<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333</id><updated>2012-01-27T05:03:05.448+01:00</updated><category term='cannes64'/><category term='hànội'/><category term='thờitrang'/><category term='madamenhu'/><category term='đồngtính'/><category term='canhạc'/><category term='english'/><category term='didân'/><category term='nướcX'/><category term='điệnảnh'/><category term='vănthơ'/><category term='yxineff'/><category term='marcus'/><category term='báochí'/><category term='ảnhnóng'/><category term='mpt'/><category term='giáodục'/><category term='đànông'/><category term='brüno'/><category term='mỹthuật'/><category term='bạntrẻ'/><category term='japan'/><category term='đừngnói'/><category term='hoàiniệm'/><category term='cuộcsống'/><category term='truyềnthông'/><category term='ănuống'/><category term='châmbiếm'/><category term='nhảymúa'/><title type='text'>marcus</title><subtitle type='html'>Tự mua hoa cho chính mình.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>273</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4293599233111007376</id><published>2012-01-23T17:58:00.006+01:00</published><updated>2012-01-23T19:09:20.179+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Phim ảnh 2011</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-N8eT51I9pP8/Tx2eYpht3bI/AAAAAAAAAf8/AD9HztuAwuY/s1600/Nader-and-Simin-A-Separation--poster.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-N8eT51I9pP8/Tx2eYpht3bI/AAAAAAAAAf8/AD9HztuAwuY/s320/Nader-and-Simin-A-Separation--poster.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700886849622236594" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm rồi chủ yếu xem phim khi đi LHP như Berlin và Cannes. Còn lại thì ra rạp ít hơn mọi năm. Có lẽ vì mình thỉnh thoảng cũng có cảm giác là xem phim nhiều quá, nhất là giai đoạn tuyển phim lập chương trình cho YxineFF là hầu như tập trung vào đó, không coi phim dài nào hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt cả năm vừa qua không coi được phim Việt Nam nào khác ngoài Bi, đừng sợ :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TOP phim dài 2011 của marcus:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;1. Nader &amp;amp; Simin, A Separation&lt;/span&gt;. Phim Iran này khi ra mắt ở Berlin là cứu tinh cho cả cái chương trình tranh giải khá gớm ghiếc của năm 2011. Trước khi xem phim này, chẳng có phim nào có khả năng đoạt Gấu Vàng. Đến khi phim này chiếu vào giữa LHP, ai nấy đều biết chắc là Gấu Vàng đây rồi. Phim sau đó thành công lớn ngoài rạp tại chính Iran và ở Châu Âu. Mới đây, phim giành Địa cầu vàng cho phim không nói tiếng Anh hay nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;2. Melancholia&lt;/span&gt;. Phim này đáng lẽ là ứng viên quan trọng của Cành Cọ Vàng. Chỉ vì vài lời bâng quơ và sự thiếu tế nhị của Lars Von Trier mà sau đó nó chẳng đem lại giải nào ngoài diễn xuất cho Kisten Dunst. Chỉ 10 phút đầu tiên, bộ phim đã có thể đi vào lịch sử điện ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. The Artist&lt;/b&gt;. Đây là bộ phim hiếm hoi làm người yêu điện ảnh ngay lập tức bị hút hồn. Nó gợi lại thời hoàng kim của một Hollywood, đen trắng, phim câm. Điều đặc biệt đây là một phim Pháp nói tiếng Anh. Lúc đầu, phim này nằm trong chương trình Competition của Cannes nhưng không tranh giải. Sau đó, phim được "nâng cấp" tranh giải. Chẳng ngờ rằng sau đó nó đem lại giải diễn xuất cho Jean Dujardin. Ngoài ra, phim thành công lớn tại Mỹ và được giải Địa Cầu Vàng cho 3 hạng mục khác nhau. Nó được kỳ vọng sẽ làm nên chuyện tại Oscar.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4. La Fee&lt;/b&gt;. Bộ phim Bỉ này mang một phong cách fantasy pha hài hước rất độc đáo. Là phim mở màn của danh mục Quinzaine des Realisateurs tại Cannes, nó ngay lập tức tạo được sự chú ý. Chưa có phim nào nói về chuyện tình mà diễn viên xấu hoắc nhưng vẫn hấp dẫn đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;5. Snowtown&lt;/b&gt;. Bộ phim Úc này dựa trên một câu chuyện có thật về những vụ giết người xảy ra ở một vùng quê hẻo lánh. Nó không dừng lại ở đó, mà lột tả các mối quan hệ xã hội, đem đến cho người xem những day dứt và đau xót bởi hoàn cảnh mà các nhân vật bị đẩy vào. Phim không dành cho người yếu đuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;6. Tomboy&lt;/b&gt;. Bộ phim Pháp về một đứa trẻ 12 tuổi có tâm hồn đàn ông trong cơ thể nữ giới. Không màu mè, phim đi thẳng và trực diện với một đề tài mà nếu làm không khéo sẽ bị rơi vào lối mòn. Với diễn xuất tuyệt vời của các diễn viên nhí, đây là một điểm sáng của mục Panorama tại Berlin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;7. Bi, đừng sợ&lt;/b&gt;. Đây là phim Việt Nam duy nhất mình xem được trong năm qua. Đã viết về phim này &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhung-khia-canh-ien-anh-cua-bi-ung-so.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;. Thiết nghĩ, đây cũng là phim Việt Nam cần xem. Nếu bạn chưa xem, hy vọng bạn sẽ sớm có dịp được xem nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;8. Drive&lt;/b&gt;. Bộ phim Mỹ bối cảnh Los Angeles với đạo diễn Đan Mạch này toát lên vẻ độc lập và sự thật nó là một phim độc lập. Đạo diễn Nicolas Winding Refn tìm được sự trợ giúp của Ryan Gosling và anh diễn viên điển trai này đã đóng vai chính kiêm việc hùn tiền sản xuất. Có thêm Carey Mulligan, kết quả là một bộ phim thật sự ấn tượng. Chủ nghĩa anh hùng trong phim ảnh là cái cần bàn cãi, tuy nhiên ta hoàn toàn có thể chấp nhận nó với Drive.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;9. Shame&lt;/b&gt;. Bộ phim Anh này của Steve McQueen, người đạo diễn mà tôi thấy được khả năng thiên tài từ ngay bộ phim đầu tay của anh: Hunger, chọn bối cảnh là New York. Với diễn xuất vô cùng tuyệt vời của Michael Fassbender và Carey Mulligan, bô phim miêu tả cuộc sống không lối thoát của một chàng trai trẻ tìm quên trong tình dục để mong thoát được nỗi ám ảnh về tình cảm dành cho chính người em gái của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;10. Another Year&lt;/b&gt;. Một bộ phim Anh nữa của Mike Leigh. Như một bài thơ giản dị, Another Year làm cho ta cảm thấy cuộc sống này gần ta hơn, với cả những yêu thương và đau khổ, thất bại và thành công.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;11. Le gamin au vélo.&lt;/b&gt; Bộ phim Bỉ này của anh em nhà Dardenne theo đúng phong cách thường thấy của họ: những số phận người bên lề cuộc sống ở một nước tư bản. Và tình người. Câu chuyện về một đứa trẻ yêu và tin cha nó, yêu và đấu tranh vì chiếc xe đạp của nó. Thật sự là phim nào dạng này cũng đều làm mình rơi nước mắt hết. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;12. Polisse. &lt;/b&gt;Bộ phim Pháp này của Maïwen, cô gái tài năng có 50% dòng máu Việt như là một phim tài liệu. Với một đội ngũ diễn viên hùng hậu và nhiều câu chuyện đan xen, bộ phim cho chúng ta thấy sự phức tạp của vấn đề bảo vệ trẻ em khỏi những sự tàn phá về thể xác cũng như tinh thần. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Phim muốn coi mà chưa coi được:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pina&lt;br /&gt;Once Upon a Time in Anatolia&lt;br /&gt;Black Swan&lt;br /&gt;The Turin Horse&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Phim dở hơn là mình tưởng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Tree of Life&lt;br /&gt;Nowegian Wood&lt;br /&gt;Midnight in Paris&lt;div&gt;Take Shelter&lt;/div&gt;&lt;div&gt;This must be the Place&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;Saranghanda, Saranghaji Anneunda&lt;div&gt;Sleeping Beauty&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4293599233111007376?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4293599233111007376/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2012/01/phim-anh-2011.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4293599233111007376'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4293599233111007376'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2012/01/phim-anh-2011.html' title='Phim ảnh 2011'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-N8eT51I9pP8/Tx2eYpht3bI/AAAAAAAAAf8/AD9HztuAwuY/s72-c/Nader-and-Simin-A-Separation--poster.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-908408114303666031</id><published>2012-01-23T11:32:00.003+01:00</published><updated>2012-01-23T11:46:50.154+01:00</updated><title type='text'>Em còn nhớ hay em đã quên?</title><content type='html'>Năm rồi thiếu mất ngày 30 nên đêm 29 Tết là đêm cuối cùng. Điều này mình chỉ được biết khi chị gái gọi điện hỏi thế Tết có làm gì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh hỏi, Tết mình có làm gì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng lẽ Tết mình không làm gì? Thế là gọi điện cho cửa hàng bán đồ Châu Á hỏi còn mở cửa không. Còn. Phi xe đạp trong mưa đi mua đồ đón Tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực đơn ngày Tết con Rồng: Cá diêu hồng gừng tiêu bỏ lò, cua đồng nguyên con rang giòn, nộm đu đủ, xôi đậu xanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thắp nhang cúng bố và Trời Phật, nhằm lúc 12 giờ đêm giờ Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xong đầu biêng biêng vì cua đồng và rượu vang, chắc thế. Nên lên gường làm 1 giấc dài không biết trời đất là gì. Trong giấc mơ, anh Tôm Ku ôm mình thật là đắm đuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng, tính làm việc mà làm không được. Check mail, nghe &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=sNcbQwzNpuU"&gt;Bài ca Hà Nội&lt;/a&gt;, xem &lt;a href="http://www.yxineff.com/film/cam-nhan-cua-khan-gia-ve-phim-yxineff-2011/"&gt;clip khán giả nói về phim tranh giải YxineFF 2011&lt;/a&gt;, rưng rưng xúc động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến cái &lt;a href="http://www.youtube.com/lifeinaday?feature=etp-gs-lif-00"&gt;Life in A Day&lt;/a&gt; thì không cầm lòng được nữa. Tắt ngay, chứ chẳng lẽ sáng mùng Một mà nước mắt từa lưa ai chịu nổi hả trời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay sẽ là một năm đi nhiều. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay sẽ là một năm một mình nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay sẽ là một năm quyết định cuộc đời mình rẽ sang hướng nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hay là quên không còn quan trọng nữa. Cơ bản là giờ phút này thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-908408114303666031?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/908408114303666031/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2012/01/em-con-nho-hay-em-quen.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/908408114303666031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/908408114303666031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2012/01/em-con-nho-hay-em-quen.html' title='Em còn nhớ hay em đã quên?'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2117948045346237615</id><published>2011-12-30T11:40:00.003+01:00</published><updated>2011-12-30T12:01:00.343+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Nhìn lại 2011</title><content type='html'>Đêm qua gió mưa rất mạnh, ầm ĩ trên mái. Căn phòng ngủ sát mái, lại có cửa sổ trổ ra thẳng lên trời, nên cơn bão đánh thức mình ngang đêm. Vẫn ngủ chập chờn từ hôm ở Việt Nam qua lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm vừa rồi trôi thật nhanh. Tưởng là chỉ cần một cái chớp mắt. Mới đó mà đã bao nhiêu trải nghiệm, tiếp xúc, nhung nhớ, đau khổ, yêu thương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm mình đi cũng khá nhiều, dù vẫn cảm thấy là ít. Một mình đi New York lần đầu tiên, ở trong một căn hộ trên cao nhìn ra tượng Nữ thần Tự Do. Đi LHP Cannes lần đầu tiên, miệt mài thức khuya dậy sớm xem phim viết bài gặp gỡ. Đi Kenia và Tanzania lần đầu tiên, cảm giác được ở trong lòng Châu Phi quá đỗi khó tả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về Việt Nam được một lần, ngắn hơn mọi bận, nhưng toàn ở Sài Gòn và Hà Nội chứ không đi đâu nữa. Nên thật ra là dài không kém mọi bận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa YxineFF đi xong năm thứ Hai. Một năm mà mình cũng cảm giác là trưởng thành hơn. Dù còn nhiều khó khăn. Dù còn phải làm công tác thuyết phục và nhắc nhở nhiều. Nhưng có dự án tâm huyết nào mà không làm mình sống vì nó, ngủ cũng nghĩ về nó, đi chơi cũng nghĩ về nó? Rất may là có vẻ như mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn một chút trong các năm tới, sau hai năm chạy việt dã, vừa chạy vừa kéo theo người này người kia, nắm tay, chia tay, lại nắm tay. Mỗi một chặng ngắn đều là những kinh nghiệm quý báu. Không nói hết được lời cảm ơn với những tấm lòng và bàn tay ấy. Chỉ tiếc là, trang yxine giờ cũng đã trở thành quá tải với mình. Phải thay đổi mà không biết làm vào lúc nào, và ai sẽ làm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyển công việc. Chuyển nhà. Đến một thành phố nhỏ, xinh xắn, ngước mắt lên trời là xác suất thấy máy bay qua ở tầm 99%. Có một số người bạn mới. Một không khí mới. Và bây giờ, lại quay trở lại nơi xuất phát là tìm kiếm một công việc mới. Lần này, chú tâm tìm một cái mà mình thực sự thích thú với nó. Đôi lúc tự hỏi, thực ra mình muốn đi ngả nào trên con đường thiên lý này? Với những bứt rứt và tranh đấu nội tâm này về sự hòa giải giữa địa lý, niềm hứng thú, tình yêu và công việc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện tình cảm. Đôi lúc cảm thấy có những lằn ranh chia rẽ lớn lao. Mà rồi cuối cùng lại nghĩ về những thứ đẹp đẽ để hòng xóa nhòa bớt cái khoảng cách ấy. Dù gì thì, cũng đi chừng ấy năm, ngọt bùi đắng cay cũng đã nếm trải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái đầu óc này. Còn mơ mộng quá. Còn cảm tính quá. Nhưng nếu thiếu cái đó, thì ta đâu còn là ta, thà làm cái máy cho rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên, nhìn lại năm vừa đi qua để vững tâm bước tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhiều việc dang dở. Nhiều dự định chưa thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi nào!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2117948045346237615?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2117948045346237615/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/12/nhin-lai-2011.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2117948045346237615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2117948045346237615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/12/nhin-lai-2011.html' title='Nhìn lại 2011'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4170201098752991599</id><published>2011-12-23T15:43:00.003+01:00</published><updated>2011-12-24T16:08:25.799+01:00</updated><title type='text'>Một năm nữa...</title><content type='html'>... Đã sắp qua rồi. Hơn hai tháng, gần ba tháng mới vào lại blog. trong khoảng thời gian đó, mình đã kịp làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiệc phim ngắn trực tuyến lần thứ hai YxineFF 2011 đã chiếu gần 120 phim trong vòng 10 tuần. Lễ trao giải đã diễn ra tại Sài Gòn. Dù còn chạy đến tận phút cuối, năm nay có cảm giác relaxed hơn. Có lẽ vì đã quen rồi, và rút kinh nghiệm được. Ai chưa kịp coi vào www.yxineff.com nhé, vì đến hết năm nay là phim sẽ không xem được nữa đâu.&lt;br /&gt;- đi Châu Phi lần đầu tiên. Nhiều trải nghiệm đáng nhớ.&lt;br /&gt;- một khủng hoảng nho nhỏ về tình cảm làm mình thấy rõ hơn chút về đời sống tình yêu khi phải đứng trước những tình huống khó khăn.&lt;br /&gt;- tiếp tục đi tìm việc làm cho năm tới. Nói đúng ra là tìm kiếm tiền để đủ sống cho năm tới. chứ việc thì không thiếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một Giáng Sinh sắp đến. chúc bạn được vui bên người thân yêu nhé!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4170201098752991599?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4170201098752991599/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/12/mot-nam-nua.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4170201098752991599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4170201098752991599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/12/mot-nam-nua.html' title='Một năm nữa...'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2557812107047847869</id><published>2011-10-08T19:30:00.002+02:00</published><updated>2011-10-08T19:32:52.743+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Mùa thu</title><content type='html'>7 giờ trời đã tối nhức. Gió đã phơn phơn lạnh. Lòng đã hơi hơi buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ta biết rằng mùa thu đã đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đốt lò, lửa lập lòe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháy lòng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2557812107047847869?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2557812107047847869/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/10/mua-thu.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2557812107047847869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2557812107047847869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/10/mua-thu.html' title='Mùa thu'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7805755635955461118</id><published>2011-08-26T11:13:00.002+02:00</published><updated>2011-08-26T11:23:17.567+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><title type='text'>Hey babe, take a walk on the wild side</title><content type='html'>Holly came from Miami F-L-A&lt;br /&gt;hitchhiked her way across USA&lt;br /&gt;plucked her eyebrows on the way&lt;br /&gt;shaved her legs and then he was a she&lt;br /&gt;she says "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;said "Hey honey take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Candy came from out on the island&lt;br /&gt;in the backroom she was everybody's darling&lt;br /&gt;but she never lost her head&lt;br /&gt;even when she was given head&lt;br /&gt;she says "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;said "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;And the coloured girls go "doo doodoo…"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Little Joe never once gave it away&lt;br /&gt;everybody had to pay and pay&lt;br /&gt;a hustle here and a hustle there&lt;br /&gt;New York City is the place where&lt;br /&gt;they said "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;I said "Hey Joe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sugar Plum Fairy came and hit the streets&lt;br /&gt;looking for soul food and a place to eat&lt;br /&gt;went to the Apollo&lt;br /&gt;you should've seen him go go-go&lt;br /&gt;they said "Hey sugar take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;I said "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;alright huh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jackie is just speeding away&lt;br /&gt;thought she was James Dean for a day&lt;br /&gt;then I guess she had to crash&lt;br /&gt;valium would've helped that bash&lt;br /&gt;she said "Hey babe take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;I said "Hey honey take a walk on the wild side"&lt;br /&gt;And the coloured girls said "Doo doodoo…"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;by Lou Red.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Live in Paris:&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe width="420" height="345" src="http://www.youtube.com/embed/wiVUqwXAXx0" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Better sound quality:&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe width="420" height="345" src="http://www.youtube.com/embed/hUntj4z3v0w" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7805755635955461118?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7805755635955461118/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/08/hey-babe-take-walk-on-wild-side.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7805755635955461118'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7805755635955461118'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/08/hey-babe-take-walk-on-wild-side.html' title='Hey babe, take a walk on the wild side'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/wiVUqwXAXx0/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6235539317084941381</id><published>2011-08-08T15:58:00.004+02:00</published><updated>2011-08-08T16:39:39.507+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Làm thêm thời sinh viên</title><content type='html'>Hôm nay đọc những chia sẻ của Hà Anh về&lt;a href="http://www.haanhvu.com/blog/2011/06/14/thời-sinh-vien/"&gt; chuyện đi làm thêm thời sinh viên&lt;/a&gt;, tôi bỗng dưng muốn viết ngắn về câu chuyện của mình, dù đang còn một đống việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tới Đức tôi 19 tuổi, chưa từng đi làm mệt nhọc bao giờ. Ở Hà Nội, dù gia đình không thật khá giả, nhưng tôi luôn được tạo điều kiện học hành, chưa phải suy nghĩ nhiều lắm về vấn đề tài chính. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Berlin khi ấy vào đúng mùa đông, trời lạnh như cắt, tôi phải mặc hai quần, đi hai đôi tất mới đủ ấm khi đi ngoài đường. Ở thời điểm học tiếng, tôi không được phép làm thêm, mà chỉ xuống cửa hàng bán hoa tươi giúp chị tôi những thứ lặt vặt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6 tháng sau thì tôi đỗ vào trường đại học, khi ấy bắt đầu được đi làm chính thức. Tôi dành cả hai ngày cuối tuần để đi làm ở cửa hàng hoa. Lúc này vốn liếng tiếng Đức đã ổn hơn trước, tôi ban đầu làm việc phụ, sau đó thành nhân lực chính của cả hai ngày cuối tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi làm gì? Sáng 7 giờ sáng ra khỏi nhà, đi tàu mất chừng 45 phút mới tới chỗ làm, dọn hàng ra, bán hàng, nghỉ trưa tranh thủ tại chỗ làm, đến 6 giờ tối thì dọn hàng về. Nghĩa là một ngày làm việc chừng 10 tiếng, cả đi cả về mất 12 tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông, trời chỉ sáng từ 10 giờ đến 16 giờ. Còn lại tối mịt. Băng tuyết thường phủ kín. Trong nhà ga cũng lạnh không kém ngoài đường là bao vì cửa nẻo thông thống. Công việc của tôi đòi hỏi tay phải tiếp xúc thường xuyên với nước lạnh, không đeo găng tay được nên bàn tay tôi bị gai đâm, vết xước từ dao kéo, nhựa thâm dính vào. Có nhiều người khen tay tôi đẹp nhưng tôi thật sự thường không hài lòng về chúng. Chưa kể việc làm hoa còn là sự tiếp xúc liên tục với các loại phấn hoa cũng như các loại chất hóa học mà người trồng hay bảo quản đã phun lên chúng. Tôi có chiếc mũi rất nhạy cảm với những chất này, nên khá khổ sở về mặt tai mũi họng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt 2 năm liền tôi đã làm cả hai ngày cuối tuần như vậy, không ngừng nghỉ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi luôn biết rằng mình được học để làm người nghiên cứu, chứ không phải là để đi bán hàng, nên đã cố gắng tìm việc làm thêm phù hợp hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May mắn cho tôi là đã tạo được dấu ấn trong môn Toán, nên ngay trong đơn xin việc đầu tiên tôi đã được nhận vào làm sinh viên giúp việc tại Viện nghiên cứu về Operations Research của khoa. Tôi đã vượt qua nhiều bạn bản xứ cùng đăng ký khác để có được công việc này. Hợp đồng làm việc 2 năm, 40 tiếng một tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bắt đầu làm việc ở viện nghiên cứu, tôi giảm thời gian làm việc cuối tuần xuống còn 1 ngày Chủ Nhật. Tôi ra ở riêng, bắt đầu có lương và tự xoay sở chi tiêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những sáng sớm Chủ Nhật, khi các bạn cùng khu ký túc xá phần lớn còn đang ngon giấc, thì tôi đã lục tục ra khỏi nhà. Trên đường ra bến tàu, tôi thường gặp cậu hàng xóm người Nga đi làm về. Cậu này làm ca đêm cho một xưởng in. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở cửa hàng mỗi sáng Chủ Nhật tôi có một người khách quen. Đúng 9 giờ ông có mặt, mua hoa ra mộ viếng vợ. Ông rất tốt bụng, luôn tươi cười và cho thêm chút tiền lẻ và không quên nói là dành cho những người chăm chỉ làm việc vào ngày Chủ Nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vừa học vừa làm 2 việc trong suốt 1 năm rưỡi nữa thì nhận được học bổng đi Pháp. Hai năm sau trở lại, tôi tiếp tục đi làm thêm ở cửa hàng hoa một năm rưỡi nữa bên cạnh một số công việc khác cho đến lúc ra trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng cộng tôi đã có 5 năm gắn bó với nghề hoa. Đó là một nghề vất vả, nhưng nó dạy cho tôi rất nhiều bài học quý. Ngoài những kiến thức về hoa và cây, về cách làm hoa và chăm sóc, tôi còn được thỏa sức với sáng tạo của mình với những bó hoa tự tay mình làm nên không theo công thức. Hơn nữa tôi còn được trau dồi thêm nhiều kiến thức khác: Từ sự nguyên tắc của giờ làm việc đến sự quy củ tổ chức của một cửa hàng đến việc tiếp xúc với khách hàng, đoán ý muốn khách hàng, tư vấn khách hàng, thuyết phục khách hàng,... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm ngoái, khi bộ phim &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Thinking of You&lt;/span&gt; được BGK của &lt;a href="http://www.yxineff.com/"&gt;YxineFF 2010&lt;/a&gt; thích thú và chọn trao những giải thưởng quan trọng nhất, tôi rất mừng vì tôi cũng rất đồng cảm với nhân vật cô gái trong đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước cô bạn người Nhật hỏi, việc gắn bó với nghề hoa thời sinh viên có phải là lý do mà tôi cho tới tận bây giờ lúc nào cũng có hoa tươi cắm trong phòng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ rồi đáp: "Có thể, nhưng không nhất thiết." Điều tôi luôn làm bây giờ là cho thêm người bán hoa tiền mỗi lần đi mua hoa cho chính mình hay cho người khác.