogspot.de/2012/03/noi-co-on-rainer-maria-rilke.html

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn bác đã chia sẻ, bài thơ nhiều cảm xúc ^^

    Trả lờiXóa
  3. Cám ơn bác đã dịch bài thơ này :D

    Trả lờiXóa