Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Phim ảnh 2011


Năm rồi chủ yếu xem phim khi đi LHP như Berlin và Cannes. Còn lại thì ra rạp ít hơn mọi năm. Có lẽ vì mình thỉnh thoảng cũng có cảm giác là xem phim nhiều quá, nhất là giai đoạn tuyển phim lập chương trình cho YxineFF là hầu như tập trung vào đó, không coi phim dài nào hết.

Đặc biệt cả năm vừa qua không coi được phim Việt Nam nào khác ngoài Bi, đừng sợ :D

TOP phim dài 2011 của marcus:

1. Nader & Simin, A Separation. Phim Iran này khi ra mắt ở Berlin là cứu tinh cho cả cái chương trình tranh giải khá gớm ghiếc của năm 2011. Trước khi xem phim này, chẳng có phim nào có khả năng đoạt Gấu Vàng. Đến khi phim này chiếu vào giữa LHP, ai nấy đều biết chắc là Gấu Vàng đây rồi. Phim sau đó thành công lớn ngoài rạp tại chính Iran và ở Châu Âu. Mới đây, phim giành Địa cầu vàng cho phim không nói tiếng Anh hay nhất.

2. Melancholia. Phim này đáng lẽ là ứng viên quan trọng của Cành Cọ Vàng. Chỉ vì vài lời bâng quơ và sự thiếu tế nhị của Lars Von Trier mà sau đó nó chẳng đem lại giải nào ngoài diễn xuất cho Kisten Dunst. Chỉ 10 phút đầu tiên, bộ phim đã có thể đi vào lịch sử điện ảnh.

3. The Artist. Đây là bộ phim hiếm hoi làm người yêu điện ảnh ngay lập tức bị hút hồn. Nó gợi lại thời hoàng kim của một Hollywood, đen trắng, phim câm. Điều đặc biệt đây là một phim Pháp nói tiếng Anh. Lúc đầu, phim này nằm trong chương trình Competition của Cannes nhưng không tranh giải. Sau đó, phim được "nâng cấp" tranh giải. Chẳng ngờ rằng sau đó nó đem lại giải diễn xuất cho Jean Dujardin. Ngoài ra, phim thành công lớn tại Mỹ và được giải Địa Cầu Vàng cho 3 hạng mục khác nhau. Nó được kỳ vọng sẽ làm nên chuyện tại Oscar.

4. La Fee. Bộ phim Bỉ này mang một phong cách fantasy pha hài hước rất độc đáo. Là phim mở màn của danh mục Quinzaine des Realisateurs tại Cannes, nó ngay lập tức tạo được sự chú ý. Chưa có phim nào nói về chuyện tình mà diễn viên xấu hoắc nhưng vẫn hấp dẫn đến vậy.

5. Snowtown. Bộ phim Úc này dựa trên một câu chuyện có thật về những vụ giết người xảy ra ở một vùng quê hẻo lánh. Nó không dừng lại ở đó, mà lột tả các mối quan hệ xã hội, đem đến cho người xem những day dứt và đau xót bởi hoàn cảnh mà các nhân vật bị đẩy vào. Phim không dành cho người yếu đuối.

6. Tomboy. Bộ phim Pháp về một đứa trẻ 12 tuổi có tâm hồn đàn ông trong cơ thể nữ giới. Không màu mè, phim đi thẳng và trực diện với một đề tài mà nếu làm không khéo sẽ bị rơi vào lối mòn. Với diễn xuất tuyệt vời của các diễn viên nhí, đây là một điểm sáng của mục Panorama tại Berlin.

7. Bi, đừng sợ. Đây là phim Việt Nam duy nhất mình xem được trong năm qua. Đã viết về phim này tại đây. Thiết nghĩ, đây cũng là phim Việt Nam cần xem. Nếu bạn chưa xem, hy vọng bạn sẽ sớm có dịp được xem nó.