&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6235539317084941381?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6235539317084941381/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/08/lam-them-thoi-sinh-vien.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6235539317084941381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6235539317084941381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/08/lam-them-thoi-sinh-vien.html' title='Làm thêm thời sinh viên'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7118699213832079690</id><published>2011-07-24T09:04:00.001+02:00</published><updated>2011-07-24T09:05:20.978+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Gửi bố</title><content type='html'>Mới đó mà đã sắp giỗ bố lần thứ 17. Lần này các anh chị em tụ họp (không đầy đủ) ở nước ngoài.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Hình ảnh cuối cùng của bố là cái dáng gầy gầy dắt chiếc xe đạp cà tàng đi đón con về từ cuộc thi kể chuyện cấp thành phố.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Hồi nhỏ con không yêu bố, vì bố khó tính, giáo dục con cái kiểu quân sự. Con thực ra là người gần bố nhất, vì chỉ sau khi con ra đời, bố mới năng về nhà hơn. Các anh chị còn xa bố hơn nữa, không hiểu bố hơn nữa.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Nhưng cái khoảnh khắc thấy bố lầm lũi đi đón con ấy, không hiểu sao con không bao giờ quên được. Bố chưa từng khen ngợi con trước mặt. Con chỉ biết được bố tự hào về con trai của bố qua người khác.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Cả cuộc đời của bố ở trong binh nghiệp. Hết biên giới phía Bắc thì lại biên giới phía Nam. Thời trai trẻ của bố ở lại trong những cánh rừng đường Trường Sơn, những trận mưa rừng, đường trơn, lương khô, vắt, và những buổi tắm truồng dưới suối mát bố viết trong nhật ký. Hết chiến tranh thì làm giáo viên, hướng dẫn những thế hệ kế tiếp cách giữ nước.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Cả cuộc đời bố là sự cam chịu khổ cực, cả về vật chất và tinh thần trong những năm tháng khốn cùng của đất nước. Đến lúc bắt đầu có thể sung sướng hưởng thụ thì bố ra đi. Như thể muốn không vướng bận gì. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Dù con biết rằng, ở những năm tháng cuối đời, bố cũng phân vân nhiều lắm. Trước đó bố có phân vân không, con còn nhỏ quá không thể nào biết được.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Những cơn ác mộng về chiến trận, chứng đau cột sống hành hạ. Bố đã dành cả đời mình cho những việc mà hậu quả chúng để lại không bao giờ có thể xóa được. Có lẽ vì thế mà trong mọi quyết định của đời mình, con luôn phản đối việc xảy ra xung đột dẫn tới chiến tranh.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Con thường nói yêu mẹ. Nhưng chưa bao giờ nói yêu bố.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;17 năm sau. Bây giờ nói thì có muộn không bố ơi?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7118699213832079690?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7118699213832079690/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/gui-bo.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7118699213832079690'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7118699213832079690'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/gui-bo.html' title='Gửi bố'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7466044987902108782</id><published>2011-07-23T18:27:00.003+02:00</published><updated>2011-07-23T18:46:33.353+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Cái đập cánh của con bướm</title><content type='html'>1. Oslo, Nauy. Một thế giới văn minh bậc nhất thế giới bị rung chuyển bởi một kẻ quá khích. Cách miêu tả tên giết người điên loạn thật không khác gì trong một bộ phim kinh dị kiểu Nhật hay Mỹ. Cho dù người ta sẽ tìm cách giải thích hành động của tên này, hay chính hắn sẽ cho biết động cơ, nhưng rồi cái còn lại là cú sốc quá lớn, không cách biện minh nào có thể lý giải được rõ ràng vì sao sự hằn thù lại có thể lớn đến mức như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.  Kuala Lumpur, Malaysia. Ông Nguyễn Cao Kỳ, nguyên phó tổng thống chính quyền Công hòa Miền Nam Việt Nam, tạ thế trên giường bệnh, hưởng thọ 81 tuổi. Cùng một năm, hai tên tuổi làm nên gương mặt miền Nam Việt Nam thời kỳ 1954-1975 đã ra đi. Bà Trần Lệ Xuân và ông Nguyễn Cao Kỳ đều là những người tài giỏi mà Việt Nam lâu lắm rồi không có. Ông Nguyễn Cao Kỳ cố gắng hàn gắn vết thương giữa người Việt với nhau trong những năm cuối đời, bất kể gặp phải chỉ trích từ cả hai phía.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Hamburg, Đức. Tôi vừa có một buổi thưởng thức live show của Take That - ban nhạc của thời thiếu niên xưa kia. Đây là một ước mơ thời niên thiếu mà tôi không ngờ có ngày trở thành hiện thực. Điều này có liên quan đến sự kiện... Fukushima hồi tháng 3 vừa qua. Số là tôi rất muốn đi mà không tìm được người đi cùng. Mới đây, trong một buổi tiệc chào đón Y., cô bạn Nhật Bản chuyển tới Đức sống, tôi tình cờ làm quen được với M. người cũng đang tìm người đi cùng giống tôi. Nguyên nhân Y. rời Nhật Bản là vụ Fukushima. Ở thế giới này vạn vật đều có liên quan đến nhau, trong cái khủng khiếp có cái vui vẻ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng là 1 và 2 cũng như vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7466044987902108782?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7466044987902108782/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/cai-ap-canh-cua-con-buom.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7466044987902108782'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7466044987902108782'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/cai-ap-canh-cua-con-buom.html' title='Cái đập cánh của con bướm'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3292835264686101931</id><published>2011-07-12T11:33:00.005+02:00</published><updated>2011-07-13T15:24:47.913+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Hà Nội Phố</title><content type='html'>&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/KBOm-0gbFIE" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Trong một lúc nhớ Hà Nội, thành ra cái này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không hiểu sao mà nó chỉ đi được đến phút thứ 2:27, bản đầy đủ là 11 phút hơn.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3292835264686101931?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3292835264686101931/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/ha-noi-pho.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3292835264686101931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3292835264686101931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/ha-noi-pho.html' title='Hà Nội Phố'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/KBOm-0gbFIE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3128934883741456483</id><published>2011-07-05T17:53:00.001+02:00</published><updated>2011-07-05T17:56:42.648+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yxineff'/><title type='text'>Sài Gòn và YxineFF</title><content type='html'>Gửi phim tham dự YxineFF 2011 nha bà con! Hãy chuyển giùm thông tin đến người quen bạn bè của bạn. Thông tin chi tiết tại &lt;a href="www.yxineff.com"&gt;www.yxineff.com&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe width="560" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/nCq_6Fd1h_A" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiệc khởi động YxineFF 2011 tại TP. HCM với sự hiện diện của đạo diễn Phillip Noyce, nữ diễn viên Hồng Ánh, nhà sản xuất Jenni Trang Le, nhiều nhà làm phim trẻ, các nhà báo và nhiều người quan tâm khác.&lt;br /&gt;Đạo diễn / Director: Phan Xi Nê&lt;br /&gt;Thực hiện / Producing Team: Đức Nguyễn, Nguyễn Minh Huy, Cường Mai, Nhật Bành, Bảo Trâm&lt;br /&gt;Dựng phim / Editor: Nguyễn Minh Huy&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3128934883741456483?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3128934883741456483/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/sai-gon-va-yxineff.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3128934883741456483'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3128934883741456483'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/07/sai-gon-va-yxineff.html' title='Sài Gòn và YxineFF'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/nCq_6Fd1h_A/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2198134396726686579</id><published>2011-06-24T08:29:00.006+02:00</published><updated>2011-06-24T10:29:26.238+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bạntrẻ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Tạ Nguyên Hiệp: Ước mơ về chuyến du lịch của cảm xúc</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aquR0VAL-7I/TgQwhwLvw2I/AAAAAAAAAfg/Li5pqHAB0V4/s1600/Ta_Nguyen_Hiep_DNSGCT.png" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 152px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-aquR0VAL-7I/TgQwhwLvw2I/AAAAAAAAAfg/Li5pqHAB0V4/s320/Ta_Nguyen_Hiep_DNSGCT.png" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5621671591293207394" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;Hình ảnh&lt;/i&gt;: Bài phỏng vấn Hiệp đầu tiên, đăng trên Doanh nhân Sài Gòn cuối tuần tháng 7/2010.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Ư&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;ớc mơ về chuyến du lịch của cảm xúc&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;(đăng trên Sinh Viên Việt Nam tháng 12/2010)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi năm, trường Đại học Sân khấu và Điện ảnh Thành phố Hồ Chí Minh đều cho „ra lò“ một lứa đạo diễn trẻ với những niềm hy vọng lớn. Tạ Nguyên Hiệp sẽ tốt nghiệp chuyên ngành Đạo diễn Điện ảnh vào cuối tháng 12 này và là sinh viên được đánh giá cao bởi những sáng tạo độc đáo trong các tác phẩm phim ngắn đã làm. Điều đặc biệt hơn, anh đã khám phá ra ước mơ trở thành đạo diễn trong thời gian làm nghĩa vụ quân sự. Hiệp trao đổi về con đường đến với điện ảnh và những ước mơ của anh khi ra trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạ Nguyên Hiệp sinh năm 1982 và bắt đầu bước vào con đường làm phim khi theo học quay phim tại trường SK &amp;amp; ĐA TP. HCM từ 2000-2003. Sau đó anh tham gia một số phim điện ảnh, truyền hình với vai trò quay hậu trường và nhiếp ảnh hiện trường. Anh đi nghĩa vụ quân sự từ 2005-2007. Sau khi trở lại từ quân đội, anh quyết tâm theo học đạo diễn điện ảnh. Hiệp từng đoạt giải Ba LHP ngắn toàn quốc 2003 và giải Nhì cuộc thi Đê chắn sóng của Idecaf năm 2006. Anh cũng là người chịu trách nhiệm hình ảnh của phim truyền hình &lt;i&gt;Tôi là ngôi sao &lt;/i&gt;(2007).&lt;br /&gt;Hai bộ phim của Hiệp gồm phim tài liệu &lt;i&gt;Người đàn bà, 2 con chó và 5 con mèo&lt;/i&gt; (2008) và phim kinh dị &lt;i&gt;Phía sau cái cửa gỗ...&lt;/i&gt; (2009) hiện đang được giới thiệu tại tiệc phim ngắn trực tuyến YxineFF ở www.yxineff.com.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Kỷ niệm sâu sắc nhất anh còn nhớ khi tiếp xúc lần đầu tiên với điện ảnh?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ là hình ảnh của chiếc tivi đen trắng 17 inches và cánh cửa gỗ khép kín của nhà hàng xóm. Đó là thời điểm cuối thập niên 80, tôi khoảng 6, 7 tuổi, khi mà những chiếc đầu máy VHS được cho thuê một cách lén lút và những bộ phim kiếm hiệp Trung Quốc là một thế giới hoàn toàn xa lạ và rất hấp dẫn. Trên chung cư nhà tôi có một gia đình khá giả thường hay thuê đầu VHS về, đóng cửa và chiếu phim. Họ đóng cửa một phần vì sợ công an phát hiện, một phần vì ai thân thiết họ mới cho vào. Và tôi nằm trong số những đứa trẻ luôn đứng chầu chực ngoài cửa. Tôi nhớ cái cảm giác mỗi lần khe cửa mở ra, tôi nhoài đầu vào nhìn, cái khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng luôn khiến tôi rạo rực. Tôi nhớ cái không gian bé nhỏ của căn phòng, ánh sáng nhập nhoạng, người ngồi lúc nhúc và âm nhạc Trung Hoa sôi nổi với những pha đấu võ đã làm tôi mê mẩn đến dường nào. Và rất nhanh, một ai đó bước qua, cánh cửa lại khép và tôi tiếp tục đứng ngoài chờ đợi đến lúc họ động lòng cho vào, thường thì chẳng bao giờ được xem trọn vẹn một bộ phim. Sau này điều kiện gia đình khá giả hơn, ba tôi cũng thường thuê đầu VHS về xem và thỉnh thoảng tôi còn được mẹ dẫn vào rạp Hoàn Kiếm để xem phim như &lt;i&gt;Tình người kiếp rắn&lt;/i&gt; hay&lt;i&gt; Phạm Công, Cúc Hoa&lt;/i&gt; - những bộ phim mà sau này nhiều người gán cho nó cái mác là phim „Mì ăn liền“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Thời gian đi nghĩa vụ quân sự có ý nghĩa như thế nào đối với việc định hướng con đường sẽ đi của anh? Vì sao anh quay trở lại học đạo diễn?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi nghĩa vụ quân sự vào năm 2005, lúc đó đã tốt nghiệp ngành Quay phim được 2 năm, có được 1 giải thưởng và tham gia 3 phim truyện với vai trò nhiếp ảnh hiện trường, phụ quay và quay hậu trường. Trong thời gian đi lính, tôi có thời gian đọc sách về điện ảnh nhiều và xem phim cũng nhiều. Càng xem phim, tôi càng phát hiện ra nhiều khía cạnh về nghề nghiệp rất hay, tôi chú ý nhiều đến dựng phim, đến cách kể chuyện, cách làm cho nhân vật tạo cảm tình với khán giả, cách dẫn dắt cảm xúc và cách đánh lừa, tạo bất ngờ cho khán giả... Nói chung là tôi nhìn thấy được khả năng làm chủ bộ phim của người đạo diễn, nó như một phép thôi miên mà nếu anh giỏi anh có thể làm cho khán giả cười, khóc hoặc sợ hãi ngay đúng cái khoảnh khắc mà anh muốn. Và tôi ước ao được trở thành một đạo diễn giỏi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Một đạo diễn điện ảnh giỏi cần làm được điều gì với tác phẩm của mình? &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Tôi nghĩ một bộ phim điện ảnh cũng giống như một chuyến du lịch của cảm xúc. Khi đèn tắt và màn hình sáng lên cũng là lúc bạn tự nhủ với mình: “Thôi nhé, quên hết mọi thứ và chuẩn bị đi chơi nhé!“, bạn thả lòng mình và cho phép cảm xúc của mình được rong chơi cùng với câu chuyện của phim, nhân vật của phim và không gian của phim. Và tôi thường thích những “chuyến du lịch“ mang đến cảm xúc mạnh và rõ ràng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích cái cảm giác tưởng tượng ra một câu chuyện và biến nó thành một bộ phim. Tôi thích cái cảm giác hồi hộp, nín thở lắng nghe cảm xúc của khán giả và vỡ òa sung sướng khi họ cười, họ khóc, họ giật mình, họ sợ hãi và họ yêu thích bộ phim của tôi. Tôi thích là người hướng dẫn viên du lịch nhiều kinh nghiệm nhưng trẻ trung, đồng hành cùng họ trong chuyến du lịch của cảm xúc, ở đó họ sẽ tìm thấy những điều mới mẻ, những niềm vui... dù ngắn ngủi nhưng cũng làm cho họ cảm thấy yêu hơn nữa cuộc sống này. Đó là ước mơ lớn nhất của tôi và tôi đang dần dần thực hiện nó với tất cả sự cố gắng của bản thân. Tôi hy vọng một ngày không xa sẽ đạt được ước mơ đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;5 năm trước, Võ Thạch Thảo bị đánh trượt tốt nghiệp ngành Đạo diễn trường SK &amp;amp; ĐA TP. HCM vì bộ phim &lt;/i&gt;Tôi chỉ cần có thế&lt;i&gt; của cô nói về những khát khao tình dục của một cô gái trẻ. Là người quay bộ phim đó và bản thân cũng là một sinh viên sắp tốt nghiệp, anh có nghĩ rằng, nếu đặt bộ phim ở thời điểm hiện tại, thì nó có thể được xét tốt nghiệp dễ dàng hơn?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích cách Thảo làm phim, thích cái cách Thảo đặt cảm xúc thật của mình vào câu chuyện và kể nó với một tư thế rất là hiểu nó. Tôi có mặt tại buổi tốt nghiệp của Thảo và sau này khá bất ngờ khi biết phim bị đánh trượt. Câu chuyện của Thảo khá táo bạo và mang nhiều dấu ấn cá nhân, vì nó riêng biệt quá nên cũng khó tạo được sự đồng cảm của hội đồng giám khảo. Thảo cũng đã cố gắng sửa nhiều lần để phù hợp hơn và cuối cùng thì cũng được tốt nghiệp. Qua trường hợp của Thảo tôi rút ra một bài học là mình làm ra những cái mới nhưng những cái mới đó cố gắng làm sao thuyết phục được càng nhiều người càng tốt, đừng để tác phẩm mình làm ra chỉ gói gọn phục vụ cho một nhóm khán giả đặc biệt. Dù gì thì điện ảnh cũng là môn nghệ thuật phục vụ số đông mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Anh có thể bật mí một chút về bộ phim tốt nghiệp của mình?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một bộ phim hình sự – kinh dị có tên là &lt;i&gt;Phía sau cái chết&lt;/i&gt;, hiện đã hoàn thành phần quay và đang được làm hậu kỳ. Kịch bản tôi viết lấy cảm hứng từ tác phẩm &lt;i&gt;Blaze&lt;/i&gt; của nhà văn Stephen King, câu chuyện kể về một tên tội phạm sau khi chết vẫn tiếp tục muốn gây ra tội ác của mình bằng cách dẫn dắt một thằng khờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Chúc anh thành công với tác phẩm này và ước mơ của anh được thành hiện thực!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;****&lt;br /&gt;Còn sau đây là những hình ảnh Hiệp chụp các đồng đội của mình trong thời gian ở quân ngũ, hiện đang gây nên cơn sốt trên mạng:&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe width="480" height="295" src="http://www.youtube.com/embed/VsrxE6uaVXI?fs=1" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2198134396726686579?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2198134396726686579/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ta-nguyen-hiep-uoc-mo-ve-chuyen-du-lich.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2198134396726686579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2198134396726686579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ta-nguyen-hiep-uoc-mo-ve-chuyen-du-lich.html' title='Tạ Nguyên Hiệp: Ước mơ về chuyến du lịch của cảm xúc'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-aquR0VAL-7I/TgQwhwLvw2I/AAAAAAAAAfg/Li5pqHAB0V4/s72-c/Ta_Nguyen_Hiep_DNSGCT.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6316437616000110467</id><published>2011-06-11T10:44:00.002+02:00</published><updated>2011-06-11T10:49:50.244+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yxineff'/><title type='text'>Điều chúng ta cần bây giờ...</title><content type='html'>Những lúc thế này, càng thấy vai trò quan trọng của niềm tin, phanxine và các bạn ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="264" src="http://www.youtube.com/embed/4ulP1EnRjpo" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6316437616000110467?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6316437616000110467/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ieu-chung-ta-can-bay-gio.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6316437616000110467'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6316437616000110467'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ieu-chung-ta-can-bay-gio.html' title='Điều chúng ta cần bây giờ...'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/4ulP1EnRjpo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8036395122229870661</id><published>2011-06-05T23:15:00.002+02:00</published><updated>2011-06-05T23:39:57.842+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Ngày 5 tháng 6 năm 2011</title><content type='html'>100 năm trước, Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước.&lt;br /&gt;30 năm trước, bệnh AIDS lần đầu tiên được đề cập trên truyền thông.&lt;br /&gt;22 năm trước, thảm sát Thiên An Môn xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, hướng về Hà Nội, Sài Gòn, lòng tôi không khỏi như lửa đốt. Vì tôi biết thế nào trong đoàn người xuống đường ở hai thành phố kia, có những người mà tôi hằng yêu quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngồi trên tàu hỏa đi hơn 10 tiếng mới về đến nhà. Giở "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh ra đọc lại, giữa những làn mưa táp đều đặn ngoài cửa sổ của một cơn giông lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"... Trong mùa xuân ấy, đâu đâu cũng sôi sục bầu không khí hừng hực chủ nghĩa anh hùng và nhiệt tình ái quốc. Chiến tranh đến nơi rồi, sắp có những bước ngoặt và những đột biến cho mọi cuộc đời."&lt;br /&gt;"... Đã đành là đánh nhau thì phải đánh nhau thôi một khi không còn cách nào khác, nhưng dù sao thì... Trai đất Việt thực ra không ham chiến trận lắm đâu như người ta hay đồn, hăng chiến phải nói là mấy ông trí thức tuổi sồn sồn bụng to chân ngắn. Còn với dân chúng, cơn binh lửa vừa rồi đã đủ đau thấu tới ngàn năm."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi nhớ về năm 2007, khi trong nước sôi sục biểu tình chống sự bá quyền của Trung Quốc ở biển Đông. Các bạn trẻ ở nước ngoài cũng khí thế như vậy. Trong một lúc hăng hái, tôi đã đi mua giấy màu về dán biểu ngữ và  định mang  lên Berlin theo chân các em sinh viên biểu tình trước đại sứ quán Trung Quốc. Tôi hì hụi ngồi dán một đêm. Sáng hôm sau, tôi lại quyết định không đi nữa. Có thể vì tôi hèn nhát, có thể vì tôi đã suy nghĩ lại. Nhưng dù sao thì tôi cũng đã không đi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đi biểu tình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tên miền biểutình.vn có thể được nhà nước mua rồi, vì nó nằm trong danh sách các tên miền mà bạn không thể mua được, nó được xếp chung trong danh sách gồm hầu hết những tên miền mang ý nghĩa tục tĩu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chữ biểu tình được tránh tối đa trong ngôn ngữ tường thuật của báo chí trong nước. Họ gọi là "&lt;a href="http://www.vietnamplus.vn/Home/Ve-viec-mot-so-nguoi-tu-tap-gan-DSQ-Trung-Quoc/20116/92515.vnplus"&gt;đi ngang qua"&lt;/a&gt; và cho rằng việc báo chí nước ngoài gọi tên "biểu tình" là sai sự thật.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thật nào?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người Trung Quốc thông minh và thâm thúy. Người Việt Nam cũng không kém. Vậy tại sao vẫn tưởng rằng xoa đầu và bưng bít là có thể được?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm nay là 2011, chứ không phải 1979.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;32 năm trước, một cuộc chiến tranh đã xảy ra chớp nhoáng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm nay, tôi cầu mong không có cuộc chiến tranh nào sẽ xảy ra.  &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như Kiên trong "Nỗi buồn chiến tranh" nói, cuộc chiến chống Mỹ là "&lt;i&gt;cuộc chiến cuối cùng&lt;/i&gt;" rồi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đất nước này đã quá đủ nỗi đau, người dân đã quá thừa nỗi buồn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và &lt;a href="http://myselfvn.blogspot.com/2011/06/me-khong-muon-con-i-bieu-tinh.html"&gt;mẹ không muốn con đi biểu tình&lt;/a&gt; đâu, con ơi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8036395122229870661?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8036395122229870661/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ngay-5-thang-6-nam-2011.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8036395122229870661'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8036395122229870661'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/06/ngay-5-thang-6-nam-2011.html' title='Ngày 5 tháng 6 năm 2011'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-9068192937677400268</id><published>2011-05-31T18:48:00.002+02:00</published><updated>2011-05-31T18:53:03.693+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yxineff'/><title type='text'>Tôi có một niềm tin</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://lh3.googleusercontent.com/-HZ65zjIOw2M/TeHftsl_PnI/AAAAAAAAApM/C_tZbY3Mrs0/s800/PosterCallForEntryVN.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 583px; height: 800px;" src="https://lh3.googleusercontent.com/-HZ65zjIOw2M/TeHftsl_PnI/AAAAAAAAApM/C_tZbY3Mrs0/s800/PosterCallForEntryVN.png" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chờ mong được xem các tác phẩm gửi đến tham dự. &lt;br /&gt;www.yxineff.com lần thứ Hai, YxineFF 2011.&lt;br /&gt;Hãy nói với bạn bè của bạn về thông tin này. Cảm ơn nhiều!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-9068192937677400268?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/9068192937677400268/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/05/toi-co-mot-niem-tin.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/9068192937677400268'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/9068192937677400268'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/05/toi-co-mot-niem-tin.html' title='Tôi có một niềm tin'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh3.googleusercontent.com/-HZ65zjIOw2M/TeHftsl_PnI/AAAAAAAAApM/C_tZbY3Mrs0/s72-c/PosterCallForEntryVN.png' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4619622323750845350</id><published>2011-05-14T01:09:00.003+02:00</published><updated>2011-05-14T01:20:28.269+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cannes64'/><title type='text'>Cannes (1)</title><content type='html'>Dù hứa với mọi người là sẽ tường thuật trực tiếp, nhưng vì chạy từ 7 giờ sáng tới 1 giờ khuya hàng ngày, nên không có thời gian để cập nhật blog thường xuyên. Tuy nhiên mọi người có thể đọc phần bài marcus viết cho Tuổi Trẻ đăng &lt;a href="http://yxine.com/?gf=bv&amp;amp;view=1&amp;amp;articles_id=723"&gt;ở đây&lt;/a&gt; và &lt;a href="http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/437741/LHP-Cannes-khoi-dau-hao-hung.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. Mọi người thông cảm nhé.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đánh giá chung là sau mấy phim xem đầu tiên khá thất vọng thì đã dần dần có dấu hiệu phim tốt. Ngày thứ Sáu tốt hơn thứ Năm, cho dù là ngày 13 :D&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đánh giá sơ bộ của cá nhân với các phim đã xem: (cao nhất 5 sao, thấp nhất 0 sao)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Tranh Cành Cọ Vàng&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sleeping Beauty 2&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Habemus Papam 3,5&lt;/div&gt;&lt;div&gt;We need to talk about Kevin 3&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Polisse 4&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Footnote 2,5&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Un Certain Regard&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Restless 1&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Arirang 2,5&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Semain de la Critique&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The Slut 1&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Quinzaine des Réalisateurs&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;La fée 3,5&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;PS. Có sắm một bộ smoking mà tìm mãi không thấy cái sơ mi phù hợp. Huhuhu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="font-family:'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif;font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 11px; line-height: 14px;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4619622323750845350?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4619622323750845350/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/05/cannes-1.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4619622323750845350'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4619622323750845350'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/05/cannes-1.html' title='Cannes (1)'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6593633422989723974</id><published>2011-04-26T22:06:00.006+02:00</published><updated>2011-04-27T07:53:03.307+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='madamenhu'/><title type='text'>Madame Nhu trả lời phỏng vấn der Spiegel 1963</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-rPRW3usG-DU/Tbc0Bd3Yu7I/AAAAAAAAAek/rKb-NbmmaaQ/s1600/222900_1358116048548_1700919492_618296_4304398_n.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 234px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-rPRW3usG-DU/Tbc0Bd3Yu7I/AAAAAAAAAek/rKb-NbmmaaQ/s320/222900_1358116048548_1700919492_618296_4304398_n.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5600001861459950514" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Madame Nhu là tên thường gọi ở phương Tây của bà Trần Lệ Xuân - người vừa mất ngày 24.4.2011 vừa qua tại Rome, hưởng thọ 87 tuổi. Bà được biết đến như là một nhân vật có trọng lượng của chính quyền Ngô Đình Diệm - đệ Nhất cộng hòa Nam Việt Nam. Bài phỏng vấn sau đây được đăng trên tạp chí der Spiegel - tạp chí uy tín của CHLB Đức vào số 37, ra ngày 11 tháng 9 năm 1963. marcus sẽ lần lượt dịch để các bạn có thêm cái nhìn về người đàn bà quyền lực này dưới thời Ngô Đình Diệm.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;************************&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Spiegel&lt;/b&gt;: Tờ Thời báo Việt Nam ra ngày thứ Hai vừa qua loan tin "Mật vụ Hoa Kỳ trả tiền cho kế hoạch lật đổ nhà nước". Bà có thể kể cụ thể về giả thuyết này không, rằng người Mỹ chống lại chính phủ Nam Việt Nam (NVN) sau khi những cuộc biểu tình hàng loạt của người theo đạo Phật bị dập tắt?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Madame Nhu&lt;/b&gt;: Như mọi người dân nơi đây, tôi đã nghe nhiều về giả thuyết này, nhưng mà tôi không muốn nói gì về nó cả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Có bằng chứng không?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi chỉ biết một vài tình tiết được đăng tải đã làm bất ngờ hết thảy mọi người quan sát vụ đạo Phật này. Ví dụ: Những kẻ nổi loạn đeo mặt nạ sư sãi uống Coca Cola từ lon, thứ bị cấm bán rộng rãi tại Việt Nam mà chỉ có trong các cửa hàng bán đồ dành riêng cho quân nhân Mỹ. Thứ đồ uống này được phân phát miễn phí cho những nhà sư giả mạo nếu chúng đến tham gia các cuộc bạo động chống lại chính phủ vào các Chủ Nhật.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Xin lỗi...&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một chi tiết nữa: Một số thông tấn viên người Mỹ ở Sài Gòn chỉ thông tin một chiều theo hướng của tụi nổi loạn, một chiều đến mức mà lời công bố của tổng thống Ngô Đình Diệm chẳng được ban biên tập của hãng UPI tại Sài Gòn truyền tải, mãi hai ngày sau hãng UPI ở Tokyo mới đưa tin. Tương tự như vậy là một công bố của ngài đại sứ Anh Quốc tại Việt Nam, Hohler, người tuyên bố ủng hộ chính phủ Việt Nam. Vì thế mà người Việt Nam có cảm giác là tất cả đều đang bị giật dây. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Nhưng mà người ta có thể nói vậy không...&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có một định kiến khó hiểu của một số hãng thông tấn Mỹ nhất định, những hãng ngả theo chiều của New York Times và Washington Post, đã cố thuyết phục thế giới rằng có một cuộc tàn sát tín ngưỡng ở đây do một thiểu số người Thiên Chúa quá khích. Người ta cố tình chuẩn bị tinh thần cho công chúng về một cuộc lật đổ chính phủ của chúng tôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Còn có bằng chứng nào nữa không?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ví dụ cuộc đảo chính năm 1960. Khi quân đội hồi đó nổi dậy và chiếm dinh tổng thống suốt thời gian đó, mọi người đã rất phẫn nộ rằng người Mỹ đã liên kết với nhóm phiến quân và luôn thông tin cho chúng về những động thái của quân chính phủ. Khi cuộc nổi dậy bị đánh bại, họ còn tiễn chân tụi phiến quân ra tận chân máy bay và đưa chúng hai hộp đầy những thứ chắc là quý giá lắm bởi đó là những thứ duy nhất mà tụi nổi loạn mang theo khi chúng rời đi. Tôi có nêu sự thật này trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình CBS nhưng hình như là đài này đã không phát sóng cuộc phỏng vấn đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Vì sao bà cho rằng CBS đã không đăng tải câu chuyện ấy?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi chẳng biết nữa. Đài tiếng nói Hoa Kỳ phát đi khắp nơi rằng cha tôi chỉ trích tôi. Nhưng khi tôi gửi phần trả lời tôi tự thu lấy đến họ, thì họ chẳng đoái hoài đến. Tờ New York Times đã in một phản hồi của tôi được gửi qua điện tín về một bài xã luận lăng mạ tôi, nhưng họ đã bỏ đi một phần rất quan trọng trong một câu. Ý nghĩa của câu đó và do vậy ý nghĩa của toàn bộ bức điện tín đã bị thay đổi. Thư ký của tôi đã thông báo cho New York Times về vấn đề này, nhưng nhận được câu trả lời rằng lỗi tại văn phòng điện tín RCA; tờ báo này sẵn sàng in mọi thư tín của tôi, nếu như tôi không nhắc đến cái điện tín hồi đó và những từ bị bỏ đi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Bà muốn làm gì để chống lại điều đó?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chẳng gì cả. Tôi chỉ hy vọng rằng chính phủ Mỹ nhắc nhở công dân của họ tự kiểm sát sao hơn và rằng quốc hội Mỹ ra điều tra về vụ này. Tất nhiên tôi tin là người Mỹ sẽ làm, vì phần đông người Mỹ là người tốt. Sẽ thật là tởm lợm nếu như cho phép một vài kẻ phiêu lưu chống lại nhân dân Mỹ và nền chính trị Mỹ cũng như những cố gắng phía Việt Nam bị phá bỏ. Điều này càng làm điên tiết hơn khi chúng tôi đang tiến gần đến chiến thắng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Bà có cho rằng hành động phía Mỹ chống lại bà, nếu như là có thật, là một hành động riêng tư của mật vụ Mỹ không?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi không biết. Nhưng mà trong lúc đang diễn ra cuộc khủng hoảng Phật giáo hiện nay thì có những tấm ảnh trên đó là tụi nổi loạn cùng với người Mỹ đang cùng nhau hội thảo; những tấm hình này được dán trên những cái chuông trong sân chùa Xá Lợi, trung tâm của mọi cuộc nổi loạn chống chính phủ của tụi sư giả mạo. Với những tấm hình này chắc hẳn họ muốn khoe rằng những kẻ nổi loạn được ủng hộ của Hoa Kỳ. Tôi tin rằng một vài kẻ phiêu lưu muốn một cuộc đảo chính xóa sổ chính phủ của chúng tôi, càng nhanh càng tốt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(còn tiếp)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6593633422989723974?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6593633422989723974/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/madame-nhu-tra-loi-phong-van-der.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6593633422989723974'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6593633422989723974'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/madame-nhu-tra-loi-phong-van-der.html' title='Madame Nhu trả lời phỏng vấn der Spiegel 1963'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-rPRW3usG-DU/Tbc0Bd3Yu7I/AAAAAAAAAek/rKb-NbmmaaQ/s72-c/222900_1358116048548_1700919492_618296_4304398_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4539497672494669873</id><published>2011-04-16T00:39:00.005+02:00</published><updated>2011-04-18T21:09:38.483+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cannes64'/><title type='text'>Một kỳ LHP Cannes đầy hứa hẹn</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:Arial, Verdana, sans-serif;font-size:12px;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img align="center" src="http://www.yxine.com/upload/16042011/cannes11Affiche-illustration.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Liên hoan phim Cannes lần thứ 64 vừa công bố danh sách chính thức tham gia năm nay. Ngoài các gương mặt gạo cội của điện ảnh thế giới sẽ góp mặt với các tác phẩm mới nhất như anh em nhà Dardenne, Lars von Trier, Terrence Malick, Aki Kaurismäki và Pedro Almodovar, ông giám đốc nghệ thuật Thierry Frémaux tự hào khi lần đầu tiên có 4 đạo diễn nữ tham gia tranh giải Cành Cọ Vàng.&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:Arial, Verdana, sans-serif;font-size:12px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Cũng ở phần tranh giải quan trọng nhất của LHP Cannes năm nay có hai gương mặt mới toanh, đó là Julia Leigh đến từ Úc với bộ phim Sleeping Beauty và Markus Schleinzer đến từ Áo với Michael. Markus Schleinzer từng phụ trách tuyển diễn viên cho bộ phim The White Ribbon đã đoạt giải Cành Cọ Vàng năm 2009. Nhật Bản có hai đại diện là Hanezu No Tsuki bộ phim thứ 5 của Naomi Kawase và Ichimei (Hara-Kiri: Death of a Samurai) của đạo diễn nổi tiếng Takashi Miike. Mỹ có một đại diện duy nhất là tác phẩm được mong đợi nhiều năm nay The Tree of Life của Terrence Malick với diễn xuất của Brad Pitt và Sean Penn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LHP Cannes sẽ mở màn với Midnight in Paris - bộ phim của đạo diễn Woody Allen quy tụ nhiều ngôi sao Hollywood và thậm chí cả đệ nhất phu nhân tổng thống Pháp Carla Bruni. Phần Un Certain Regard cũng sẽ mở màn với một bộ phim Mỹ khác: Restless của đạo diễn Gus Van Sant. Tuy vậy, ngoài hai bộ phim này thì phim Mỹ khá vắng bóng trong toàn bộ chương trình năm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc tiếp &lt;a href="http://yxine.com/?gf=tt&amp;amp;view=1&amp;amp;news_id=3235"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS. Marcus sẽ đóng đô ở Cannes suốt kỳ LHP năm nay và sẽ viết bài tường thuật. Mời bạn đón xem!&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4539497672494669873?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4539497672494669873/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/mot-ky-lhp-cannes-ay-hua-hen.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4539497672494669873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4539497672494669873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/mot-ky-lhp-cannes-ay-hua-hen.html' title='Một kỳ LHP Cannes đầy hứa hẹn'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5250039557711904637</id><published>2011-04-10T12:11:00.002+02:00</published><updated>2011-04-10T12:14:22.528+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Những ngày ở Việt Nam - Phan Việt</title><content type='html'>Rồi thì nắng cũng hửng lên sau đợt rét dài. Mẹ tôi đã dậy từ 6 giờ sáng mở các cửa nhà cho không khí mới ùa vào rồi nấu ăn sáng và chuẩn bị cặp xách cho đứa cháu trai 4 tuổi đến trường. Bảy giờ sáng, cháu tôi dậy, hét lên từ trong chăn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Baaaaaaaaaaaà! Bà đâu rồiiiiiiii? Bàaaaaaaaaa…&lt;br /&gt;Không có tiếng trả lời. Mẹ tôi có lẽ đang ở đầu ngõ mua thêm mớ hành, hoặc đang dở tay ngoài hiên trước. Anh trai và chị dâu tôi đi làm từ trước bảy giờ còn em trai tôi đang ngủ nướng sau khi thức đến 2 giờ sáng để chat trên mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Baaaaaaaaaaaà! Bà đâu rồiiiiiiiiiii? Bàaaaaaaaaa…&lt;br /&gt;Tiếng “bà” cuối cùng đã có hơi hướng nước mắt. Rồi có tiếng chân đập xuống giường và tiếng hấm hích. Tôi tung chăn ngồi dậy. Nhưng đã có tiếng kẹt cửa ở tầng dưới và tiếng bố tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây đây, ông đây…&lt;br /&gt;Tiếng đập chân to hơn trong khi những tiếng hấm hích biến thành tiếng khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà cơ… Bà đâu rồi? Bà ơi huhu…&lt;br /&gt;Bố mày! Bà đang ở dưới nhà. Ra đây ông xem nào. Đi tè nhá. Dậy đi tè rồi còn đi học.&lt;br /&gt;Bà cơ… Bà ơiiiiiiiiiiii…&lt;br /&gt;Lần này tiếng “bà ơi” biến thành một tiếng gào. Và sau đó là náo loạn. Mẹ tôi chạy tất tả trên cầu thang; bố tôi vừa dỗ cháu vừa cười; em trai tôi gào lên từ cạnh phòng tôi: “Thằng Tu Ti im ngay không chú xuống cho mày một trận bây giờ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà đâu rồi huhu – tiếng gào to hơn.&lt;br /&gt;Mẹ  tôi vừa vào phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây đây bà đây. Ui giời chết chết… bà vừa phải sang nhà ông Hùng xem thằng Bim không chịu dậy đi học nên ông Hùng phải gọi mấy chú công an vào khóa tay nó lôi đi. Gớm, ầm ỹ cả xóm kia kìa con kìa…&lt;br /&gt;Tiếng khóc lập tức im bặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dậy đi tè nào. Con giỏi chứ lị… ai lại giống thằng Bim nhà ông Hùng. Con tự đi tè rồi xuống ăn sáng. Xong rồi ông chở hai bà con mình đi mẫu giáo… à, mẫu giáo gì nhỉ? Mẫu giáo Chim Non à?&lt;br /&gt;Mẫu giáo Hoa Sen chứ – giọng cháu tôi ráo hoảnh.&lt;br /&gt;Ừ đúng rồi, mẫu giáo Hoa Sen, bà quên mất… Ông lấy cho cháu cái áo mới đi. Đêm qua lại đổ mồ hôi ướt hết áo rồi. Chết thôi, bố mẹ thì cứ ngủ tì tì, con ướt hết cả áo cũng không thay. Có ngày nó cảm ngược cho…&lt;br /&gt;Thế thằng Bim làm sao rồi bà? Công an bắt đi xong rồi làm sao?&lt;br /&gt;À, ui giời… hai chú công an to cầm khóa tay đi vào. Một chú bảo “đâu rồi, nghe nói ở đây có thằng bé nào không chịu dậy đi học hả?”. Thế là ông Hùng phải quỳ xuống ôm lấy một chân chú công an “thôi, các anh tha cho cháu lần này, cháu nó biết lỗi rồi, bây giờ cháu sẽ đi học”. Con giơ tay lên để bà cởi áo nào…&lt;br /&gt;Xong rồi sao? Ông Hùng ôm chân xong rồi sao bà?&lt;br /&gt;Ừ, giơ tay lên con, giơ tay lên đã, cả hai tay… Xong rồi cả bà Hùng cũng xúm vào ôm lấy chân chú công an. Thế là các chú công an mới bảo “đâu rồi, thế thằng Bim đâu rồi, sao không ra đây xem mặt mũi đã rửa sạch chưa để còn đi học”. Nào, con đi dép vào rồi bà rửa mặt cho…&lt;br /&gt;Xong rồi sao nữa bà? Bà kể tiếp đi… Xong rồi chú công an bảo thế nào?&lt;br /&gt;Xong rồi chú công an bảo…&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  đã dậy từ 2 giờ sáng, rồi nằm đến 4 rưỡi sáng thì mở máy tính đọc Beyond Good And Evil của Nietzsche. Ở Boston lúc này đang là 4 rưỡi chiều – tôi sẽ đang thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà. Ngay lúc này, dù biết bên ngoài bình minh đang lên, trong tôi vẫn là cảm giác một ngày sắp hết, tôi sẽ bắt xe buýt về nhà. Những giờ khắc cuối ngày vào mùa đông ở Boston luôn mang lại cảm giác lặng lẽ chờ đợi: ngày qua đi trong lúc bóng tối lấn dần những bậc thềm tôi ngồi chờ xe buýt bên ngoài tòa nhà khoa Triết và qua đi nhanh hơn trên những khuôn mặt sinh viên còn trẻ nhưng không ngăn được sự trầm cảm của mùa đông ở vùng đông bắc nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi về Hà Nội đã 2 tuần mà vẫn không quen được với việc lệch múi giờ. Không quen với nhiều thứ. Trong bữa tối hôm qua, anh trai tôi nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mày cứ mơ mộng hão huyền thế rồi thì khổ thôi em ạ. Học gì mà học lắm thế? Về nhà mà kiếm việc, kiếm tiền đi.&lt;br /&gt;Về làm gì vội – em tôi nói – Chị cứ ở đấy thêm hai năm nữa đi, sang năm viết thư mời em sang Mỹ chơi phát. Em tự lo vé.&lt;br /&gt;Về đi con ạ – mẹ tôi nói – về đi rồi còn lấy chồng đẻ con. Bên đấy một mình đau ốm làm gì có ai hả con? Thôi, có ra đến nước ngoài thế là biết đủ rồi, về đi con ạ, có bằng tiến sỹ cũng được mà không cũng được, mẹ cũng chẳng cần nữa.&lt;br /&gt;Tôi nói… à, nhưng những lời tôi nói đều bị anh trai tôi cắt ngang:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mày vẫn thế nhỉ, ích kỷ, chả biết nghe ai bao giờ. Đã học tài chính thì không học cho xong đi, đùng đùng đổi sang học triết. Mày học triết rồi về nhà làm cái gì? Con gái học triết làm gì? Sao mày không sống bình thường như những đứa con gái khác cho bố mẹ nhờ?&lt;br /&gt;Anh nghĩ thế nào là sống bình thường? – tôi nói.&lt;br /&gt;Tao không lí luận những câu hỏi dở hơi như thế. Mày giờ giống hệt bọn trí thức chỉ biết lý thuyết suông. Xã hội này chả ai trọng cái bọn đấy đâu. Xem chị dâu mày đấy. Học thạc sỹ Hán Nôm bao năm trời, rồi phải bỏ; giờ đi dạy tiếng Anh.&lt;br /&gt;Chị dâu tôi không nói gì, quay sang mẹ tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà để Tu Ti tự xúc cho quen, không đi nhà trẻ lại không biết tự xúc, hôm nào về cũng đói.&lt;br /&gt;Để nó tự xúc thì nó có ăn được miếng nào đâu. Con cứ ăn đi; mẹ cho nó ăn xong rồi mẹ ăn.&lt;br /&gt;Bên dưới nhà, những tiếng ồn ào lắng dần. Cháu tôi vừa ăn sáng xong… vừa súc miệng… súc hai lần… vừa đi giày… vừa quàng khăn che mặt… vừa đội mũ bảo hiểm… Bố tôi mở cửa sắt lớn… dắt xe máy ra… mẹ tôi bế cháu… kéo cửa sắt lại… khóa. Dưới nhà không còn tiếng động nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm qua, tôi đã im lặng cho đến hết bữa ăn. Im lặng nghe tất cả mọi người – trừ bố  – nói rằng họ lo lắng cho tôi. Bố không nói gì  vì tai bố không còn nghe rõ từ lâu nay; trong nhà, bố chỉ còn nghe được tiếng của Tu Ti. Tối hôm qua, bố ngồi ăn cơm bình thường trong lúc anh tôi, em trai tôi, mẹ tôi, chị dâu tôi lần lượt thay nhau khuyên nhủ tôi. Cho đến lúc Tu Ti hét lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói nữaaaaaa… điếc tai quáaaaa…&lt;br /&gt;Tôi bỏ đũa, đứng lên khỏi bàn ăn. Anh tôi cũng bỏ đũa xuống bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mày khinh mọi người vừa thôi.&lt;br /&gt;Tôi quay phắt lại nhìn anh tôi. Tôi muốn nói “Anh im đi”; nhưng tôi nhìn anh tôi xong thì không biết phải nói gì. Thực sự không biết phải nói gì. Tôi bước chậm lên từng bậc cầu thang; anh tôi và em tôi vẫn đang tiếp tục nói với theo nhưng những âm thanh của họ ở xa tít tắp; tôi không hề giận, không buồn, không trách ai. Tôi chỉ lên từng bậc cầu thang. Một bậc… hai bậc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng hai giờ sáng, tôi tỉnh dậy. Mắt tôi có nước. Tôi không hề mơ, tôi cũng không hề khóc lúc đi ngủ – chắc chắn là thế; nhưng khi tôi tỉnh dậy, mắt tôi có nước. Sau đó, tôi nằm chập chờn từ 2 giờ đến 4 giờ sáng. Trong đầu tôi chỉ có một hình ảnh duy nhất: cái bàn gỗ sồi lớn nằm gần cửa kính trong thư viện trường ở Boston. Cái bàn ở góc trong cùng, ngay bên dưới bức tượng bằng đồng tạc những hình người trần trụi vươn tay lên cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nằm từ 2 giờ đến 4 giờ sáng, vừa hình dung từng vân gỗ trên cái bàn đó vừa nghe con mèo hàng xóm động đực thảm thiết trên mái nhà. Từ xa vọng lại tiếng kèn đám ma một người già nào đó vừa chết vì đợt rét kéo dài nhất trong mấy chục năm qua. Hà Nội những ngày này quá nhiều người chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên phòng em trai tôi vừa có tiếng kẹt cửa… cửa nhà tắm vừa mở ra và đóng lại… rồi cửa nhà tắm lại vừa mở ra… Em tôi đang thò đầu vào phòng tôi. Nó mặc áo da đen có những dây xích to màu vàng, tóc nhuộm những vệt tím nhỏ, để dài quá tai, quần bò bó sát đôi chân khẳng khiu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay chị có đi đâu không, em để xe ở nhà cho.&lt;br /&gt;Tôi có đi đâu không? Tôi đã hẹn đi gặp một số bạn bè. Nhưng không, hôm nay tôi sẽ không đi gặp ai cả. Nếu hôm nay mà tôi gặp một ai đó, rất có thể tôi sẽ phát điên lên. Tôi sẽ nói những lời độc ác và bạc bẽo. Tôi sẽ nói những lời không ai hiểu và rồi tôi sẽ ân hận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không, chị không đi đâu cả.&lt;br /&gt;Chị còn cái gì hay không, em cho bạn gái em. Sắp sinh nhật nó.&lt;br /&gt;Thích cái gì thì cứ lấy.&lt;br /&gt;Em tôi mở vali của tôi, lục sục một lúc rồi ra khỏi phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, tôi đang cố ngủ. Tôi đang cố ngủ bằng cách tập trung vào tiếng kèn đám ma và tiếng loa truyền thanh phường từ đầu ngõ vọng vào. Hai dải âm thanh đang dãn dài thành những vệt cảm giác đan xoắn vào nhau như những bậc thang xoáy trôn ốc. Tôi đang lên cao dần cao dần…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa có một tiếng nổ lớn dưới nhà. Đúng là một tiếng nổ. “Bùm”. Tiếng nổ chập điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi?&lt;br /&gt;Không có tiếng trả lời. Tôi chồm dậy, lao ra cầu thang. Tôi gọi với từ tầng ba xuống:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơiiiiiiii…&lt;br /&gt;Vẫn không có tiếng trả lời. Lồng ngực tôi co rút; choáng váng túm lấy toàn thân tôi. Tôi nhảy ba bậc cầu thang một xuống dưới nhà. Phòng khách tối om. Tôi lao vào bếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi. Mẹ đâu rồi?&lt;br /&gt;Mẹ  tôi đang đứng cạnh bếp điện, một tay mở vung nồi, một tay đưa thìa lên miệng nếm gì đó. Từ trong nồi, hơi nước bốc lên nghi ngút giữa những tiếng lục bục lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi giời ơi… – tôi túm tay vào ngực áo, dựa vào tường nhà. Lồng ngực tôi vẫn đang co thắt, đau nhói.&lt;br /&gt;Mẹ  tôi quay ra nhưng không nhìn rõ tôi trong bóng tối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hương hả? Mẹ đang định lên gọi con xuống ăn sáng.&lt;br /&gt;Ôi giời ơiiii…&lt;br /&gt;Mẹ rán bánh chưng rồi. Con muốn ăn gì nữa để mẹ đi mua? Chán quá, đang ninh nồi măng thì mất điện.&lt;br /&gt;Tôi lảo đảo ra bàn ăn, rót đầy một cốc nước lớn, uống sạch. Bố tôi từ trên nhà đi xuống, tay cầm một cái chậu nhựa. Chắc bố vừa mang quần áo trong máy giặt lên phơi trên sân thượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao lại tối om thế này? Mất điện rồi à?&lt;br /&gt;Mẹ  tôi đi lại gần, ghé vào tai bố tôi nói lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháy cầu chì rồi, anh xem lại xem thế nào.&lt;br /&gt;Hả?&lt;br /&gt;Cháy cầu chì rồi… anh xem lại xem. Vừa nổ bụp một cái.&lt;br /&gt;Hả, cứ để đấy, khi nào đói thì ăn.&lt;br /&gt;Mẹ  tôi đi lại bàn ăn, lấy tập giấy trắng vẫn  để sẵn ở đó. Mẹ tôi viết lên giấy rồi mang lại cho bố. Bố tôi cầm, mang ra ngoài hiên đọc, rồi quay vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháy cầu chì á? Cháy ở đâu? Làm sao cháy?&lt;br /&gt;Mẹ  tôi chỉ vào cái hộp điện ở gần bếp; rồi lại chỉ vào cái bếp điện bằng lò  xo đang nằm trên nền nhà cạnh một viên than tổ ong chưa đốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết ngay mà – bố ngao ngán – đã bảo bao nhiêu lần là không dùng cái đồ này mà vẫn cứ dùng. Chắc là lại để hai dây xoắn vào nhau… quá tải thì nổ cầu chì chứ gì.&lt;br /&gt;Bố  tôi đi lại tủ dụng cụ gần bếp, lấy  đèn pin và hộp dụng cụ. Tôi đi lại gần, cầm lấy cái đèn pin từ tay bố. Tôi soi. Bố mở hộp điện nhìn vào trong:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu chì ở đây có nhảy đâu. Vẫn nguyên. Cầu chì này nhà mình xoắn đến 10 dây đồng, dòng lớn quá nó không đứt được ở đây thì nó nhảy cái áp-tô-mát ngoài cột điện rồi.&lt;br /&gt;Giọng bố căng căng. Bố sập hộp điện lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã bảo bao nhiêu lần là không dùng cái bếp điện đấy mà vẫn cứ dùng. Con Hương mang cái bếp ra đây.&lt;br /&gt;Tôi mang cái bếp điện lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà đâu rồi, đây… bà ra đây, phải nói lại thật kỹ cho bà không lần sau bà cứ tưởng đùa rồi giật điện lăn ra đấy…&lt;br /&gt;Mẹ  tôi nhìn tôi rồi tủm tỉm đi lại gần bố. Bố tôi lật ngửa cái bếp điện lên và chỉ vào hai sợi dây nhỏ phía dưới:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc là lại quấn quấn quấn quấn thế nào hai sợi này mới chập mẹ nó vào nhau chứ gì? Chập hai sợi này, coi như điện trở bằng không, dòng lên vô cùng nhưng cái dây may-so này nó không đứt được thì nó phải đứt ở cái cầu chì kia kìa. Nhưng cầu chì nhà mình quấn đến 10 dây, chắc quá nên nó phải nhảy cái áp-tô mát bên ngoài cột điện. Tôi nói cho bà biết, có ngày rồi nó cháy rụi đường dây đi ngầm trong tường này này rồi nó cháy cả nhà. Cháy nhà vì chập điện toàn là như thế đấy, bà nghe rõ chưa?