8. Drive. Bộ phim Mỹ bối cảnh Los Angeles với đạo diễn Đan Mạch này toát lên vẻ độc lập và sự thật nó là một phim độc lập. Đạo diễn Nicolas Winding Refn tìm được sự trợ giúp của Ryan Gosling và anh diễn viên điển trai này đã đóng vai chính kiêm việc hùn tiền sản xuất. Có thêm Carey Mulligan, kết quả là một bộ phim thật sự ấn tượng. Chủ nghĩa anh hùng trong phim ảnh là cái cần bàn cãi, tuy nhiên ta hoàn toàn có thể chấp nhận nó với Drive.

9. Shame. Bộ phim Anh này của Steve McQueen, người đạo diễn mà tôi thấy được khả năng thiên tài từ ngay bộ phim đầu tay của anh: Hunger, chọn bối cảnh là New York. Với diễn xuất vô cùng tuyệt vời của Michael Fassbender và Carey Mulligan, bô phim miêu tả cuộc sống không lối thoát của một chàng trai trẻ tìm quên trong tình dục để mong thoát được nỗi ám ảnh về tình cảm dành cho chính người em gái của mình.

10. Another Year. Một bộ phim Anh nữa của Mike Leigh. Như một bài thơ giản dị, Another Year làm cho ta cảm thấy cuộc sống này gần ta hơn, với cả những yêu thương và đau khổ, thất bại và thành công.

11. Le gamin au vélo. Bộ phim Bỉ này của anh em nhà Dardenne theo đúng phong cách thường thấy của họ: những số phận người bên lề cuộc sống ở một nước tư bản. Và tình người. Câu chuyện về một đứa trẻ yêu và tin cha nó, yêu và đấu tranh vì chiếc xe đạp của nó. Thật sự là phim nào dạng này cũng đều làm mình rơi nước mắt hết.

12. Polisse. Bộ phim Pháp này của Maïwen, cô gái tài năng có 50% dòng máu Việt như là một phim tài liệu. Với một đội ngũ diễn viên hùng hậu và nhiều câu chuyện đan xen, bộ phim cho chúng ta thấy sự phức tạp của vấn đề bảo vệ trẻ em khỏi những sự tàn phá về thể xác cũng như tinh thần.


Phim muốn coi mà chưa coi được:

Pina
Once Upon a Time in Anatolia
Black Swan
The Turin Horse

Phim dở hơn là mình tưởng:

The Tree of Life
Nowegian Wood
Midnight in Paris
Take Shelter
This must be the Place
Saranghanda, Saranghaji Anneunda
Sleeping Beauty

Em còn nhớ hay em đã quên?

Năm rồi thiếu mất ngày 30 nên đêm 29 Tết là đêm cuối cùng. Điều này mình chỉ được biết khi chị gái gọi điện hỏi thế Tết có làm gì không.

Anh hỏi, Tết mình có làm gì không.

Chẳng lẽ Tết mình không làm gì? Thế là gọi điện cho cửa hàng bán đồ Châu Á hỏi còn mở cửa không. Còn. Phi xe đạp trong mưa đi mua đồ đón Tết.

Thực đơn ngày Tết con Rồng: Cá diêu hồng gừng tiêu bỏ lò, cua đồng nguyên con rang giòn, nộm đu đủ, xôi đậu xanh.

Thắp nhang cúng bố và Trời Phật, nhằm lúc 12 giờ đêm giờ Việt Nam.

Ăn xong đầu biêng biêng vì cua đồng và rượu vang, chắc thế. Nên lên gường làm 1 giấc dài không biết trời đất là gì. Trong giấc mơ, anh Tôm Ku ôm mình thật là đắm đuối.

Buổi sáng, tính làm việc mà làm không được. Check mail, nghe Bài ca Hà Nội, xem clip khán giả nói về phim tranh giải YxineFF 2011, rưng rưng xúc động.

Cho đến cái Life in A Day thì không cầm lòng được nữa. Tắt ngay, chứ chẳng lẽ sáng mùng Một mà nước mắt từa lưa ai chịu nổi hả trời?

Năm nay sẽ là một năm đi nhiều.

Năm nay sẽ là một năm một mình nhiều.

Năm nay sẽ là một năm quyết định cuộc đời mình rẽ sang hướng nào.

Nhớ hay là quên không còn quan trọng nữa. Cơ bản là giờ phút này thôi.