&lt;br /&gt;Rồi rồi – mẹ tôi cười cười – biết rồi.&lt;br /&gt;Bố  ném cái bếp điện vào sọt rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vứt đi. Nhảy áp-tô-mát thì chịu rồi, ai mà trèo cột được. Đi mà gọi bọn thợ điện vào sửa.&lt;br /&gt;Bố  cầm hộp dụng cụ quẳng bừa vào trong tủ đựng đồ rồi ra ngoài hiên trước. Tôi nghe tiếng cái chậu nhựa bị lăng xuống nền xi măng trượt lạo xạo. Mẹ tôi vẫn cười cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy, bố bây giờ khó tính lắm. Từ hồi hỏng tai, hơi có việc gì là cáu lên ngay. Không dễ tính như hồi xưa đâu.&lt;br /&gt;Nhưng mà bố nói đúng đấy chứ – tôi nói – Mẹ cứ tiếc tiền, dùng mấy cái thứ bếp điện kiểu này rồi có ngày chết.&lt;br /&gt;Ừ ừ… mẹ biết rồi… mẹ cẩn thận chứ có phải không biết đâu. Mẹ dùng bao nhiêu lâu, còn lạ gì?&lt;br /&gt;Còn lạ gì? Biết rồi, còn lạ gì? Tại sao ai cũng nói câu này với tôi? Tại sao ai cũng đủng đỉnh, ai cũng bảo họ biết mọi thứ, họ đang sống bình thường hơn tôi. Vậy mà cứ động vào đâu cũng thấy rơi, thấy vỡ, thấy nổ, thấy sập, thấy chen lấn xô đẩy, thấy thấp thỏm cuống cuồng. thấy khó hiểu mất lòng. Và chết. Ahhhhhhhhhhhhhhh… Tôi sắp phát điên lên rồi. Tôi đang phát điên…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ lúc nào cũng thế… mẹ tiết kiệm thế này đáng bao nhiêu, rồi nhỡ có việc gì… Khiếp quá cơ, ở nhà động vào cái gì cũng ghê hết cả người. Thế này mà cứ bảo con về. Về sống thế này chả mấy rồi vỡ tim mà chết.&lt;br /&gt;Được rồi, được rồi, mẹ vứt hết đi cho con yên tâm, được chưa? Thôi, để mẹ đi gọi thợ điện.&lt;br /&gt;Vòi nước ở ngoài hiên tiếp tục chảy xối xả. Mẹ tôi liếc ra ngoài hiên rồi đi ra phòng ngoài, lục tủ lấy hóa đơn điện hàng tháng. Tôi gắp bánh chưng từ trong chảo ra bát rồi ngồi xuống bàn ăn. Tôi đang ăn bánh chưng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alô, sở điện lực Ba Đình phải không? Anh ơi, nhà tôi bị mất điện, anh làm ơn cho ai đến xem hộ tôi được không… Anh làm ơn giúp giùm cho…&lt;br /&gt;Giọng của mẹ! Giọng của mẹ! Những hạt đỗ trong miệng tôi dính bết vào răng và cuống họng. Chúng đang dính bết vào răng và mẹ đang nói trên điện thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có, nhà tôi xem rồi, cầu chì trong nhà không sao… chắc là cháy ngoài cột điện rồi. Anh… anh làm ơn cho ai vào xem hộ tôi cái… xin anh giúp tôi… tôi phải nấu cơm cho các cháu ăn trưa… anh làm ơn…&lt;br /&gt;Tôi  vừa đứng lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi…&lt;br /&gt;Mẹ  quay ra nhìn tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bánh nguội rồi hả con? Để mẹ mang sang cô Thanh hâm lại cho.&lt;br /&gt;Tôi không biết phải nói gì. Thực sự không biết tôi có thể nói gì với mẹ. Mẹ lại đang nói trên điện thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không… anh nhà tôi già rồi, không trèo lên cột điện được, các cháu nhà tôi đều còn bé. Anh nhá, anh giúp giùm tôi đi… Vâng… vâng, cảm ơn anh… Anh cho người vào ngay được không? Vào ngay anh nhá… Vâng, tôi biết là không phải lỗi tại sở điện… Anh nhá, anh vào giúp tôi ngay nhá…&lt;br /&gt;Tôi đang mở cửa chính và cửa sổ cho phòng khách sáng lên. Tay tôi đang kéo chốt… kéo… kéo nữa… kéo mạnh… rồi đẩy tung ra… Ánh sáng ùa vào từng lớp, từng lớp… tràn qua người tôi. Bố vừa từ ngoài hiên đi vào, nhìn mẹ đang bỏ điện thoại xuống:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gọi bọn thợ điện hả? Gớm, còn khướt chúng nó mới đến. Mới Tết ra…&lt;br /&gt;Đến ngay, đến ngay mà – mẹ cười, khoát tay – Họ bảo cho người đến ngay.&lt;br /&gt;Bố  không nói gì, đi thẳng lên gác. Mẹ bảo tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con ở nhà trông xem họ có gọi điện thoại không. Mẹ ra đầu phố nhờ chú xe ôm trèo lên cột điện. Phải có điện để còn ninh nồi măng. Hết hôm nay nữa là hết bánh chưng.&lt;br /&gt;Hết Tết rồi. Hết thật rồi. Lại một năm nữa. Tôi đi đã sáu năm. Sáu năm là bao nhiêu thời gian? Tôi chỉ nhớ cái mốc bắt đầu của nó. Sáu năm trước, tôi rời Hà Nội. Khi tôi đi, mọi thứ ở đây đều rõ ràng và chắc chắn. Anh trai tôi mới cưới vợ, lúc nào cũng cười. Em trai tôi mới vào đại học, vẫn còn là một thằng nhóc 17 tuổi đáng yêu vừa rời chuyên toán cùng một lũ bạn lúc nào cũng xộc xệch quần áo vì đá bóng; bệnh xoang của bố tôi còn chưa ảnh hưởng đến tai nghe, mẹ tôi còn đi làm, ngày nào cũng trang điểm rất kỹ. Tu Ti khi đó chưa có mặt trên đời, chưa có mặt trên đời. Lúc tiễn tôi ra sân bay, ai cũng mừng cho tôi, ai cũng tự hào vì tôi. Còn tối hôm qua, ai cũng nói rằng họ lo lắng vì tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ  vừa bước vào nhà với một người thanh niên trạc tuổi tôi. Anh ta đen đúa, nhỏ bé, quần áo lấm lem cát. Có lẽ là một người thồ xe cát cho căn nhà đang xây bên cạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu cứ xem lại cầu chì cho cô. Chú bảo là không cháy nhưng cháu cứ xem lại cho cô cho chắc chắn. Cô nghe rõ nổ ở đây mà.&lt;br /&gt;Người thanh niên mở hộp điện trong bếp, nhìn vào. Bố  từ trên nhà đi xuống, tay cầm cái bay xây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn cái gì đấy? – bố nói – Đã bảo không cháy là không cháy mà. Nó nhảy cái áp-tô-mát ngoài cột điện kia kìa. Nhìn nhìn cái gì? Đi ra đi.&lt;br /&gt;Người thanh niên nhìn mẹ tôi. Mẹ tôi khẽ gật  đầu. Anh ta đi ra; mẹ cũng đi theo anh ta ra ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố  lại gần hộp điện, sập lại rồi ra hiên trước. Tôi lại đang nghe tiếng nước xối xả và một âm thanh khác nữa… Phập… phập…Tiếng cái bay xây xới phầm phập vào gốc cây đậu ván.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố  có một mơ ước. Mơ ước này tôi nghe thường xuyên trong những bữa cơm tối lúc tôi còn nhỏ, khi bố còn làm ở công ty điện lực Hà Nội. Mà không, tôi đã nghe nó từ trước đó, suốt những năm tôi còn nằm cũi và bố mới ở chiến trường miền Nam về. Sau gần một năm nằm dưỡng thương ở chiến trường Nam Lào toàn rừng khộp và nắng, bố hành quân ghép với các đơn vị khác vào đến Đà Lạt; lần đầu tiên bố nhìn thấy những đồi thông xanh và những thung lũng đầy hoa. Bố bảo khi nào để dành được nhiều tiền, bố sẽ vào Đà Lạt mua một miếng đất, xây một cái nhà nhỏ và làm trang trại trồng rau xanh. Khí hậu Đà Lạt tốt, bệnh xoang và khớp bắt nguồn từ những năm nằm rừng của bố có thể không cần chữa cũng sẽ tự khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn 20 năm qua, lúc nào bố cũng chỉ có một mơ ước như thế. Bây giờ, cái ước mơ ấy dồn cả vào gốc đậu ván bố trồng ở hiên sau. Cây đậu ván leo từ tầng một lên sân thượng; hoa đậu ván nở suốt mùa đông, tím ngắt cả ba tầng nhà. Hôm tôi mới về, bố cầm rổ cho tôi và Tu Ti nhặt những quả đậu ván già trên sân thượng để luộc. Bố lại nói bố muốn có một trang trại trong miền Nam – không cần Đà Lạt vì đất Đà Lạt bây giờ đắt quá, chỉ cần chỗ nào đó ở đồng bằng sông Cửu Long, rẻ thôi, miễn là ấm áp. Chỉ cần vào đó trồng trọt thì tự khắc bệnh xoang, rồi bệnh khớp, rồi bệnh tiền đình sẽ khỏi hẳn. Có thể bố sẽ lại nghe lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố ạ, con tốt nghiệp đi làm bên đó, con sẽ để giành tiền cho bố mua đất trong Nam.&lt;br /&gt;Cô Hương cho con vào với ông nữa nhá. Con thích ở với ông cơ.&lt;br /&gt;Ừ, cô cho con vào ở với ông. Con giúp ông nhặt đậu ván nhé.&lt;br /&gt;Giờ chỉ có trồng trọt thì sẽ khỏe ra thôi con ạ. Chứ cứ sống thế này, đi ra đi vào toàn là tường nhà, không khí thì ô nhiễm, thức ăn thì hóa chất, làm gì chả bệnh. Tập thể dục cũng chả ăn thua. Bố cũng cố rồi đấy chứ, nhưng mà không ăn thua.&lt;br /&gt;Cô Hương ơi, ông bảo là cây đậu ván này là em. Nó mới một tuổi thôi, con bốn tuổi rồi.&lt;br /&gt;Thế thì con phải tốt với em nhé.&lt;br /&gt;Cái cây đậu ván này này… bố trồng từ mùa xuân năm ngoái. Gớm, lúc đầu bé bằng cái tăm, quặt quẹo, tưởng là chết rồi, thế mà giờ bằng này rồi đấy. Hồi đầu mùa đông, nó ra hoa kín cả sân này… tím ngắt… đẹp lắm… Trồng cái cây tự tay mình thích lắm con ạ. Cái gì tự tay mình làm, mình chăm nó, mình thấy nó lớn lên dần dần cũng thích. Thế nó mới phấn khởi; tinh thần nó thoải mái con ạ.&lt;br /&gt;Tôi biết chứ. Giống như chương trình học của tôi bây giờ. Triết học. Kiến thức không có hình thù, không đem ra đếm được nhưng mà tôi đang lớn lên, lớn lên ở bên trong; điều ấy tôi biết rõ, tôi cảm nhận rõ. Hôm nay chưa thấy thành quả của nó nhưng còn ngày mai, ngày kia…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con sẽ mua đất cho bố làm trang trại trong Nam.&lt;br /&gt;Bỏ ra lúc đầu khoảng 300 triệu là được. Bố sẽ làm trang trại rồi trả lại tiền cho con.&lt;br /&gt;Ba trăm triệu. Gần 20 ngàn đô. Em trai tôi và anh trai tôi đều đang chơi chứng khoán, có thừa gấp 5 lần, 10 lần như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gớm – anh trai tôi nói -  bố thì vẫn cứ mơ mộng bao nhiêu năm nay chứ làm làm sao được? Sống ở đây mấy chục năm có quan hệ với ai đâu, vào đấy rồi ai chăm, ốm đau thì sao? Ở đây suốt ngày có mẹ cơm nước mà còn ốm lên ốm xuống.&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại đang đổ chuông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này, thế nhà ở đâu thế nhỉ? Nhà gì mà khó tìm thế em?&lt;br /&gt;Tôi nói cho người thợ điện địa chỉ nhà. Tôi bảo anh ta cứ đến đầu ngõ lớn bên ngoài, mẹ tôi đang đứng đó chờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố  từ ngoài hiên đi vào, tay cầm cái kéo lớn bố vẫn dùng tỉa những nhánh đậu ván. Bố đến gần cây đào lớn anh trai tôi được nhân viên biếu hôm trước Tết. Cây đào phai nhiều nụ rất đẹp nhưng đã không nở được đúng mấy ngày Tết vì trời xuống đến 7-8 độ. Anh tôi tưới nước nóng, hơ gốc suốt ngày mùng Một cũng không ăn thua. Đến hôm nay, trời ấm lên, những cánh hoa đột nhiên bung ra rực rỡ, rụng đầy quanh gốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết Tết rồi – bố nói – chặt vứt đi cho đỡ rác nhà.&lt;br /&gt;Bố  lấy kéo cẩn thận cắt từng cành nhỏ ở phía bên ngoài trước, vừa cắt vừa nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi, hóa kiếp cho mày, kiếp sau có làm cây thì lên rừng mà sống.&lt;br /&gt;Những cánh đào phai rụng lả tả xuống nền đá hoa màu trắng. Tôi đi lại gần, gỡ những quả cầu nhung đỏ và những tấm thiệp Phúc – Lộc – Thọ khỏi những cành cây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại lại vừa đổ chuông. Anh trai tôi đang nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi bố xem bố có biết ai làm to to bên điện Phả Lại không thì cho tao địa chỉ.&lt;br /&gt;Bố đang bận rồi.&lt;br /&gt;Bố thì có việc gì mà bận? Viết ra giấy hỏi bố xem. Tao đang có vụ cổ phiếu của bọn này.&lt;br /&gt;Tôi đang viết lên giấy: “Bố có biết ai ở điện Phả Lại không? Cổ phiếu cho anh Đức”. Bố đọc rồi xua tay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết, không biết. Nó suốt ngày tiền với nong. Trẻ không tha, già không thương.&lt;br /&gt;Tôi nói với anh trai tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố bảo không biết.&lt;br /&gt;Bố ngại nhờ người ta chứ gì? Mày bảo bố là tao làm được vụ này sẽ cho bố tiền mua đất trong Nam. Nhanh lên, tao còn phải trả lời khách là có mối hay không.&lt;br /&gt;Những nhánh cây nhỏ đã cắt xong; chỉ còn lại thân chính. Bố đang đứng choãi hai chân, giữ lưng thẳng, rồi từ từ cúi người xuống, định nhấc chậu cây lên. Tôi chạm vào vai bố, ra hiệu cho bố đứng lùi lại. Tôi kéo chậu cây to lết trên nền nhà về phía cửa ra hiên trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ ừ đúng rồi, kéo thế cho đỡ nặng – bố nói và đi theo tôi ra cửa.&lt;br /&gt;Tôi ra hiệu cho bố chờ tôi rồi quay lại điện thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em hỏi rồi. Bố bảo bố không biết ai cả.&lt;br /&gt;Chả được tích sự gì. Thôi, để tối về tao nói chuyện.&lt;br /&gt;Cái chậu cây chắn gần hết cửa ra hiên trước. Bố bước ra ngoài, lấy cái chậu nhựa đã cũ lại gần. Bố lấy cái bay xây dưới gốc cây đậu ván cẩn thận xúc từng bay đất từ chậu hoa đào bỏ vào chậu nhựa. Khi chậu đầy, tôi bê chậu đất ụp xuống gốc đậu ván. Bố vào bếp kiếm được một cái túi nilông lớn. Tôi nhấc cái gốc đào còn trơ rễ, đặt vào trong túi ni-lông. Bố buộc miệng túi lại cho tôi bê ra ngoài chỗ đổ rác dưới chân cột điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi ra đống rác dưới chân cột điện ngoài ngõ. Mẹ tôi đang đứng đó, vừa chờ người thợ điện vừa nói chuyện với mấy người bán rau và bán gà. Giọng mẹ thanh thanh, rủ rỉ; giọng người bán gà cũng thủ thỉ. Mẹ nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết nhất giờ có ăn mấy đâu, cứ nấu nướng bày biện ra đấy rồi có ăn đâu, cho vào tủ lạnh rồi lại đổ đi, mà không nấu thì lại áy náy.&lt;br /&gt;Vầng, ngày Tết thì cứ phải có món lọ món kia ló mới ra ngày Tết bà ạ.&lt;br /&gt;Thế chị đi thế này thì ai ở nhà trông các cháu?&lt;br /&gt;Dạ, các cháu ở với bà ngoại; nhà em đang ở nhà cấy đợt lày nên cũng có người.&lt;br /&gt;Trời này mà lội ruộng thì khiếp lắm nhỉ. Hôm nay còn đỡ rồi chứ mấy hôm trước rét quá.&lt;br /&gt;Vầng, nhà quê thì thế, chả được sướng như các bác ở thành phố.&lt;br /&gt;Tôi ngày xưa cũng ở nông thôn chứ đâu. Lúc nhỏ cũng chăn trâu lội ruộng phát bờ phát bụi suốt.&lt;br /&gt;À thế ạ? Vầng, thế thì bà biết, khổ lắm chứ chả được sướng như ở thành phố.&lt;br /&gt;Ôi, cũng chả sung sướng gì đâu. Tôi trông thằng cháu thấy còn vất hơn đi cấy. Nghỉ hưu tưởng được nhàn hạ mà còn vất hơn đi làm.&lt;br /&gt;Vầng.&lt;br /&gt;Tôi vào nhà. Bố đang gom những cành đào nhỏ trên sàn nhà thành một bó như bó củi. Bố đặt chúng lên một sợi dây. Những ngón tay bố run – những khớp xương nhức suốt những ngày rét đậm vừa rồi, ngón tay cái có lúc mất hết cảm giác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố đang cố gắng ghì hai đầu sợi dây… bố thắt nút… một nút… một nút nữa… tuột rồi… Những ngón tay bố run mạnh vì gắng sức. Bố sắp lại những cành đào… bố lại kéo mạnh hai đầu sợi dây… bố thắt nút… một nút… một nút nữa… lại tuột rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngồi xuống bên cạnh bố. Tôi cầm vào hai đầu sợi dây. Tôi đang cầm vào hai đầu sợi dây. Bố ngẩng lên nhìn tôi rồi bỏ tay ra, lùi lại phía sau. Tôi thả hai đầu sợi dây, xếp gọn những cành đào lại. Tôi tì đầu gối lên, ghì chúng xuống. Tôi vẫn đang cầm hai đầu sợi dây. Tôi xiết mạnh. Một nút. Tôi vẫn đang cầm chặt hai đầu sợi dây. Tôi thắt một nút nữa… Tôi xiết mạnh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi, gớm đào điếc khiếp quá, thế là hết Tết – bố nói rồi đứng lên đi tìm cái chổi quét những cánh hoa đào còn vương trên nền nhà.&lt;br /&gt;Tôi mang bó cành đào ra cột điện đầu ngõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ  đang đứng dưới cột điện cùng với người thợ điện. Mẹ vừa đưa tiền cho anh ta. Anh ta đút tiền vào túi quần sau rồi lấy dây an toàn ra, vừa đeo quanh thắt lưng vừa giải thích gì đó với mẹ. Mẹ gật gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  đặt bó cành đào lên những túi nilông rác và  những đám lông gà dưới chân cột điện. Vẫn còn một ít hoa đào còn tươi trên những nhánh cây, cánh hoa chưa hề dập nát. Mỗi khi có chiếc xe máy phóng qua, những cánh hoa lại bạt đi, một số rụng xuống, một số rung rinh khẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng mới đang lên nhanh. Mùi lông gà, mùi rác, mùi mặt đất đang ráo nước dần, mùi quần áo bay hơi ẩm, mùi mốc, mùi hoa cũ bị đem đi vứt, mùi nắng… lẫn vào mùi hương thoang thoảng của những cánh đào phai còn tươi cuối cùng đang phơ phất trên đỉnh đống rác. Tôi đang ngửi thấy mùi khói đốt vàng mã… mùi lá bánh chưng cũ… mùi bia còn sót lại trong các lon rỗng, đã hả… mùi vỏ bưởi… lại mùi khói… mùi vỏ dưa hấu đã chua… mùi bùn khô bên rìa ao rau muống… mùi hương trầm… mùi đám ma…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại thêm một bông hoa đào bị gió bạt đi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thêm một bông nữa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bông nữa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cánh đào phai chấp chới, rụng dần…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ  đang nói chuyện rủ rỉ với người bán gà. Người thợ điện đang trèo lên những nấc thang đầu tiên. Anh ta đang lên cao dần, cao dần trên đỉnh cột điện cạnh đống rác nơi tôi đang đứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;——————————————————————————-&lt;br /&gt;Truyện ngắn của Phan Việt từ tập &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Nước Mỹ, nước Mỹ&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;Nguồn: Thích Học Toán. Blog của Hòa thượng vừa mới bị đóng, tôi thích truyện này nên bê về đây đăng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5250039557711904637?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5250039557711904637/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/nhung-ngay-o-viet-nam-phan-viet.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5250039557711904637'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5250039557711904637'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/04/nhung-ngay-o-viet-nam-phan-viet.html' title='Những ngày ở Việt Nam - Phan Việt'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4737805415978324587</id><published>2011-03-19T15:29:00.007+01:00</published><updated>2011-04-10T11:19:02.077+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Gửi lớp hậu sinh</title><content type='html'>&lt;b&gt;I&lt;/b&gt;&lt;div&gt;Thật thế, tôi  gặp thời mạt vận!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lời ngây ngô thì dại dột. Trán phẳng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;lộ sự thiếu tế nhị. Người cười&lt;/div&gt;&lt;div&gt;vì còn chưa nhận được &lt;/div&gt;&lt;div&gt;tin xấu đấy thôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời gì đây, mà&lt;/div&gt;&lt;div&gt;trao đổi về cây cối cũng gần như là tội lỗi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vì nó đồng nghĩa với im lặng trước bao điều lộn xộn&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ai kia đi lại bình thản trên đường&lt;/div&gt;&lt;div&gt;chắc đã bỏ lại bạn bè&lt;/div&gt;&lt;div&gt;đang khốn đốn?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật đấy: Tôi làm chỉ đủ tồn tại&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng tin tôi đi: chỉ tình cờ mà thôi. Không có gì&lt;/div&gt;&lt;div&gt;tôi làm cho phép tôi được một bữa no.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tình cờ tôi sống sót. (Tôi đã chết rồi, nếu may mắn qua đi.)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Họ bảo: Ăn và uống đi! Vui lên, dù sao mày còn có!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng sao tôi có thể ăn uống được, khi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thứ tôi ăn bị giật từ kẻ đói, và&lt;/div&gt;&lt;div&gt;cốc nước tôi uống người khát còn gì?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng tôi vẫn ăn, vẫn uống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giá như tôi có thể thông thái được&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như trong sách cổ, thông thái có nghĩa:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đừng xen vào tranh cãi trên  đời, và thời gian ngắn ngủi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;sống không cần sợ hãi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;không cần vũ lực&lt;/div&gt;&lt;div&gt;lấy ân trả oán&lt;/div&gt;&lt;div&gt;đừng cố đạt ước mơ, mà quên đi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thông thái là thế đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Làm sao tôi vậy được:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật thế, tôi gặp thời mạt vận!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;II&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xưa thời loạn tôi tới thành thị&lt;/div&gt;&lt;div&gt;nơi cái đói đang hoành hành.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xưa thời loạn tôi tới giữa bầy người&lt;/div&gt;&lt;div&gt;và phẫn nộ cùng họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cứ thế thời gian trôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;thời mà trời cho tôi được sống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi ăn giữa những trận đánh&lt;/div&gt;&lt;div&gt;tôi ngủ cùng những kẻ giết người&lt;/div&gt;&lt;div&gt;chuyện ái  tình tôi chỉ qua loa&lt;/div&gt;&lt;div&gt;vẻ thiên nhiên tôi ngắm vội vã.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Cứ thế thời gian trôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;thời mà trời cho tôi được sống.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời đó đường nào cũng dẫn tới đầm lầy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lời nói của tôi làm tên đao phủ nhận dạng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi gần như bất lực. Nhưng tụi cầm quyền&lt;/div&gt;&lt;div&gt;giữ ghế chắc hơn nếu không có tôi, chắc thế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Cứ thế thời gian trôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;thời mà trời cho tôi được sống.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sức lực còn rất ít. Mục tiêu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;thì xa vời.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù nhìn thấy rõ, mà sao với tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;chẳng thể nào với tới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Cứ thế thời gian trôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;thời mà trời cho tôi được sống.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;III.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các bạn, những người sẽ vùng lên từ cơn lũ&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mà thế hệ chúng tôi đã chìm xuống mất rồi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy nhớ&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi các bạn xét về sự yếu đuối của lớp chúng tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;về thời mạt vận&lt;/div&gt;&lt;div&gt;mà các bạn thoát khỏi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rằng chúng tôi đã đi, đổi Tổ Quốc mau hơn thay giầy,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;qua những cuộc chiến giai cấp, đầy thất  vọng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;khi chỉ có bất công mà không có đấu tranh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rằng chúng tôi vẫn biết:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả căm phẫn chống lại sự xấu xa&lt;/div&gt;&lt;div&gt;làm nếp nhăn biến dạng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả tức tối về sự bất công&lt;/div&gt;&lt;div&gt;làm giọng nói khàn đi. Ôi, chúng tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;những kẻ muốn tạo nền tảng cho tình thân ái&lt;/div&gt;&lt;div&gt;đã không thể thân ái được với chính bản thân mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn các bạn, khi nào thời ấy đến,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;lúc con người tương thân tương ái với nhau&lt;/div&gt;&lt;div&gt;xin nhớ đến thời của chúng tôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;và tha thứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;********&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(c) marcus 19.03.2011&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Marcus dịch từ nguyên bản tiếng Đức &lt;i&gt;An die Nachgeborenen&lt;/i&gt; của Bertolt Brecht (1898 - 1956). &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thân tặng anh Nguyễn Như Huy bản dịch này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Bonus:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Bertold Brecht đọc bài thơ (năm 1953)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/tphexO4gwoA" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4737805415978324587?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4737805415978324587/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/gui-lop-hau-sinh.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4737805415978324587'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4737805415978324587'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/gui-lop-hau-sinh.html' title='Gửi lớp hậu sinh'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/tphexO4gwoA/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3489236386985906874</id><published>2011-03-19T14:34:00.005+01:00</published><updated>2011-03-19T15:21:17.809+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='japan'/><title type='text'>Nhật ký Tokyo (4): Tôi đơn giản muốn làm rõ chuyện này</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-bvPDrHADqfg/TYS6jfn7GhI/AAAAAAAAAeU/_u8wFeIcDYQ/s1600/japan4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 233px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-bvPDrHADqfg/TYS6jfn7GhI/AAAAAAAAAeU/_u8wFeIcDYQ/s320/japan4.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585794556793395730" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Toàn bộ nhuận bút của nhật ký này được cô gửi tặng Hội chữ thập đỏ. Marcus dịch và chú thích.&lt;/i&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Đọc các phần trước: &lt;/i&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html" style="text-decoration: none; color: rgb(0, 101, 255); "&gt;&lt;i&gt;Phần 1&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;; &lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html" style="text-decoration: none; color: rgb(0, 101, 255); "&gt;Phần 2&lt;/a&gt;; &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-3-trong-nhung-thoi-khac.html" tyle="text-decoration: none; color: rgb(0, 101, 255);"&gt;Phần 3&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;******************&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Ngày 17 tháng 3 năm 2011&lt;/b&gt;&lt;div&gt;Lúc này khoảng năm giờ chiều. Tôi vừa ở chỗ cô bạn gái Naoko ở Futakotamagawa, giờ tôi vội về nhà. Tôi đi rất nhanh, nhưng vẫn bị vượt qua bởi những người khác, họ đi như bay qua tôi. Không phải vì lo lắng sợ hãi, mà vì ai cũng muốn về nhà thật nhanh, bởi chẳng ai biết được rằng lúc nào và liệu rằng tàu xe có chạy hay không. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Đơn giản làm rõ một chuyện&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có vẻ như là không khí chung trên báo chí Âu Châu đầy báo động. Báo động hơn cả là ở Nhật Bản. Tôi biết được điều này qua Twitter và qua những email ngày càng lo lắng của bạn bè từ Anh Quốc. Tôi có khỏe không, họ hỏi, và các chuyện liên quan đến hạt nhân, điều mà tôi chẳng thể giải đáp vì tôi đâu có phải là nhà vật lý lượng tử. Họ chỉ quan tâm thôi mà. Và có lẽ cả bạn, người đang đọc những dòng này, nếu như bạn nghĩ rằng tôi và những người khác ở Nhật Bản quá lạc quan hay khờ khạo hay bình tĩnh. Vì chúng tôi ở lại Tokyo, business as usual, và cố gắng tiếp tục sống cuộc sống bình thường. Tôi đơn giản muốn làm rõ chuyện này: Tôi không biết một ai mà trái tim họ đã không bị thương tổn sâu sắc. Không sợ hãi gần chết. Không, nói một cách hình ảnh, chết đuối trong lo ngại và mắc kẹt và ngơ ngác và nỗi buồn đau kinh khủng. Thây kệ điều này được thể hiện ra bên ngoài ra sao.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Một ví dụ nhỏ&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đi tắm chẳng hạn. Cho đến ngày hôm qua tôi đã chẳng quan tâm đến việc phải tắm, và cả việc trang điểm. Tất nhiên tôi đã quên chúng bởi vì cái loạt thảm hoạ này đã làm tôi lo lắng phát điên. Không kể đến vụ khủng hoảng hạt nhân đang kéo dài. Cô bạn Naoko ở Futakotamagawa cũng có trải nghiệm tương tự như tôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Lại mất điện&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tin tức báo rằng chúng tôi phải đối diện với việc mất điện đêm nay, mất điện dài lâu và ngoài ý muốn. Cả vào hôm thứ Tư, nghĩa là ngày hôm qua, đã xảy ra vụ mất điện trên diện rộng, nhưng mà vụ này được dự tính. Còn khả năng mất điện đêm nay sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ khu vực Tokyo và phụ cận, nơi tôi đang sống. Điều này khiến tôi hơi lo vì tôi muốn bản nhật ký này được gửi kịp sang Đức, trước khi điện mất và ngắt đứt kết nối internet. Sự sợ hãi thường trực này là một kinh nghiệm hoàn toàn mới đối với tôi. Và tôi cũng nhận ra rằng, thật sung sướng làm sao khi có thể kéo dài tiếp tục được nhịp sống hàng ngày.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Đến giới hạn?&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và để quay lại với hiện tại, và luôn nhìn về phía trước. Tổ máy số 3 sắp sửa đạt tới giới hạn, tin tức cho biết. Nhưng giới hạn nào cơ? Ngày mai sẽ tồi tệ hơn chăng, khi giới hạn bị vượt qua? Dù sao thì: nếu tin được các nguồn đáng tin cậy (và không chỉ là từ chính phủ), thì ảnh hưởng phóng xạ có thể lan tới Tokyo sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe. Ngay cả trong trường hợp xấu nhất. Tokyo cách nhà máy điện hạt nhân ở Fukushima 230 km, nên nhớ là như vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Tin tốt&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;À, truyền thông vừa đưa tin rằng khả năng mất điện ở Tokyo và vùng phụ cận đã được giải quyết nhờ người dân đã dùng rất tiết kiệm. Phù. Giờ thì tôi thấy mình nhẹ nhõm hơn rồi. Bạn thấy đấy, nhật ký này gần như là bản tin trực tiếp vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Buổi tối kiểu Đức&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có lẽ hôm nay nghiêm túc quá. Giờ tôi sẽ làm một buổi tối kiểu Đức đây, với Zawacraft*. Món đấy tên là vậy đúng không, cái món dưa cải ấy. Có thêm cả xúc xích cà ri và bia loại nặng nữa. Và tôi nghe nhạc của Kraftwerk, Barbara Morgenstern và Schneider TM. Tôi yêu âm nhạc của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(Và một ghi chú nhỏ. Đề nghị bạn đừng gửi lương thực đến Tokyo cho tôi. Ở đây có đủ đồ ăn. Cảm ơn.)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;* Tên đúng tiếng Đức là Sauerkraut. Yuko đã viết theo cách mà cô phát âm.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;(còn tiếp)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3489236386985906874?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3489236386985906874/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-4-toi-on-gian-muon-lam-ro.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3489236386985906874'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3489236386985906874'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-4-toi-on-gian-muon-lam-ro.html' title='Nhật ký Tokyo (4): Tôi đơn giản muốn làm rõ chuyện này'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-bvPDrHADqfg/TYS6jfn7GhI/AAAAAAAAAeU/_u8wFeIcDYQ/s72-c/japan4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4420228429988527812</id><published>2011-03-18T08:44:00.011+01:00</published><updated>2011-03-18T11:07:33.288+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Những khía cạnh điện ảnh của "Bi, đừng sợ!"</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2010) - kịch bản và đạo diễn: Phan Đăng Di; quay phim: Phạm Quang Minh; diễn viên: Hoa Thúy, Kiều Trinh, Huỳnh Anh, Phan Thành Minh, Hà Phong, Trần Tiến, Mai Châu. Khởi chiếu ngày 18/3/2011 tại Việt Nam.&lt;div&gt;--------------------------------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi có theo dõi báo chí trong nước những ngày qua nói về &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Đại đa số đều nhấn mạnh về nội dung và về khía cạnh tình dục của phim. Tôi viết bài này, với mục đích không gửi báo chí, để bàn về các khía cạnh khác của bộ phim, những vấn đề điện ảnh thật sự đáng được nói đến.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trước hết, &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ! &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;có một câu chuyện kể được kết cấu chặt chẽ. Người đàn ông trong phim được thể hiện qua ba nhân vật chính trong một gia đình, một đứa trẻ (Bi), Bố nó và Ông Nội. Đó cũng là ba giai đoạn phát triển của một đời người. Ở giữa chúng là hình ảnh thời thanh niên trẻ trung của Cậu Học Sinh và Trung - chủ thầu xây dựng. Người đàn ông, dù ở độ tuổi nào, dù ở tình trạng nào, cũng là sức hút đối với đàn bà. Phan Đăng Di đã tài tình lật ngửa mối quan hệ phụ thuộc giữa đàn ông và đàn bà trong bộ phim này. Đồng thời, lột tẩy bản chất của đàn ông: dù ở lứa tuổi nào, đàn ông cũng chỉ là một đứa trẻ. Và đứa trẻ ấy luôn cần sự chăm sóc của đàn bà. Có thể thấy luận điểm chính này của Phan Đăng Di xuyên suốt từ kịch bản phim &lt;i&gt;&lt;b&gt;Chơi vơi&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; cho đến &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kết cấu chặt chẽ ấy được chuyển tải một cách dịu dàng bởi phong cách dựng phim tiết chế của Julie Beziau. Cô ráp nối những hình ảnh lặng lẽ, để chúng tự bùng nổ bởi nội tâm, thi thoảng ngăn chúng bằng cái gục đầu của nhân vật Ông Nội. Để có được hiệu ứng dựng phim xuất sắc như vậy là nhờ vào hai yếu tố mạnh mẽ đóng góp phần lớn thành công của &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!: &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;quay phim và âm thanh. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những hình ảnh được bố cục gần như hoàn mỹ, như những bức tranh. Một toàn cảnh khu nhà rêu đen xám, với ban công chòi ra ngoài, nơi nhân vật Bố Bi đứng gần như bất động. Một toàn cảnh lối đi nối giữa hai khu tập thể ở tiệm gội đầu thư giãn, nơi nhân vật Bố Bi và cô gái gội đầu đi xuống từ bên phải sang bên trái màn hình. Cũng hai người ấy trong một trung cảnh, vừa thổi bóng bay vừa giễu lại lời chào mời với nhau, ánh sáng xanh hắt vào từ khung cửa sổ, máy hất chéo từ một góc. Có rất nhiều hình ảnh đóng vào trí nhớ như thế trong &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Đặc biệt, cách chọn tông màu xanh lá cây xuyên suốt toàn bộ phim làm toát lên sự lạnh lẽo, sự thiếu từng trải, sự bị động, và sự hiện hữu bao trùm của tính Âm. Màu xanh lá cây được tạo thành từ sự kết hợp màu xanh dương của trí óc và màu vàng của tình cảm ấm áp. Nấp trong vỏ bọc của xanh lá cây, lý trí và tình cảm được che chắn, nhưng cũng đầy bất an. Chỉ đợi những dịp có sự xuất hiện của màu đỏ, là sự bung phá có thể diễn ra ngay lập tức, như quả táo đỏ được đẩy lên mang tính biểu tượng trong nhiều tình huống. Hình ảnh quả táo cũng gợi nhắc đến &lt;b&gt;&lt;i&gt;Poetry&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Lee Chang-dong, một bộ phim rất đáng chú ý khác của năm 2010.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một bước đột phá trong kỹ thuật điện ảnh tại Việt Nam cần được công nhận ở &lt;i&gt;&lt;b&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; chính là phần âm thanh. Nếu như những nhân vật người trong phim có suy nghĩ, số phận riêng của mình, thì âm thanh trong phim là nhân vật làm nên cái hồn Hà Nội. &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; đặc biệt tiết kiệm những cảnh quay đặc trưng cho Hà Nội, ta không thấy Hồ Gươm, không thấy Khuê Văn Các, không thấy Hồ Tây. Thế nhưng cái tinh thần Hà Nội, cái cảm giác Hà Nội thì hiện hữu khắp nơi. Đó là nhờ vào âm thanh, thứ âm thanh rất khó lẫn của Hà Nội, thứ "âm nhạc" làm nên Hà Nội. Bộ phim sử dụng chính nền âm thanh ấy để làm âm nhạc cho phim. Từ tiếng mài đá như xiết vào tim, đến tiếng gió lao xao ngoài bờ sông, từ tiếng kèn đám ma ai oán, đến tiếng rên rỉ hoan lạc. Tiếng còi xe, tiếng rao,... đó chính là âm thanh của Hà Nội!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Với tất cả những điều kể trên,&lt;b&gt;&lt;i&gt; Bi, đừng sợ! &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;là một bộ phim đầu tay thành công. Tuy vậy, tôi vẫn thấy ở bộ phim thiếu một điểm để có thể trở thành tác phẩm kinh điển: đó là tính đương đại (contemporain). Bộ phim, xét trong hoàn cảnh điện ảnh Việt Nam, có thể đột phá về nhiều mặt. Nhưng tính đương đại của bộ phim, rất tiếc, lại chưa đủ quyết liệt. Tôi có thể yêu bộ phim vì nhiều lẽ, nhưng cái hơi thở, nhịp đập làm nên giá trị lâu đời của bộ phim, thì vẫn chưa thật sự mạnh mẽ. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;(c) marcus 18.3.2011&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4420228429988527812?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4420228429988527812/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhung-khia-canh-ien-anh-cua-bi-ung-so.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4420228429988527812'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4420228429988527812'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhung-khia-canh-ien-anh-cua-bi-ung-so.html' title='Những khía cạnh điện ảnh của &quot;Bi, đừng sợ!&quot;'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1196319389503130600</id><published>2011-03-17T17:17:00.005+01:00</published><updated>2011-03-19T17:49:29.993+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='japan'/><title type='text'>Nhật ký Tokyo (3): Trong những thời khắc như thế này ta phải tự đưa ra lý do để vui thôi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-k0Kz7bn--Zc/TYI9wfRkqTI/AAAAAAAAAeM/madYfHtVTbo/s1600/japan3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 250px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-k0Kz7bn--Zc/TYI9wfRkqTI/AAAAAAAAAeM/madYfHtVTbo/s320/japan3.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585094391131056434" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt; Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích.&lt;/i&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Đọc các phần trước:  &lt;/i&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html"&gt;&lt;i&gt;Phần 1&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;; &lt;/i&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html"&gt;&lt;i&gt;Phần 2&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;div&gt;******************&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Thứ Tư, ngày 16 tháng Ba năm 2011&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi vẫn còn đầy bọt dầu gội đầu trên tóc, khi một cơn dư chấn rất mạnh xảy ra vào lúc 11 giờ. Khi đất rung động, tôi luôn nhìn vào cái mắc quần áo treo trên tường, thứ được dùng làm "máy-đoán-động-đất" của tôi. Nó cho tôi biết chính xác liệu rằng sự quay cuồng là do động đất hay là tại cơn say dư chấn của tôi. Người ta có thể dần quen với mọi thứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Kana làm đám cưới&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trái ngược với hôm qua, tôi đã thoải mái hơn nhiều và gửi đi một số email cho bạn bè. Kana đang chửa ở tháng thứ năm. Cô ấy đã quyết định sẽ không hủy đám cưới dự định vào tuần tới. "Trong những thời khắc như thế này ta phải tự đưa ra lý do để vui thôi" - cô viết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Yuka cố cự&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những ngày vừa qua cô ấy hầu như không ra khỏi nhà. Yuka làm stylist cho video ca nhạc và chụp hình của nhiều tạp chí. Nhưng tất cả các buổi chụp đều bị hủy. Cả hai, khách hàng và hãng quảng cáo, đều muốn vậy. Bởi lượng điện dùng cho mỗi buổi chụp hình rất lớn. Giờ đây cô ấy đã phấn khởi hơn và nấu đồ ăn ngọt để chống lại sự lo lắng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Yago muốn rời Tokyo&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Hừm, tất cả cái hạt nhân chó chết này thật tồi tệ cho mày, không, không, mày cũng nên chạy sang bên Tây đi" - Yago - anh chàng hippie viết. Yago lúc thì làm việc này, lúc thì làm việc kia. Tôi tin rằng lúc này anh ấy chẳng có công việc nào cố định. Giờ đây anh ấy muốn đi xuống phía Tây, đến Osaka. Tôi ở lại, nhưng nhắn gửi anh ấy hai điều: Tiêu tiền đi, để giúp cho kinh tế bên phía Tây được mạnh lên. Và để giúp cho toàn đất nước - LÀM VIỆC chăm chỉ đi!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Ryota phải đi đến&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hướng ngược lại dành cho Ryota. Anh là bác sĩ tâm thần và kể rằng anh phải đi lên miền Bắc. Chắc là không lâu nữa sẽ có yêu cầu chính thức của nhà nước về việc điều trị cho những người sống sót sau vụ động đất. Hãy dũng cảm lên nhé, Ryota.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Nhà Kados rời nhau&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kumi và đứa con gái nhỏ mới được sinh ra chuyển đến nhà mẹ cô ấy ở Shizuoka. Nó nằm ở phía Tây, cách Tokyo khoảng 170 km. Anh Shunsuke chồng cô là họa sĩ thiết kế, anh ấy ở lại Tokyo. "Yuko, mày có biết tao đang làm gì không? Tao đang làm một cái Logo cho cái con nhỏ ca sĩ mới nổi ấy. Cho một con nhỏ ca sĩ mới nổi! Và trong một tình huống như thế này!" Tôi chắc rằng lúc Shunzuke viết những dòng này, anh ấy đang lắc đầu rất mạnh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Kiểu hài hước thâm thúy của Mutsuro&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mutsuro: "Nhân đây tôi xin vui mừng thông báo rằng ở khu vực nhà tôi chuẩn bị mất điện toàn bộ. Sau đó sẽ đen như mực."&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Yuko: ""MÀY đâu có đen hơn bây giờ được đâu." &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mutsuro rất khùng và trầm tĩnh, nhưng đồng thời cũng rất hài hước.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mutsuro: "Người ta tự muốn hy sinh vì Tổ Quốc thôi."&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Nagi khỏe trở lại&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đoạn tôi thích nhất chính là đoạn về Nagi. Cô ấy đã hoàn toàn suy sụp và đồng thời rất bực tức. Sau đó, bằng cách thần kỳ nào đó, cô ấy chữa lành hẳn sự bực bội với số phận qua đợt bị dị ứng phấn hoa. Tôi để ý, vụ động đất và cuộc khủng hoảng hạt nhân kéo dài đã ghi dấu lên từng số phận con người ra sao. Nhưng bạn đối diện với nó như thế nào, điều này phụ thuộc chặt chẽ vào niềm tin của bạn trong đời sống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-4-toi-on-gian-muon-lam-ro.html"&gt;Phần 4&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1196319389503130600?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1196319389503130600/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-3-trong-nhung-thoi-khac.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1196319389503130600'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1196319389503130600'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-3-trong-nhung-thoi-khac.html' title='Nhật ký Tokyo (3): Trong những thời khắc như thế này ta phải tự đưa ra lý do để vui thôi'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-k0Kz7bn--Zc/TYI9wfRkqTI/AAAAAAAAAeM/madYfHtVTbo/s72-c/japan3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3829079684306134564</id><published>2011-03-17T16:10:00.008+01:00</published><updated>2011-03-17T18:19:46.870+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='japan'/><title type='text'>Nhật ký Tokyo (2): Tôi tự hỏi cái gì đang động, tôi hay đất</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-8UGhcurlb4Q/TYIu_78afvI/AAAAAAAAAeE/wAKDzeWguGs/s1600/japna2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 250px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-8UGhcurlb4Q/TYIu_78afvI/AAAAAAAAAeE/wAKDzeWguGs/s320/japna2.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585078163850559218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích. Đọc phần 1 &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;*********************&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Thứ Ba, ngày 15 tháng 3 năm 2011&lt;/b&gt;&lt;div&gt;Ngày nào vừa qua cũng có bốn hoặc năm cơn dư chấn. Tôi có cảm giác mình liên tục chông chênh. Tôi sẽ say dư chấn mất. Đôi lúc tôi tự hỏi mình thật sự cái gì đang động: tôi hay là mặt đất dưới chân tôi?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Không khí báo động&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;11 giờ trưa. Dậy đi nào! Tôi nhận ra rằng cái tài khoản Twitter đã làm rung chuông điện thoại của tôi. Những tin tức ngắn cho biết rằng vào sáng sớm đã xảy ra một vụ nổ trong số các đầu máy điện hạt nhân. Trời ơi, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ cái điều tồi tệ này được 5 tiếng hay sao? Và không chỉ mình tôi nghĩ thế. Cả Yudai, người nằm cạnh tôi trên giường, cũng canh chừng từng cử động của màn hình máy điện thoại di động.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Dây nịt trong ba lô&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi kiểm tra hai cái ba-lô-sống-còn được cất ở phòng khách. Chúng tôi đã sắp xếp ba lô theo những lời khuyên của người thoát chết từ vụ động đất Awaji đã xảy ra cách đây 10 năm ở miền Tây Nhật Bản. Hai chiếc ba lô có những thứ quan trọng, trong đó có nước (tất nhiên!) và dây nịt (hả?). Những lời khuyên này, giống như các thông tin đáng tin cậy khác, đến với chúng tôi qua Twitter.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Một cảnh tượng hiếm thấy&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;4 giờ chiều. Trước cửa siêu thị Toyku Store có một hàng người xếp hàng dài. Gần như toàn bà già. Một số bà nội trợ mua dự trữ những thứ đồ có thể giữ được lâu: mì gói, gạo, bột mì và giấy vệ sinh (hả?). Ở miền Tây Nhật Bản có vẻ như mọi chuyện đều diễn ra bình thường, không thiếu lương thực cũng như vấn đề phân phối lương thực. Nhưng mặt khác, ở ngay Tokyo này, đã xuất hiện dấu hiệu lo ngại khủng khiếp. Cũng bởi thế mà một số cửa hàng bỗng nhiên bị mua sạch bách. Một cảnh tượng hiếm thấy, nó làm tôi lo lắng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Điều gì xảy ra, hạt nhân?&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi gửi cho Keizuke bạn tôi một mẩu tin nhắn: "Ê Tee-Kay, mọi thứ đang thật ầm ĩ đúng không?" Cậu ta trả lời ngay lập tức: "Đang họp, không biết tin tức mới nhất, có gì xảy ra, hạt nhân à?". Tôi khẳng định với Tee-Kay rằng không có gì mới xảy ra với nhà máy điện hạt nhân, tôi chỉ muốn nhắn tin cho cậu ta mà thôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Soul Food  &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;8 giờ tối. Ăn tối ở một nhà hàng Yakiniku với Tee-Kay, vợ câu ta Mizhou, cậu con trai Kota của họ và anh đồng nghiệp yêu quý Maeda san của tôi. Đó là những gương mặt quen thuộc, những gương mặt đáng yêu. Chỉ mới cách đây một tuần tôi vừa gặp họ. Nhưng có cảm giác đã từ lâu lắm. Nhà hàng rất đông khách, bởi Yakiniku - một kiểu barbecue Hàn Quốc - hiện đang rất thịnh hành ở Nhật Bản. Đó là Soul Food* của chúng tôi. Sau cả một ngày phải đối diện với những tin tức kinh dị, có thể là ngồi một mình trong nhà cả ngày, giờ đây các thực khách chỉ còn biết đắm chìm vào món thịt nướng. Kệ điều gì đang xảy ra ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima, thế giới vẫn tiếp tục quay, đặc biệt là tại Yakiniku. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Fukinshin - Sống&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chúng tôi tự tạo cho mình sự dũng cảm, bởi vì chúng tôi phải cứng rắn, phải fukinshin một chút. "Đừng sợ khi phải là fukinshin" - mọi người nói. "Hãy để chúng ta fukinshin đi". Từ này dịch ra tiếng Việt hơi khó. Nó diễn tả một hành động không thể chấp nhận được. Ví dụ như ngắm đôi chân trần tuyệt đẹp của bà góa trong một lễ tang, đó là fukinshin. Mở một bữa tiệc, trong lúc cả gia đình đang nằm viện, đó là fukinshin. Chơi trò chơi điện tử ở nơi công cộng, tiêu tiền, đi chơi và hưởng thụ, mặc dù ta ĐANG sống ở Tokyo. Nhưng đó là điều chính mà: sống!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;   *Soul Food: Món Ăn Tinh Thần&lt;/i&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Đọc Phần 3 &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-3-trong-nhung-thoi-khac.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3829079684306134564?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3829079684306134564/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3829079684306134564'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3829079684306134564'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html' title='Nhật ký Tokyo (2): Tôi tự hỏi cái gì đang động, tôi hay đất'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-8UGhcurlb4Q/TYIu_78afvI/AAAAAAAAAeE/wAKDzeWguGs/s72-c/japna2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8484406083494012941</id><published>2011-03-17T13:56:00.009+01:00</published><updated>2011-03-17T16:59:26.640+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='japan'/><title type='text'>Nhật ký Tokyo (1): Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-EJ76s_y6suA/TYIU4G01zII/AAAAAAAAAd8/SfkYOkXY6-8/s1600/Japan1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 250px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-EJ76s_y6suA/TYIU4G01zII/AAAAAAAAAd8/SfkYOkXY6-8/s320/Japan1.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5585049442030308482" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhật ký của cô Yuko Ichimura gửi cho báo Süddeutsche (Đức). Mỗi ngày cô vẽ một bức minh họa (nhấn vào hình để xem hình to hơn), scan nó và gửi qua email kèm theo diễn giải. Marcus dịch và chú thích. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;*************************************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngày 14 tháng 3 năm 2011&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tôi là Yuko Ichimura. Tôi vẽ minh họa và làm phim quảng cáo. Tôi sống ở quận Meguro. Nó nằm ở Tokyo. Vâng, chính là cái thành phố Tokyo mà bạn đang nghĩ tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Có làm tiếp không?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;1 giờ chiều. Hôm nay tôi làm việc từ nhà. Một quảng cáo truyền hình cần được chuẩn bị. Đáng lẽ cuộc họp đã diễn ra ngày thứ Sáu tuần trước. Nhưng mà có động đất. Thật không phải khi cứ tiếp tục làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng mà chúng tôi có thể làm gì chứ? Trên truyền hình liên tục chạy những hình ảnh khủng khiếp của sóng thần. Số người chết tăng lên nhanh chóng. Nó tăng, tăng, tăng lên từng giờ. Không thể tưởng tượng được làm sao những người phát thanh viên vẫn bình tĩnh. Ngược lại cái điện thoại di động và danh sách bên Twitter* của tôi thì đang phát điên lên. Có rất nhiều người tìm kiếm người thân qua các phương tiện truyền thông. Giữa chừng thì luôn có những câu chuyện của người sống sót, của người mạnh mẽ, của người dũng cảm và tốt bụng. Những câu chuyện làm người ta vui hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chúng tôi tiết kiệm điện&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Yudai - bạn trai tôi tắt tiếng tivi đi và bật Bob Marley. Tôi và anh ấy sống chung trong một căn phòng nhỏ, chỉ cách Shibuya** mười phút. Bình thường anh ấy cho rằng Marley dở và không có gu. Nhưng anh nói, anh cần thứ nhạc ấy bây giờ, vì nếu không anh ấy sẽ không thể chịu đựng được. Trong phòng rất lạnh, vì vậy tôi mặc áo ấm và choàng một chiếc khăn dày. Chúng tôi tiết kiệm điện và sử dụng ít đèn. Vì ngay lúc này những người khác đang cần điện hơn, những người bị thương nặng ở các phòng cấp cứu, và tất nhiên những người ở Tohoku. Nơi đó bị ảnh hưởng mạnh nhất bởi động đất và sóng thần. Không ai ra lệnh cho chúng tôi tiết kiệm điện cả. Chúng tôi làm điều này tự nguyện. Tất cả đều làm điều này tự nguyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;di-di-DAH, di-di-DAH&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Cứ mỗi giờ lại có dư chấn. Ngay lập tức còi báo động vang lên "di-di-DAH, di-di-DAH", hai lần, như một cái nhấn chuông ngắn. Trước đây hầu như tôi chẳng bao giờ để ý tiếng kêu của nó. Trên Twitter có người cho rằng nhà thiết kế ra tiếng kêu này đã làm việc cật lực. Tôi chỉ có thể đồng tình mà thôi. Tiếng kêu đâm thẳng vào tim. Hiện chẳng có gì làm tôi sợ hơn là tiếng kêu ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ở công ty quảng cáo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;4 giờ chiều. Họp công ty ở khu văn phòng Akasaka. Giám đốc sáng tạo quê ở Sendai. Ở đó thật tồi tệ. Nhưng bà mẹ già của ông ấy vẫn bình an, ngôi nhà cũng không bị làm sao. Nhưng không có điện, và lương thực thì thiếu thốn. Ông ấy muốn gửi mọi thứ lên quê. Nhưng: "Theo tình hình hiện tại thì chẳng thể gửi được. Khắp nơi kẹt xe, và chỗ đổ xăng cũng không có" - ông ấy vừa nói vừa nhún vai. Nhưng cũng mỉm cười nhẹ. "Thôi, chẳng có gì cứu vãn được, chúng ta chẳng làm được gì hết" - nhà sản xuất của tôi cố tình tỏ vẻ hài hước. Mẹ vợ của anh cũng đang kẹt lại phía Bắc. Làm sao họ có thể bình tĩnh đến vậy, còn nói dóc được nữa? Mỗi lần, khi căn phòng họp rung lên vì dư  chấn, tất cả chúng tôi tự động im lặng, nhìn lên trần nhà và chờ đợi đèn điện nhấp nháy rồi tắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đẹp hơn&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;6 giờ chiều. Trên đại lộ chính của Akasaka tất cả đều im ắng, chỉ có vài người trên đường. Starbucks*** vẫn mở, nhưng không bật đèn. Trong ánh sáng nhập nhoạng của quán cà phê chẳng có mấy khách. Một phần ba số bảng quảng cáo lấp lánh mọi khi cũng bị tắt. Ai đã từng nhìn Tokyo với quá ít ánh sáng như thế? Các bạn bè tôi truyền nhau những tấm hình của một Tokyo "mới" tối tăm. Cùng chung nhận xét: Tokyo đẹp hơn khi tất cả không bị chiếu sáng hào nhoáng. Trước đây tất cả đều quá sáng. Sáng một cách không cần thiết. Một dàn đèn lồng đỏ chạy dọc phố. Chúng thuộc về một cái đền khá lớn. Hôm nay nhìn chúng càng nghiêm nghị hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Động đất ảnh hưởng đến truyền hình&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;1 giờ sáng. Về đến nhà lạnh lẽo. Dù sao thì chúng tôi cũng có nước, điện và ga, những thứ quan trọng cho cuộc sống. Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi. Công ty TEPC**** tổ chức một cuộc họp báo nữa. Và lại là người phát ngôn của chính phủ Yuki Edano. Trong hai ngày vừa qua, ông ấy đã trở thành một người quen. Và giữa chừng: số người chết, tình hình người sống, cảnh sóng thần, mất điện, thảm họa hạt nhân đang tới, dư chấn liên tục làm rung chuyển đài truyền hình. Và tất nhiên là còi báo "di-di-DAH, di-di-DAH", hai lần, như một cú nhấn chuông ngắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Bi kịch, tai họa&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Thật buồn cười. Các từ như "bi kịch" hay "tai họa" chẳng hề có trong đầu tôi cho đến khi tôi nghe chúng từ những người bạn ở nước ngoài. Tôi cho rằng tôi đã biết vì sao: Bởi vì chúng tôi đang ở ngay giữa chúng, thậm chí ở Tokyo. Nhưng ngay Tokyo cũng chưa phải là vùng khủng hoảng thật sự. Nhưng bạn sẽ cảm thấy như vậy nếu bạn xem quá nhiều truyền hình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;* Một mạng xã hội cho phép người dùng nhắn tin ngắn và chuyển đến nhiều người cùng lúc.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;** khu vực vui chơi mua sắm giải trí nổi tiếng ở Tokyo.&lt;/i&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;*** Một thương hiệu quán cà phê nổi tiếng của Mỹ, hiện có mặt hầu khắp thế giới.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;**** Công ty chủ của các nhà máy điện hạt nhân ở Fukushima.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Phần 2 &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8484406083494012941?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8484406083494012941/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8484406083494012941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8484406083494012941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html' title='Nhật ký Tokyo (1): Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-EJ76s_y6suA/TYIU4G01zII/AAAAAAAAAd8/SfkYOkXY6-8/s72-c/Japan1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5294631290686963080</id><published>2011-03-16T09:54:00.000+01:00</published><updated>2011-03-16T09:56:34.965+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><title type='text'>Mười điều bác Mun dạy</title><content type='html'>·         Say xỉn thì đừng lái xe - lái xe thì đừng say xỉn;&lt;br /&gt;·         Người ta có thể vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, nhưng người ta nhất thiết phải mở mắt khi lái xe;&lt;br /&gt;·         Đi chậm, quan sát kỹ và nhường đường cho người khác thay vì phóng thật nhanh và bóp còi ầm ĩ.  Hãy về nhà rồi muốn bóp gì thì bóp;&lt;br /&gt;·         Đừng cắt đầu ô tô, vì thắng ô tô không phải lúc nào cũng ăn;&lt;br /&gt;·         Nếu phóng xe từ trong hẻm ra, hãy ngó ngược ngó xuôi rồi hẳn ra đường chính;&lt;br /&gt;·         Đường dành cho xe chạy, không phải để thả diều hay đánh cầu lông;&lt;br /&gt;·         Nhớ đội mũ bảo hiểm VÀ cài dây thật chặt;&lt;br /&gt;·         Hãy đi khi đèn xanh và dừng khi đèn đỏ, chứ không phải chỉ dừng khi có công an;&lt;br /&gt;·         Chớ vượt xe khác khi đang vào khúc quanh, bạn còn nhiều cơ hội khác để qua mặt cái thằng chết tiệt đang bò trước mặt;&lt;br /&gt;·         Đi đúng đường, ngủ đúng giường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn:  &lt;a href="http://lamvuthao.blogspot.com/2011/03/please-forward-this-entry-to-as-many-as.html"&gt;Goldmund&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5294631290686963080?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5294631290686963080/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/muoi-ieu-bac-mun-day.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5294631290686963080'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5294631290686963080'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/muoi-ieu-bac-mun-day.html' title='Mười điều bác Mun dạy'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6831218202074249120</id><published>2011-03-05T23:44:00.003+01:00</published><updated>2011-03-05T23:48:35.438+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoàiniệm'/><title type='text'>Nhớ mùa thu Hà Nội</title><content type='html'>Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ. Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.&lt;br /&gt;Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội,&lt;br /&gt;Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,&lt;br /&gt;Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ,&lt;br /&gt;Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.&lt;br /&gt;Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người,&lt;br /&gt;Lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai,&lt;br /&gt;Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi,&lt;br /&gt;Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người ...&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Để nhớ mọi người.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe width="425" height="344" src="http://www.youtube.com/embed/h5Oo1XJuah4?fs=1" frameborder="0" allowfullscreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6831218202074249120?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6831218202074249120/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/ha-noi-mua-thu-cay-com-nguoi-vang-cay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6831218202074249120'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6831218202074249120'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/ha-noi-mua-thu-cay-com-nguoi-vang-cay.html' title='Nhớ mùa thu Hà Nội'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/h5Oo1XJuah4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1896895470217813583</id><published>2011-02-27T14:57:00.002+01:00</published><updated>2011-02-27T15:02:52.598+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mpt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thờitrang'/><title type='text'>Tôi xin em!</title><content type='html'>May Fung Thui, sao em nỡ vội đi Châu Quỳ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://bee.net.vn/dataimages/201102/original/images648961_1230080408_ThuyNoel3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 571px;" src="http://bee.net.vn/dataimages/201102/original/images648961_1230080408_ThuyNoel3.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn ảnh: Bee.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1896895470217813583?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1896895470217813583/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/toi-xin-em.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1896895470217813583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1896895470217813583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/toi-xin-em.html' title='Tôi xin em!'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5734072648183230828</id><published>2011-02-08T16:28:00.005+01:00</published><updated>2011-02-08T22:54:34.301+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='didân'/><title type='text'>Có gì đâu, Việt Nam!</title><content type='html'>„Tôi luôn nhắc các cháu về ý nghĩa của ngày Tết, về sự sum họp của gia đình, và lấy ví dụ ngày Giáng Sinh của người Đức để các cháu dễ hình dung“ – Vũ Thu Hương, 42 tuổi, một phụ nữ Việt Nam sống ở Berlin cùng chồng và hai con, thổ lộ. Đón nhận văn hóa bản xứ và không quên những nét truyền thống của quê hương, bằng cách đó, vợ chồng chị cố gắng truyền thụ lại những tinh hoa trong nếp nhà người Việt cho hai cậu con trai của mình, đều sinh ra và lớn lên trên nước Đức. Ngày Tết cổ truyền của gia đình chị luôn có mâm quả, bánh chưng, cành mai hay cành đào, dâng lễ tổ tiên và phong tục mừng tuổi để lưu giữ ký ức về quê nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình chị Hương là một trong những ví dụ cụ thể nhất đại diện cho cộng đồng người Việt gồm khoảng 100.000 người hiện đang sinh sống tại Cộng hòa Liên bang Đức, sau một lịch sử di dân ngắn ngủi chỉ thực sự bắt đầu từ thập kỷ 1970. Trong gia đình đó, ngoài những giá trị hấp thụ từ xã hội Đức, tinh thần Việt Nam vẫn tiếp tục được nuôi dưỡng để một thế hệ thứ hai có thể phát huy tốt nhất những lợi thế từ hai nền văn hóa, với những giá trị truyền thống Việt Nam được gìn giữ. „Tôi mừng nhất là cháu nó ngoài tính cách tự lập còn biết quan tâm chăm sóc đến gia đình và quý trọng cha mẹ.“ – chị Hương vui mừng thổ lộ về người con trai lớn 19 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ở tầm tuổi ấy, cô gái Hà Nội từ bỏ giấc mơ trở thành cô giáo với giấy gọi nhập học Cao đẳng Sư phạm để đi Cộng hòa Dân chủ Đức theo diện hợp tác lao động, như bao thanh niên khác cùng thế hệ, mà con số ước tính khoảng 60.000 cho đến năm 1989. Chị gặp gỡ người bạn đời cùng quê ở nơi đất khách trong một dịp họp đồng hương nhân ngày Tết cổ truyền. Sau khi nước Đức thống nhất, họ quyết định ở lại tìm kế sinh nhai, trong một tình thế không hề dễ dàng khi chính nước Đức còn đang phải đối mặt với những khó khăn ở thời điểm mới sáp nhập. Nhưng họ đã vượt qua, và nay có thể tự hào với những cố gắng hơn hai chục năm gầy dựng cuộc sống ở nơi xa Tổ Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện của Trang Ly – một người Hà Nội cùng thế hệ khác – có nhiều điểm tương đồng. Chỉ khác ở chỗ, chị Trang Ly một mình nuôi dạy ba đứa con, tất cả nhờ tiệm cà phê hoa cùng tên nổi tiếng ở khu vực tập trung đông dân thuộc ngành sáng tạo của Berlin – Prenzlauer Berg. Một phụ nữ đẹp, lúc nào cũng duyên dáng nụ cười tươi và sự hồn hậu chân thành, đã kết hợp sự khéo léo và chịu khó của người Việt trong nghề hoa – ngành kinh doanh cá thể ở Berlin hiện hầu như nằm chủ đạo trong tay người Việt, với sự tinh tế và quyến rũ của thứ cà phê thơm ngon mang thương hiệu Việt. Cà phê hoa, nét độc đáo này đã giúp cho tiệm của chị được giới thiệu trên một số tạp chí về phong cách sống của thủ đô Berlin. „Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi chính là những đứa con“ – chị Trang Ly chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sống vì người khác, đặc biệt cho thế hệ sau mình, là đặc điểm chung của hầu hết những người Việt thế hệ thứ nhất ở nước Đức. Sự hy sinh này cũng có những mặt trái, chẳng hạn như làm việc quên mình thiếu quan tâm đến sức khỏe bản thân, không có hoặc rất ít ngày nghỉ đã dẫn đến những hậu quả khó lường cả về mặt tinh thần và hạnh phúc gia đình. Tuy nhiên, cũng nhờ chính điều đó, người Việt ở Đức hiện đang được đánh giá là cộng đồng thành công nhất trong quá trình hòa nhập ở nơi sinh sống. Những con số biết nói như trên 50% số học sinh con em người Việt vào được trường Gymnasium – hệ thống trường trung học cao cấp nhất của Đức để dẫn tới bậc đại học – so với 35% người bản xứ đã giúp cho cộng đồng người Việt vốn sống khá khép kín và không phô trương bỗng dưng được chú ý đặc biệt trong cuộc tranh luận về mức độ hòa nhập của người di dân ở Đức. Dù là cộng đồng người Châu Á lớn nhất tại đây, con số thống kê 85.000 người mang quốc tịch Việt Nam (cuối năm 2009) cùng với ước tính khoảng 15.000 đến 35.000 người đã nhập tịch Đức cũng không thấm tháp gì so với 3 triệu người gốc Thổ Nhĩ Kỳ. Và sự kiện ông Philipp Roesler - vị bộ trưởng gốc nước ngoài đầu tiên và trẻ nhất của nội các Đức được xướng danh vào tháng Mười năm 2009 gây ngạc nhiên vì đó là một gương mặt đặc trưng Châu Á – ông là trẻ mồ côi sinh ra tại Sóc Trăng được cha mẹ người Đức nhận về nuôi khi mới 9 tháng tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai Vũ Sơn Hà – con trai lớn của chị Hương vừa vào đại học. Hà nói tiếng Việt rất sõi, tuy rằng tiếng Đức là ngôn ngữ anh sử dụng thành thạo nhất. Chỉ học tiếng Việt qua trao đổi với cha mẹ trong gia đình và những người thân, Hà hy vọng sẽ trở thành một nhân viên ngân hàng và sử dụng được lợi thế ngôn ngữ của mình so với các bạn bản xứ. Theo học ngành gì và tương lai của mình ở đâu là một quyết định không dễ dàng với phần lớn các chàng trai cô gái cùng thế hệ Hà. Theo tập quán người bản xứ, một công dân đủ 18 tuổi tự quyết định số phận của chính mình. Tuy vậy, cha mẹ người Việt thường quan tâm kỹ càng hơn theo cách muốn được can dự vào việc quyết định tương lai con cái, điều họ đã luôn làm khi tập trung đầu tư giáo dục cho con ở bậc phổ thông. Điều này có thể dẫn đến bất đồng thế hệ, và để có quyết định độc lập được như trường hợp của Hà, cậu đã phải trải qua một quá trình đấu tranh. „Nhưng tôi luôn ngưỡng mộ sự hy sinh của cha mẹ và biết ơn những gì họ đã làm cho tôi“ – Hà cho biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tinh thần giáo dục con cái coi trọng giá trị của lao động, sự chăm chỉ và cố gắng không ngừng nghỉ là nét truyền thống được tôn vinh và giữ gìn trong các gia đình Việt Nam ở Đức, nhưng có lẽ nó cũng đang diễn ra ở khắp nơi trên toàn cầu, bất cứ nơi đâu có người Việt sinh sống. Bởi „&lt;em&gt;Có gì đâu, có gì đâu / Mỡ màu ít chất dồn lâu hóa nhiều / Rễ siêng không ngại đất nghèo / Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù&lt;/em&gt;“ (Tre Việt Nam – Nguyễn Duy). Riêng ở nước Đức, tinh thần giản dị „có gì đâu, Việt Nam!“ đang được mang ra làm tấm gương về sự hòa nhập mà vẫn làm phong phú bản sắc văn hóa cho đất nước bản địa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;****************&lt;br /&gt;Bài đăng báo &lt;a href="http://laodong.com.vn/Tin-tuc/Co-gi-dau-Viet-Nam/30546"&gt;Lao Động số Xuân Tân Mão&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5734072648183230828?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5734072648183230828/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/co-gi-au-viet-nam.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5734072648183230828'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5734072648183230828'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/co-gi-au-viet-nam.html' title='Có gì đâu, Việt Nam!'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2108955269598873959</id><published>2011-02-01T14:05:00.006+01:00</published><updated>2011-02-01T15:06:27.903+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Phim ảnh 2010</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TUgP7yLk-kI/AAAAAAAAAdw/6NmsRTMw1EM/s1600/poetry-2010.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TUgP7yLk-kI/AAAAAAAAAdw/6NmsRTMw1EM/s320/poetry-2010.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568718459000650306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm nay tính ra thì số lượng phim dài marcus xem được không bao nhiêu nếu đem so sánh với các năm trước. Điển hình là một đống DVD chưa sờ tới. Lý do là vì làm công tác tuyển phim cho YxineFF nên dành thời gian xem phim ngắn nhiều hơn. Cũng vì điều này mà cho đến bây giờ mới tổng kết tình hình phim ảnh 2010 được. Muộn còn hơn không, cả nhà thông cảm nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số ba phim giành các giải Gấu Vàng (Berlin), Cành Cọ Vàng (Cannes) và Sư Tử Vàng (Venice) thì marcus thích bộ phim giành Gấu Vàng nhất, dù cả ba bộ phim đều gây buồn ngủ như nhau. Điểm chung của cả ba phim này là kết cấu rất đơn giản, nhịp phim chậm rãi và nói về nỗi cô đơn của con người. &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;i&gt;Bal&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;(2010) của Semih Kaplanoglu mang tính nhân văn hơn cả, khi kể về cậu bé mắc chứng sợ giao tiếp, và cậu chỉ thật sự là mình khi vào rừng. Trong khi đó &lt;i&gt;&lt;b&gt;Oncle Boonmee who can recall his past lives&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010) của Apichatpong Weerasethakul đánh dấu sự giản lược hóa trong phong cách làm phim của Apichatpong. Nếu như ở các phim trước, ông tự gò mình vào kết cấu chẻ đôi bộ phim ra, thì ở phim này, ông đã tự do hơn.&lt;i&gt;&lt;b&gt; Somewhere &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;(2010) của Sofia Coppola dù có sự tiết chế cao, vẫn cho thấy cô đi vào lối mòn khó thoát ra được, thứ mà cô đã từng làm rất tốt ở &lt;b&gt;&lt;i&gt;Marie Antoinette &lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: normal;"&gt;trước đó.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, phim để lại ấn tượng lớn nhất cho marcus sau khi xem là &lt;b&gt;&lt;i&gt;Poetry&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2010) của Lee Chang-dong. Mình giới thiệu phim này tại LHP Hamburg. Đây là một bộ phim hoàn hảo với kết cấu kịch bản tuyệt vời, một bộ phim mà Lee Chang-dong nói rằng làm ra trước khi điện ảnh bị chết đi, như thơ đã và đang chết đi. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Poetry&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; mạnh mẽ bởi chính canh bạc ấy, canh bạc bất chấp sự khó khăn của thời cuộc, sự đen tối của hiện tại và tương lai.  &lt;div&gt;&lt;br /&gt;Dấn thân, đó cũng là cách mà Phan Đăng Di làm với &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2010). Đây là bộ phim có lối kể tưng tửng, nhưng những mảng nhỏ của đời sống trong một gia đình Hà Nội ấy lại làm day dứt, làm ta phải nghĩ thêm, cảm thêm phía sau những gì được trưng bày ra trong phim. Quay phim và thiết kế mỹ thuật của phim đặc biệt tốt, với những khung hình rung cảm, kết hợp cùng lối dựng phim tinh tế, &lt;b&gt;&lt;i&gt;Bi, đừng sợ!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; là bộ phim đầu tay hay nhất của năm vừa qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các phim đáng xem khác:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;The Kids Are All Righ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;t&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010) của Lisa Cholondenko. Câu chuyện về một gia đình kia có hai người mẹ và hai đứa con được sinh ra bằng tinh trùng lấy qua ngân hàng giống. Hai đứa con lớn lên, một ngày chúng muốn đi tìm người cha đã cho tinh trùng. Sự xuất hiện của người đàn ông ấy đã làm đảo lộn cuộc sống của cả gia đình. Phim là &lt;i&gt;milieu study&lt;/i&gt; về một bộ phận xã hội ở California với diễn xuất tình cảm và hài hước của Julianne Moore và Annette Benning.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;The Secrets in Her Eyes&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2009) của Juan José Campanella, phim từng vượt qua&lt;b&gt;&lt;i&gt; The White Ribbon&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Michael Haneke tại giải Oscar năm ngoái. Bộ phim này mang tính Hollywood rõ rệt, lôi cuốn và kể chuyện rất nhuần nhuyễn, tuy vậy vẫn có chất Latinh khá riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Des Dieux et des Hommes&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2010) của Xavier Beauvois. Phim rất tuyệt vời, làm vừa đủ để người xem cảm nhận được một thời kỳ lịch sử thông qua số phận của một nhóm tu sĩ. Giải thưởng lớn LHP Cannes và dẫn đầu với đề cử ở 11 hạng mục của giải Ceasar.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Les Amours Imaginaires&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2010) của Xavier Dolan. Bạn này đã trở thành thần tượng điện ảnh mới của mình. Đây là phim thứ hai của Dolan, sau phim đầu tay gây tiếng vang thế giới là &lt;b&gt;&lt;i&gt;J'ai tué ma mère&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (2009).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Chơi vơi &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;(2009) của Bùi Thạc Chuyên. Phim này mãi đến tháng 10 năm rồi mình mới được xem. Mình thích cách anh Chuyên tạo sự lửng lơ với các nhân vật, không có câu chuyện nào đi đến tận cùng, tình cảm nào được phơi bày rõ ràng, kỹ càng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;The Social Network&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010) của David Fincher. Phim này quả thật đã phác họa được tinh thần thời cuộc, mình thấy mình và bạn mình trong đó, một thế hệ dễ dàng đến với nhau và cũng rất dễ bỏ nhau, phản bội nhau. Và rất cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Confessions&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; (2010) của Tetsuya Nakashima. Phim rùng rợn mà được kể tỉnh bơ, với các khuôn hình như video clip. Người Nhật luôn làm mình bất ngờ, dù phim này gợi nhắc nhiều đến Elephant (2003) của Gus Van Sant.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số bộ phim muốn xem khác mà chưa xem được: &lt;i&gt;&lt;b&gt;Black Swan, True Grit, Another Year, Biutiful, 127 hours, Sandcastle, Cánh đồng bất tận.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim gây thất vọng:&lt;i&gt;&lt;b&gt; Inception, Norwegian Woods&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, và các phim giả nghệ thuật.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2108955269598873959?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2108955269598873959/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/phim-anh-2010.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2108955269598873959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2108955269598873959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2011/02/phim-anh-2010.html' title='Phim ảnh 2010'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TUgP7yLk-kI/AAAAAAAAAdw/6NmsRTMw1EM/s72-c/poetry-2010.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1582163668054414967</id><published>2010-12-28T03:52:00.002+01:00</published><updated>2010-12-28T04:03:19.991+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Hà Nội cuối năm</title><content type='html'>Đã về đến Hà Nội, cái lạnh đã thấm đẫm không gian, hơi sương mịt mùng tỏa khắp thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội mùa đông, lòng người cũng bắt đầu dịu lại, sau những lo lắng tất bật suốt cả tuần qua, cả tháng qua, cả năm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 7 tháng, YxineFF 2010 đã chính thức kết thúc. Lễ trao giải đã diễn ra tại Sài Gòn, tuy còn một số thiếu sót, nhưng bản thân marcus rất tự hào và xúc động bởi nó đã diễn ra, vượt quá sự mong mỏi của chính mình. Xin gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã ủng hộ, thông cảm với những sơ suất trong suốt chiều dài của YxineFF lần thứ nhất vừa qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường còn rất dài phía trước, nhưng trước mắt đã đi được một đoạn ngắn. Đoạn đường đã đi cho thấy, cần phải lên đường mới có hy vọng. Ngồi một chỗ với mọi toan tính mà chẳng bắt tay vào thực hiện thì sẽ chẳng giải quyết được gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể vào được Facebook, gọi dịch vụ chăm sóc khách hàng của Viettel thì được biết là "Viettel không thể kết nối với máy chủ Facebook vì bị chặn bởi Bộ thông tin và truyền thông", kể cả "các trang dùng làm mặt nạ cũng không thể sử dụng được". Đây là thông tin chính thức từ Viettel. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn được ngồi cà phê, uống rượu ấm, nghe nhạc nhẹ thoảng, tiếng ghi ta bập bùng, hoặc một giọng hát trong vắt thủ thỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin chào Hà Nội!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1582163668054414967?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1582163668054414967/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/12/ha-noi-cuoi-nam.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1582163668054414967'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1582163668054414967'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/12/ha-noi-cuoi-nam.html' title='Hà Nội cuối năm'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6335890148998660325</id><published>2010-11-22T22:38:00.000+01:00</published><updated>2010-11-22T22:39:46.456+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Mười bảy tuổi</title><content type='html'>Ánh mắt đầu tiên &lt;br /&gt;Buồn qua ngọn khói &lt;br /&gt;Tháng ngày trôi theo chiều dọc mùa thu &lt;br /&gt;Nắng rất vàng, lá rất vàng, mưa cũng rất vàng &lt;br /&gt;Và phiến Trăng mơ kề má gối! &lt;br /&gt;Có ai khóc với nỗi buồn mười bảy tuổi! &lt;br /&gt;Những nỗi buồn nhẹ như giấc chiêm bao. &lt;br /&gt;Chưa có gì thật hết &lt;br /&gt;Thế giới ngoài kia cách một hàng rào! &lt;br /&gt;Tuổi mười bảy bàn chân chưa tiếp đất &lt;br /&gt;Trái tim bung mình &lt;br /&gt;Cú nhảy đầu tiên. &lt;br /&gt;Tuổi mười bảy chính là khoảnh khắc &lt;br /&gt;Giữa thinh không bay lượn vài vòng &lt;br /&gt;Sự đổi thay đột ngột mất cân bằng! &lt;br /&gt;Một bước phiêu lưu &lt;br /&gt;Vạn điều lạ lẫm &lt;br /&gt;Và vụt sững sờ khi bàn chân chưa tiếp đất &lt;br /&gt;Nếu chẳng kịp lường… &lt;br /&gt;                                   …cú ngã đầu tiên… &lt;br /&gt;Mười bảy ơi! Ai đứng lại bên thềm &lt;br /&gt;Đôi mắt – hai vì sao ngấn nước &lt;br /&gt;Cuộc chia tay – dù thời gian báo trước &lt;br /&gt;Mà vẫn bàng hoàng như rụng khỏi chiêm bao &lt;br /&gt;Mười bảy ơi! Ta đã đứng bên rào! &lt;br /&gt;Cuốn Nhật ký thành thông hành ký ức. &lt;br /&gt;Ta chạy ngược mùa thu, mặc con tàu vẫn lao lên phía trước &lt;br /&gt;Bên thềm xưa &lt;br /&gt;Chỉ mỗi mình ta &lt;br /&gt;Là đã thuộc bây giờ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bùi Bảo Chi -&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6335890148998660325?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6335890148998660325/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/muoi-bay-tuoi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6335890148998660325'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6335890148998660325'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/muoi-bay-tuoi.html' title='Mười bảy tuổi'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6073588771038736271</id><published>2010-11-12T21:47:00.000+01:00</published><updated>2010-11-12T21:48:26.220+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><title type='text'>...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TN2n_zI1DgI/AAAAAAAAAdk/Fd4YEPZrFB8/s1600/ca111110-11.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 214px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TN2n_zI1DgI/AAAAAAAAAdk/Fd4YEPZrFB8/s320/ca111110-11.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538767831236414978" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: Dân Trí&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6073588771038736271?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6073588771038736271/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/blog-post.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6073588771038736271'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6073588771038736271'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/blog-post.html' title='...'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TN2n_zI1DgI/AAAAAAAAAdk/Fd4YEPZrFB8/s72-c/ca111110-11.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2167886009462522825</id><published>2010-11-03T21:52:00.009+01:00</published><updated>2010-11-03T22:32:07.431+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đồngtính'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Happiness</title><content type='html'>I can see happiness in his eyes. After his coming out as a gay, Ricky Martin has come back in his best form with The best thing about me is you, duet with Joss Stone. Lovely!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/tfAxO83FDXA?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/tfAxO83FDXA?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 1:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/8ZiNJa5bgEQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8ZiNJa5bgEQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 2:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/7ZgDf-09t6s?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/7ZgDf-09t6s?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 3:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/H5k9iD54PUA?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/H5k9iD54PUA?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 4:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/FXoWexpYleQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/FXoWexpYleQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 5:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/FxOsIakjuw0?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/FxOsIakjuw0?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ricky Martin on Oprah - Part 6:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/S4QNmoHu5rQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/S4QNmoHu5rQ?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2167886009462522825?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2167886009462522825/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/happiness.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2167886009462522825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2167886009462522825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/11/happiness.html' title='Happiness'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6753071994518098709</id><published>2010-10-19T11:07:00.002+02:00</published><updated>2010-10-19T15:42:54.133+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Hoàng Hạc Lâu . Thôi Hiệu</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 19px; font-family:sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;table style="font-size: 13px; color: black; background-color: white; "&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;dl style="margin-top: 0.2em; margin-bottom: 0.5em; "&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;b&gt;Chữ Hán&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;黃鶴樓&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;dl style="margin-top: 0.2em; margin-bottom: 0.5em; "&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;昔人已乘黃鶴去，&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;此地空餘黃鶴樓。&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;黃鶴一去不復返，&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;白雲千載空悠悠。&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;晴川歷歷漢陽樹，&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;芳草萋萋鸚鵡洲。&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;日暮鄉關何處是，&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;煙波江上使人愁。&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;/td&gt;&lt;td&gt;&lt;dl style="margin-top: 0.2em; margin-bottom: 0.5em; "&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;b&gt;Hán-Việt&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Hoàng Hạc Lâu&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Tích nhân&lt;/i&gt;&lt;sup id="cite_ref-0" class="reference" style="font-size: 10px; vertical-align: text-top; position: relative; top: -0.3em; white-space: nowrap; font-weight: normal; font-style: normal; "&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_H%E1%BA%A1c_L%C3%A2u_(th%C6%A1_Th%C3%B4i_Hi%E1%BB%87u)#cite_note-0" style="text-decoration: none; color: rgb(6, 69, 173); background-image: none; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; "&gt;[1]&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; &lt;i&gt;dĩ thừa hoàng hạc khứ,&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Thử địa không dư &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_H%E1%BA%A1c_L%C3%A2u" title="Hoàng Hạc Lâu" class="mw-redirect" style="text-decoration: none; color: rgb(6, 69, 173); background-image: none; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; "&gt;Hoàng Hạc Lâu&lt;/a&gt;.&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Bạch vân thiên tải không du du.&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Tình xuyên lịch lịch &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A1n_D%C6%B0%C6%A1ng,_V%C5%A9_H%C3%A1n" title="Hán Dương, Vũ Hán" style="text-decoration: none; color: rgb(6, 69, 173); background-image: none; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; "&gt;Hán Dương&lt;/a&gt; thụ,&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Phương thảo thê thê Anh Vũ&lt;/i&gt;&lt;sup id="cite_ref-1" class="reference" style="font-size: 10px; vertical-align: text-top; position: relative; top: -0.3em; white-space: nowrap; font-weight: normal; font-style: normal; "&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_H%E1%BA%A1c_L%C3%A2u_(th%C6%A1_Th%C3%B4i_Hi%E1%BB%87u)#cite_note-1" style="text-decoration: none; color: rgb(6, 69, 173); background-image: none; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; "&gt;[2]&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; &lt;i&gt;châu.&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Nhật mộ hương quan hà xứ thị,&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Yên ba giang thượng sử nhân sầu.&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;/td&gt;&lt;td&gt;&lt;dl style="margin-top: 0.2em; margin-bottom: 0.5em; "&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;b&gt;Dịch nghĩa&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;&lt;i&gt;Lầu Hoàng Hạc&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Người xưa đã cưỡi hạc vàng bay đi,&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Nơi đây chỉ còn lại lầu Hoàng Hạc&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Hạc vàng một khi bay đi đã không trở lại&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Mây trắng ngàn năm vẫn phiêu diêu trên không&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Mặt sông lúc trời tạnh, phản chiếu cây cối Hán Dương rõ mồn một&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Cỏ thơm trên bãi Anh Vũ mơn mởn xanh tươi&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Trời về chiều tối, tự hỏi quê nhà nơi đâu?&lt;/dd&gt;&lt;dd style="line-height: 1.5em; margin-left: 2em; margin-bottom: 0.1em; "&gt;Trên sông khói tỏa, sóng gợn, khiến buồn lòng người!&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 19px; font-family:sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;Người đã xa rồi trên dáng hạc&lt;div&gt;Lầu đây trơ trọi giữa đất trời&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hạc vàng  một đi không trở lại&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dễ cũng ngàn năm mây mải trôi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cây thầm soi bóng hồ Hán lặng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cỏ mướt hương nồng bến Vũ ơi&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Biết chăng quê mình nơi chiều tối &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khói có dâng lên ngợp sóng đời?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(c) marcus phỏng theo bản dịch nghĩa.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6753071994518098709?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6753071994518098709/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/hoang-hac-lau-thoi-hieu.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6753071994518098709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6753071994518098709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/hoang-hac-lau-thoi-hieu.html' title='Hoàng Hạc Lâu . Thôi Hiệu'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2258988832239020712</id><published>2010-10-17T17:48:00.004+02:00</published><updated>2010-10-17T18:16:49.837+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thờitrang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='châmbiếm'/><title type='text'>Siêu xấu 2010</title><content type='html'>Chịu không nổi, nên marcus buộc phải tái xuất giang hồ với cuộc thi Siêu xấu 2010. Năm ngoái, cuộc thi Siêu cái bang được tường thuật &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/06/sieu-cai-bang-09.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" ;font-family:'Times New Roman';"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/_(19)_resize.jpg" width="400" height="534" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:large;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:medium;"&gt;Siêu xấu nữ số 1 Ngọc Mỡ Lườn. Với ngón cái yêu kiều, cô đã tận dụng lợi thế rao hàng từ kinh nghiệm nhiều năm ngồi sạp bán thịt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/(28)_resize.jpg" width="400" height="661" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:large;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:medium;"&gt;Các bộ đồ này được quảng cáo là trang phục đi biển. Chắc là để tiết kiệm, trang phục này đồng thời có thể đi làm đám cưới (bó hoa) và đi ngủ (áo khoác ngủ). Siêu xấu nữ số 2 Em Mơ Làm Cô Dâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/_(27)_resize.jpg" width="400" height="581" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;Siêu xấu có hình thể điệp Nguyễn Thị Bự. Trời ơi mắt người ta có vấn đề không, hay thước đo có vấn đề nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/06/FE/23.jpg" width="400" height="577" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;Drag Queen Bắc Kinh tham gia thi Siêu xấu 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/(80)_resize.jpg" width="400" height="590" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;Bướm ngày Thị Tịnh tại Siêu xấu 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/_(85)_resize.jpg" width="400" height="523" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;Bướm chiều Thị Thõa tại Siêu xấu 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/a.jpg" width="485" height="378" border="1" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bướm đêm Thị Sã tại Siêu xấu 2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/(93)_resize.jpg" width="400" height="513" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:large;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:medium;"&gt;Mùa thu chết bao lần ở Siêu xấu 2010? Vô số lần đếm không xuể.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/1B/82/_(5)_resize.jpg" width="400" height="590" border="1" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:medium;"&gt;Bonus: Phong cách trình diễn à la Chú Ba Phúc Đoàn cuối cùng cũng được tôn vinh tại giải Siêu xấu 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình: VnExpress.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2258988832239020712?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2258988832239020712/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/sieu-xau-2010.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2258988832239020712'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2258988832239020712'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/sieu-xau-2010.html' title='Siêu xấu 2010'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3037387487577407668</id><published>2010-10-04T00:16:00.002+02:00</published><updated>2010-10-04T00:18:26.733+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhảymúa'/><title type='text'>Welcome on board!</title><content type='html'>&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Lqh8e2KYIrU?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Lqh8e2KYIrU?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Flight attendants of Cebu Pacific Airlines (Philippines).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3037387487577407668?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3037387487577407668/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/welcome-on-board.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3037387487577407668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3037387487577407668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/10/welcome-on-board.html' title='Welcome on board!'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5578864471436179614</id><published>2010-09-14T20:07:00.005+02:00</published><updated>2010-09-14T22:15:33.548+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoàiniệm'/><title type='text'>Trung Thu</title><content type='html'>Hôm nay em bảo, sắp Trung Thu rồi anh ạ, em đã mua bánh cho mẹ, mà mãi cứ quên chưa gửi.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nghe mà thấy lòng buồn gì đâu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trung Thu đã từ lâu không còn là khái niệm trong tôi. Cùng với những Rằm tháng Bảy, Rằm tháng Giêng, Mồng Ba tháng Ba, Mồng Năm tháng Năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi chỉ còn biết đến Tết. Mà toàn phải tra lịch online hoặc được chị gái gọi điện nhắc mới rõ ngày mấy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trung Thu cuối cùng và duy nhất tôi còn nhớ là khi tôi khoảng 5-6 tuổi. Hồi nhỏ, tôi là đứa trẻ ham thích khám phá, dù đôi lúc cũng nhát như cáy. Tối Trung Thu năm đó, cả xóm rước đèn ra phường. Rồi cả phường cứ thế đi. Tôi hí hửng cùng hai đứa bạn theo đuôi đoàn đèn đuốc sáng chói, dẫn dầu là một cái kiệu được làm từ một cái bàn gỗ của nhà ai đó. Lá dừa được tết thành những khung che chắn, làm cho cái bàn ra dáng một cái kiệu. Ở giữa kiệu là một bàn thờ mâm quả, bánh nướng, bánh dẻo. Bốn góc kiệu là bốn cây chuối non. Và đèn lồng ông sao đèn dầu Hoa Kỳ được chưng xung quanh. Bốn người trai tráng được cử rước kiệu. Họ rất là hãnh diện. Chả gì được dẫn đầu cả đoàn người, lại được dịp thể hiện sức lực đàn ông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi cứ đi mãi, đi mãi. Rồi bỗng một lúc nào đó, tôi bị lạc bạn. Chỉ còn tôi giữa mênh mông biển người. Tôi hoảng hốt. Mình đang ở đâu, tôi không biết. Đêm trung thu không có điện. Hai bên đường tối thui, vì ai cũng ra đường hết. Lần ra bên ngoài của đám rước, tôi biết mình đang ở cầu Mỗ. Cây cầu đó cách nhà tôi chừng 3 cây số. Với 1 đứa trẻ 5-6 tuổi, 3 cây số là cả một quãng đường dài.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi quyết định đi ngược trở lại đám rước để về nhà. Một mình. Khi tôi về đến cái dốc đầu xóm, đã thấy bố tôi cầm đèn pin đi tìm. Ăn mắng và ăn bạt tai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trung Thu trong tôi chỉ còn ngần đó. Tuyệt nhiên không có bánh nướng bánh dẻo chi hết, tôi vốn không hảo ngọt, trừ kem ra.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bạn có còn mong Trung Thu không?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5578864471436179614?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5578864471436179614/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/09/trung-thu.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5578864471436179614'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5578864471436179614'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/09/trung-thu.html' title='Trung Thu'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5987206060290984527</id><published>2010-09-06T08:58:00.003+02:00</published><updated>2010-09-06T09:11:51.487+02:00</updated><title type='text'>1000 chuyện nhỏ</title><content type='html'>Đại lễ, đại lễ! Toàn dân hăng hái thi đua chào mừng nhể.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;1. Chị gái điếm hồ hởi nhét 1000K vào túi. Khách thứ 1000 bao giờ cũng là khách sộp. Chả bù cho lão thứ 999, vừa bẩn vừa hôi vừa keo kiệt kỳ kèo từng đồng một. Chị bảo, thôi tôi khuyến mãi nhé!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2. Bà bán nước chè đầu ngõ lôi những tờ 1000 cũ kỹ ra đếm lại, vuốt phẳng, dùng băng dính dán lại những tờ rách mép. Những gương mặt cụ Hồ rầu rĩ nhăn nheo. Bà bảo, cụ ơi cười tươi lên nào!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;3. Em học sinh lớp 1 lần đầu đến trường. 1000 mét đường từ nhà mà mẹ em đèo em trên xe máy nhích từng nửa mét một. Những gương mặt người cáu kỉnh một sáng sớm đầu thu. Em bảo, mẹ ơi lần sau con đi bộ!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(còn tiếp)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5987206060290984527?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5987206060290984527/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/09/1000-chuyen-nho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5987206060290984527'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5987206060290984527'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/09/1000-chuyen-nho.html' title='1000 chuyện nhỏ'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3391416936994772904</id><published>2010-08-31T16:11:00.010+02:00</published><updated>2010-08-31T23:13:38.730+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đànông'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Bản ngã giết người - Noruwei no mori</title><content type='html'>Hai chuyện không liên quan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nhà tâm thần học Thomas Elbert (TE, đại học Konstanz - Đức) trả lời phỏng vấn báo Süddeutsche Zeitung (SZ) về khả năng bạo lực và giết chóc của con người và liệu rằng điều này có thể kiềm chế được không. Ông là chuyên gia trong lĩnh vực này và vừa nhận được giải thưởng 1 triệu Euro cho dự án nghiên cứu gồm có cả phần thực địa tại Đông Phi với những binh lính còn ở lứa tuổi vị thành niên.&lt;br /&gt;Sau đây là trích dẫn đoạn quan trọng nhất.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;SZ: Tôi còn có thể trở thành một tên giết người được không?&lt;br /&gt;TE: Thường thì một người trưởng thành phát triển toàn diện rất khó để bản thân biến thành một cái máy giết người. Những cấu trúc não dành cho việc này đã gần như cố định. Nhưng về cơ bản tôi tin rằng, người ta có thể biến một người đàn ông bất kỳ thành một tên giết người.&lt;br /&gt;SZ: Không phải một người đàn bà bất kỳ sao?&lt;br /&gt;TE: Thông thường, đàn bà chỉ giết người khi con cái, cơ thể hay cuộc sống của họ bị đe dọa. Ngược lại, đàn ông giết người có tính toán. Đàn ông yêu thích bạo lực, thấy bạo lực đầy hứng thú và hấp dẫn.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ông ta kể về thí nghiệm làm ở Na Uy với những người câu cá. Đàn bà nói: Ôi tuyệt vời, không gian thoáng đãng trong lành, nước mát, gió thanh. Còn đàn ông thì thích thú kể về cảm giác có được lúc nhìn thấy con cá mắc câu, sự giẫy giụa của con cá, máu chảy.&lt;br /&gt;Còn thí nghiệm ở Đông Phi cho thấy những đứa trẻ được huấn luyện giết người từ nhỏ sẽ không thể thoát khỏi vòng xoáy của bạo lực, chúng ra đi rồi lại trở về với bạo lực. Giết người trở thành thú vui, một phần không thể thiếu được. Thậm chí, 10% trong số những đứa được hỏi đã từng ăn thịt người mà chúng giết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Mấy ngày nay thiên hạ sốt lên vì &lt;b&gt;&lt;i&gt;Noruwei no mor&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;i&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Lý do là bộ phim chuyển thể do Trần Anh Hùng đạo diễn tranh giải Sư Tử Vàng và ra mắt vào ngày 2.9. Marcus cũng tham gia tạo thành cơn sốt ấy. Và lục 2 cuốn dịch sang tiếng Đức và tiếng Anh để đọc lại. Bất giác dẫn đến việc đối chiếu ở một hai trang đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Achtzehn Jahre sind inzwischen vergangen, und doch habe ich jene Wiese noch immer deutlich vor Augen. Nach mehreren Tagen mit leichtem Sommerregen leuch teten die Hügel tiefgrün und wie frisch gewaschen; die Oktoberbrise ließ die Grasähren schwanken, und dünne Wolkenschleier hafteten am eisblauen Himmel, der so unendlich hoch erschien, daß einem die Augen schmerzten, wenn man zu ihm hinaufsah.&lt;br /&gt;(&lt;b&gt;&lt;i&gt;Naokos Lächeln&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; - Ursula Gräfe)&lt;div&gt;Đoạn miêu tả trên gợi liên tưởng rất nhiều đến &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/hoi-tuong-ve-nang-marie.html"&gt;bài thơ này&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong tiếng Anh thì như sau:&lt;br /&gt;Eighteen years have gone by, and still I can bring back every detail of that day in the meadow. Washed clean of summer's dust by days of gentle rain, the mountains wore a deep, brilliant green. The October breeze set white fronds of head-high grasses swaying. One long streak of cloud hung pasted across a dome of frozen blue. It almost hurt to look at that far-off sky.&lt;br /&gt;(&lt;b&gt;&lt;i&gt;Norwegian Wood&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; - Jay Rubin)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phong cách hai người dịch khác hẳn nhau, mỗi thứ có nhịp điệu uyển chuyển riêng. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và có hai đoạn rất khác ở chương đầu tiên, lúc miêu tả máy bay hạ cánh xuống Hamburg.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 1:&lt;br /&gt;Ich war siebenunddreißig Jahre alt und &lt;span style="font-style:italic;"&gt;saß&lt;/span&gt; in einer Boeing 747. In ihrem Anflug auf Hamburg tauchte die riesige Maschine in eine dichte Wolkenschicht ein.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I was 37 then, &lt;i&gt;strapped in my seat&lt;/i&gt; as the huge 747 plunged through dense cloud cover on approach to Hamburg airport.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Đức chỉ miêu tả đơn giản là &lt;i&gt;ngồi&lt;/i&gt;, còn bản tiếng Anh rõ rệt hơn về &lt;i&gt;tư thế ngồi trên ghế&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 2:&lt;br /&gt;Nach der Landung &lt;i&gt;erlosch das Nicht-Rauchen-Schild&lt;/i&gt;, und aus den Kabinenlautsprechern ertönte leise Hinter  grundmusik – eine gedämpfte Instrumentalversion des Beatles-Stückes Norwegian Wood.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Once the plane was on the ground, soft music began to flow from the ceiling speakers: a sweet orchestral cover version of the Beatles' "Norwegian Wood".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Đức có phần miêu tả &lt;i&gt;đèn báo cấm hút thuốc tắt&lt;/i&gt;, bản tiếng Anh hoàn toàn không có.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3391416936994772904?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3391416936994772904/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/ban-nga-giet-nguoi-norewei-no-mori.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3391416936994772904'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3391416936994772904'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/ban-nga-giet-nguoi-norewei-no-mori.html' title='Bản ngã giết người - Noruwei no mori'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8296908055629555377</id><published>2010-08-28T17:26:00.002+02:00</published><updated>2010-08-28T17:39:29.613+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yxineff'/><title type='text'>Nửa đường</title><content type='html'>Đi mãi rồi cũng thành đường. Đấy là sơ lược câu nói của Lỗ Tấn, được trích trong phim khai mạc &lt;span style="font-style:italic;"&gt;Rẽ trái&lt;/span&gt; của YxineFF 2010.&lt;br /&gt;Đi được một nửa, dần dần rồi cũng thấy đường, và đích ở xa xa.&lt;br /&gt;Không có bạn đường, thì quả thật rất khó khăn vì đường dài. Marcus hạnh phúc vì có được một số người bạn đồng hành, dù không phải lúc nào cũng đầy háo hức. Đi đường xa mới biết gian truân, và mới biết ai là người có thể giữ lửa cho cả hành trình.&lt;br /&gt;Gửi tới mọi người trailer sơ kết nửa chặng đường, do bạn Thân Trọng Tuấn Anh thực hiện.&lt;br /&gt;Mong mọi người thường xuyên ghé thăm www.yxineff.com và nói thêm cho nhiều người khác biết về dự án tình nguyện của marcus và các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ivnnkuV0oZw?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ivnnkuV0oZw?fs=1&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8296908055629555377?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8296908055629555377/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/nua-uong.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8296908055629555377'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8296908055629555377'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/nua-uong.html' title='Nửa đường'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5337352492769447227</id><published>2010-08-10T22:04:00.006+02:00</published><updated>2010-08-11T00:35:48.005+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Tỉnh chưa?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TGGz00tH-1I/AAAAAAAAAdU/cDdFX6zwF4M/s1600/leonardo-corredor-rick-day-rmb-8.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 218px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TGGz00tH-1I/AAAAAAAAAdU/cDdFX6zwF4M/s320/leonardo-corredor-rick-day-rmb-8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5503877939705936722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi&lt;br /&gt;Dậy mà đi&lt;br /&gt;Dậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt cả bộ phim &lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Inception&lt;/span&gt; (Đánh cắp giấc mơ) &lt;/span&gt;là những tiếng nhắc nhở Cobb (Leonardo DiCaprio) hãy tỉnh dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, lộ liễu đến thế. Christopher Nolan lộ liễu đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ông làm một phim về giấc mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếu vào mùa hè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blockbuster.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, hiểu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn chưa hiểu à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này nhé,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là mơ&lt;br /&gt;Đây là mơ&lt;br /&gt;Đây là mơ&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chán nhất của bộ phim&lt;br /&gt;Là ở cái ý tưởng&lt;br /&gt;Chui vào giấc mơ để trồng cấy ý niệm&lt;br /&gt;Không được giải quyết rốt ráo&lt;br /&gt;Nó chẳng là gì&lt;br /&gt;Như cái hòm bí mật&lt;br /&gt;Mở ra&lt;br /&gt;Chẳng có ý nghĩa gì hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cái được nhất của bộ phim&lt;br /&gt;Là nó không hoàn toàn thoát ra khỏi giấc mơ&lt;br /&gt;Ngật ngà ngật ngừ&lt;br /&gt;Ừ thì thế&lt;br /&gt;Sống trong mơ&lt;br /&gt;thích hơn sống đời thực&lt;br /&gt;Mà đời thực có thật là thực không?&lt;br /&gt;Ta đâu rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà cũng không cần rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa có giấc mơ nào&lt;br /&gt;Hoàn chỉnh cả&lt;br /&gt;Một bộ phim&lt;br /&gt;tường thuật giấc mơ&lt;br /&gt;làm sao có thể hoàn chỉnh?&lt;br /&gt;Bởi vì nếu nó làm điều đó&lt;br /&gt;Thì tự thân nó chẳng còn mơ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giải thích dài dòng&lt;br /&gt;Lắm lời lắm chữ quá&lt;br /&gt;Dậy đi thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(c) marcus 10.8.10&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ảnh minh họa&lt;/span&gt;: Leonardo Corredor chụp bởi Rick Day&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5337352492769447227?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5337352492769447227/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/tinh-chua.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5337352492769447227'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5337352492769447227'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/tinh-chua.html' title='Tỉnh chưa?'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TGGz00tH-1I/AAAAAAAAAdU/cDdFX6zwF4M/s72-c/leonardo-corredor-rick-day-rmb-8.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-833132171876031415</id><published>2010-08-08T16:19:00.006+02:00</published><updated>2010-08-08T17:00:17.221+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Don't cry for me Argentina</title><content type='html'>It won't be easy&lt;br /&gt;You'll think it strange&lt;br /&gt;When I try to explain how I feel&lt;br /&gt;That I still need your love&lt;br /&gt;After all that I've done&lt;br /&gt;You won't believe me&lt;br /&gt;All you will see&lt;br /&gt;Is a girl you once knew&lt;br /&gt;Although she's dressed up to the nines&lt;br /&gt;At sixes and sevens with you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I had to let it happen&lt;br /&gt;I had to change&lt;br /&gt;Couldn't stay all my life down at heel&lt;br /&gt;Looking out of the window&lt;br /&gt;Staying out of the sun&lt;br /&gt;So I chose freedom&lt;br /&gt;Running around trying everything new&lt;br /&gt;But nothing impressed me at all&lt;br /&gt;I never expected it too&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't cry for me Argentina&lt;br /&gt;The truth is I never left you&lt;br /&gt;All through my wild days&lt;br /&gt;My mad existence&lt;br /&gt;I kept my promise&lt;br /&gt;Don't keep your distance&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And as for fortune and as for fame&lt;br /&gt;I never invited them in&lt;br /&gt;Though it seemed to the world&lt;br /&gt;They were all I desired&lt;br /&gt;They are illusions&lt;br /&gt;They're not the solutions&lt;br /&gt;They promise to be&lt;br /&gt;The answer was here all the time&lt;br /&gt;I love you and hope you love me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't cry for me Argentina&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't cry for me Argentina&lt;br /&gt;The truth is I never left you&lt;br /&gt;All through my wild days&lt;br /&gt;My mad existence&lt;br /&gt;I kept my promise&lt;br /&gt;Don't keep your distance&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Have I said to much?&lt;br /&gt;There's nothing more I can think of to say to you&lt;br /&gt;But all you have to do&lt;br /&gt;Is look at me to know&lt;br /&gt;That every word is true&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lyrics: Andrew Lloyd Webber&lt;br /&gt;My favorite Performance: Sinéad O'Connor (the orchestra was not good, but her voice saved them all)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/2shR99NnwCA&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1?color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/2shR99NnwCA&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1?color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-833132171876031415?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/833132171876031415/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/it-wont-be-easy-youll-think-it-strange.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/833132171876031415'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/833132171876031415'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/it-wont-be-easy-youll-think-it-strange.html' title='Don&apos;t cry for me Argentina'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4945060510262061006</id><published>2010-08-05T21:06:00.003+02:00</published><updated>2010-08-05T21:30:01.194+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Một vụ tai nạn</title><content type='html'>Lúc ấy đang khoảng gần 9 giờ tối, nhưng trời mùa hè còn khá sáng sủa. Cửa ra ban công mở rộng, trời vừa mưa xong. Đang ngồi trong phòng làm việc, tự nhiên tôi nghe một tiếng nổ lớn. Có tiếng phụ nữ la thất thanh sau đó. Tôi vội chạy ra ban công. Có vài người đang vội vã chạy tới. Cây xanh che lấp làm tôi không nhìn thấy gì, nhưng có thể đoán được là một vụ tai nạn ô tô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mặc vội áo khoác, đi giày và chạy xuống đường. Ở ngã ba ngay trước mặt nhà tôi, một cô gái tóc buộc hai bên đang làm nhiệm vụ điều chỉnh giao thông, báo cho các xe đang chạy đến ngoành sang hướng khác bằng tín hiệu tay. Phía đằng xa khoảng 100 m, khói mịt mù như vừa đốt pháo. Có khoảng 20 người đứng tản mát quanh khu vực tai nạn. Tôi đến gần. Một phụ nữ đứng tuổi đang được đặt nằm trên áo khoác, có máu ở tay và phần bụng. Có mấy người đang giữ chân bà lên cao, đồng thời nói chuyện với bà, động viên bà. Người đàn ông tay vấy máu, tự lấy băng cứu thương phía sau xe buộc chặt bàn tay trái lại. Hai chiếc xe mũi nát bươm, đầu xe chụm vào nhau một góc 45°. Các túi khi đều bật hết ra. Cửa kính xe phía trước vỡ nát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách chỗ tai nạn chừng 100 m nữa ở đầu kia là ngã tư. Cũng có hai người đàn ông đang điều chỉnh giao thông ở nút đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả họ đều tình nguyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có bàn tán ai sai ai đúng. Không có chụp hình. Không có chỉ trỏ. Không có hôi của.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi tiếng còi xe cảnh sát, rồi xe cứu thương, cứu hỏa, xe bác sĩ trường hợp khẩn cấp đến. Trong vòng đúng 5 phút kể từ khi tai nạn xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc xe cảnh sát đến nơi vòng chặn đường ngay ở ngã ba để các xe ô tô chuyển hướng chạy vòng sang đường khác. Cô gái tình nguyện hướng dẫn vẫn tiếp tục làm việc thêm, trong lúc hai cảnh sát, một nam một nữ, chạy nhanh đến chỗ tai nạn. Tay nữ cảnh sát cầm một chăn chiên nệm dày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe cứu thương đến sát, nhân viên cấp cứu nhanh chóng mở cửa xe đưa băng ca xe đẩy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác sĩ trường hợp khẩn cấp đeo theo ba lô phòng cứu chạy đến từ một chiếc xe riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân viên cứu hỏa chạy đến nơi hai chiếc xe, xử lý sự cố để khói không bốc ra nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả họ, ai làm việc nấy. Nhưng trên hết, họ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Lo đến tính mạng con người.&lt;br /&gt;2. Nghĩ đến tình trang giao thông công cộng cần được xử lý gấp tránh ùn tắc.&lt;br /&gt;3. Hành động tình nguyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bỗng nhiên cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi đang được sống ở một nơi như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi cũng thấy buồn làm sao. Khi nghĩ về quê hương của tôi. Về 3 tai nạn giao thông (chết người) tôi nhìn thấy trên đường phố Hà Nội chỉ trong 4 tuần và những hệ lụy diễn ra sau đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4945060510262061006?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4945060510262061006/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/mot-vu-tai-nan.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4945060510262061006'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4945060510262061006'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/08/mot-vu-tai-nan.html' title='Một vụ tai nạn'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6596143472727874112</id><published>2010-07-27T19:26:00.003+02:00</published><updated>2010-07-27T20:13:06.284+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Năm nay xem phim gì?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TE8hoHWWnPI/AAAAAAAAAdM/es2nVQwqnI8/s1600/malick_pitt.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 146px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TE8hoHWWnPI/AAAAAAAAAdM/es2nVQwqnI8/s320/malick_pitt.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498650643093953778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm 2010 cũng qua được hơn nửa năm rồi, nhưng một số phim hay chắc còn đang ở phía trước. Từ đâu năm đến giờ marcus xem được ít phim quá, chủ yếu là do phải di chuyển đi lại nhiều. Vì không có thời gian viết dài, nên viết ngắn ngắn gạch đầu dòng thôi nhé, coi như là tự nhủ là phải đi xem bằng hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;The Kids are All Right&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; (2010) của Lisa Cholondenko. Câu chuyện về một gia đình kia có hai người mẹ và hai đứa con được sinh ra bằng tinh trùng lấy qua ngân hàng giống. Hai đứa con lớn lên, một ngày chúng muốn đi tìm người cha đã cho tinh trùng. Sự xuất hiện của người đàn ông ấy đã làm đảo lộn cuộc sống của cả gia đình. Phim tuyệt vời, milieu study về một bộ phận xã hội ở California với diễn xuất tình cảm và hài hước của Julianne Moore và Annette Benning. Marcus xem phim ở Berlinale năm nay, cả rạp cười vang dội và vỗ tay ầm ĩ nhất khi phim kết thúc. Phim vừa ra rạp được 2 tuần tại Mỹ, mới đầu ở dạng hẹp chỉ có 7 rạp, giờ đã lên tới số lượng 201 rạp và đạt 5 triệu đô tiền vé (chi phí sản xuất 10 triệu đô). Liệu có một Brokeback Mountain mới chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Inception&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; (2010) của Christopher Nolan. Là fan của CN từ Memento, lại thích những phim liên quan đến giấc mơ của con người, nên marcus rất là mong chờ phim này. Thứ 6 này sẽ đi coi, vé mua rồi. Cố tình không đọc review phim này và thông tin liên quan để không bị chi phối. Chỉ biết là phim được chào đón nồng nhiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;The Tree of Life&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; (2010) của Terrence Malick. Bác này vài năm mới làm một phim, và phim nào cũng là masterpiece hết. Phim này đặc biệt đáng trông chờ vì bác ấy quay từ 2008 với Brad Pitt và Sean Penn, thế mà cắt cúp thế nào lâu quá chẳng kịp đi Cannes năm nay. Có tin đồn phim sẽ được chiếu ở Venice. Đằng nào thì phim cũng xong rồi, bên Mỹ xếp hạng tuổi PG-13 và sẽ ra rạp vào tháng 11. Còn phim ra rạp ở Nga và Phần Lan đầu tháng 9, dịp diễn ra LHP Venice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Somewhere&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;(2010) của Sofia Coppola. Từ Marie Antoinette đến nay cũng đã 4 năm rồi. Phim sẽ ra mắt ở Venice vào tháng 9. Phim nào của Sofia cũng đáng xem vì nó rất nữ tính và đặc biệt. Trong phim này anh Benicio Del Toro đóng vai một ngôi sao Hollywood tự vấn về cuộc đời khi đứa con 11 tuổi (Elle Fanning) ghé thăm bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Black Swan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; (2010) của Darren Aronofsky. Anh này 2 năm trước đại náo Venice với phim The Westler (Sư Tử Vàng), và chắc bạn còn nhớ Requiem for A Dream cũng của anh ấy? Còn phim này, một phim tâm lý hình sự hồi hộp với Natalie Portman và Vincent Cassel về mafia dính dáng đến ballet ở New York, gợi liên tưởng đến Black Dahlia. Nhưng không, chắc phim này hay hơn chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Norwegian Woods&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;(2010) của Trần Anh Hùng. Truyện Rừng Na Uy marcus đã đọc và rất thích cái không khí mà truyện dựng nên được của thời đó, với cảnh đầu tiên là máy bay hạ cánh ở phi trường Hamburg (nếu nhớ không lầm). Vì marcus hay đi lại, nên không thể quên cảnh này và câu chuyện này, dù đôi lúc phát triển tâm lý nhân vật hơi gượng gạo. Dù gì, phim của Trần Anh Hùng thì luôn đáng để mong đợi. Phim sẽ ra rạp ở Nhật vào tháng 12.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;7. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bi, đừng sợ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;(2010) của Phan Đăng Di. Nói chuyện với anh Di là cả một niềm vui lớn, vì thứ tình yêu điện ảnh mà anh có nó lan tỏa ra rất tự nhiên và giản dị. Marcus rất thích kịch bản Chơi vơi mà anh Di viết, đồng thời thích hình ảnh của Bi, đừng sợ. Đang mong chờ DVD vào tháng 8 này để được xem phim và có thể review một cách tử tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;8.&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Saigon Yo!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; (2010) của Stephane Gauger. Đoạn teaser vài phút của phim cho thấy một Việt Nam với không khí hoàn toàn mới mẻ hiện đại, những chàng trai cô gái trẻ tuổi nhảy hip hop, những tình yêu, toan tính và cảm xúc của thế hệ trẻ. Anh Anderson Le là người đồng sản xuất phim rất kỳ vọng vào phim này. Thì rõ rồi, sau Cú và chim se sẻ, Stephane cho thấy anh là người rất tinh tế với cảm xúc của nhân vật, và với cảnh quan Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;9. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Giao lộ định mệnh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;(2010) của Victor Vũ. Có tiếp xúc với Victor, nghe Victor nói, mới cảm nhận được hết sự can đảm của anh khi trở về Việt Nam làm phim. Mấy phút teaser cho thấy đây là bộ phim được làm sạch sẽ về genre, có lẽ là psychothriller đầu tiên của Việt Nam thật sự đúng như dòng phim đó. Dàn diễn viên khá quen thuộc, tuy nhiên có vẻ họ đóng khá hơn những gì họ thể hiện trên mặt báo, điều này tất nhiên phụ thuộc rất lớn vào đạo diễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;10.&lt;/span&gt; Các bộ phim đang và sẽ được trình chiếu từ nay đến cuối năm tại &lt;a href="http://www.yxineff.com/"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;www.yxineff.com&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Hehehe.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6596143472727874112?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6596143472727874112/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/nam-nay-xem-phim-gi.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6596143472727874112'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6596143472727874112'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/nam-nay-xem-phim-gi.html' title='Năm nay xem phim gì?'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TE8hoHWWnPI/AAAAAAAAAdM/es2nVQwqnI8/s72-c/malick_pitt.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4775619607891246901</id><published>2010-07-20T01:24:00.008+02:00</published><updated>2010-07-20T14:01:33.674+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='didân'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='giáodục'/><title type='text'>Mai's America</title><content type='html'>The documetary tells the story of Mai - a young girl from Hanoi seeking better education in the USA. The adventure turned out that not only she could learn, but also people from a very conservative and less educated part of America - Mississippi. Will she be as successful as her wish?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One of the most thought-provoking films I've seen so far this year.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You need to see this film. I gave my 1:30 hrs in the night to &lt;span style="font-style: italic;"&gt;live&lt;/span&gt; the story Mai told me. It's Mai's America. It's your America. It's my America.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you Ben giving me the hint to this movie.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="420"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/TGatRS68jWw&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1?color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/TGatRS68jWw&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1?color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="300" width="420"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4775619607891246901?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4775619607891246901/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/mais-america.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4775619607891246901'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4775619607891246901'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/mais-america.html' title='Mai&apos;s America'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5310151326854276252</id><published>2010-07-12T20:39:00.008+02:00</published><updated>2010-07-13T10:23:06.576+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Những ngày hè nóng bỏng</title><content type='html'>&lt;!--StartFragment--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Cơn mưa rào ập xuống Hà Nội một buổi trưa cuối tháng 5. Những tán cây bằng lăng trầm mình trong bản nhạc hồi sinh xối xả. Rượu táo mèo tuôn cùng lẩu nấm. Bữa ăn chia tay ở tầng thượng số 3 Hàng Tre chấm dứt một chuyến đi dài về quê hương, nhưng mở ra một thời kỳ rất mới trong cuộc đời tôi – bắt đầu với những ngày hè nóng bỏng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Tuần qua không chỉ nóng ở Hà Nội, mà cả ở Berlin. Chiều muộn, tôi đánh độc một chiếc quần slip, chân trần chạy ngoài vườn trên cỏ mềm đá bóng cùng thằng cháu 8 tuổi, đắm mình trong vòi phun tưới cây đều đặn lan tỏa khắp vườn, nắng cuối ngày lấp lóa. Cảm giác được trở lại thành một đứa trẻ hồn nhiên, không vướng bận sự đời mới thảnh thơi và bình yên làm sao. Tôi nhớ những buổi chiều tắm mưa rào mùa hè Hà Nội, bố từ quê biển về, mang theo những bẹ chuối đầy cua biển đỏ au. Nước mưa hứng lại từ trên mái ngói, được lọc bỏ cặn của bụi bám mái hiên đọng ở đáy xô chậu, sẽ trở thành nước sinh hoạt cho cả gia đình trong ngày. Một thứ nước tinh khiết, trong một chậu nhôm Liên Xô to và hơi méo mó, loang loáng ánh bạc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Cũng ở Berlin, đã lâu lắm mới lại được nằm ngồi xãi lai ngoài bãi cỏ công viên tán chuyện phiếm. Nhớ thời sinh viên quá đi mất. Phía trước mặt là sông Spree và đảo Bảo tàng, những ký ức ngày ấy hòa lẫn vào trai xinh gái đẹp la liệt xung quanh. Hai người đàn ông cởi truồng nhảy xuống sông tắm. Một chàng trai mặc đồ lính đội mũ nồi đen, đang đi dạo dọc sông, bỗng leo lên thành cầu nhảy cái bùm xuống sông. Ngay trước mặt một đôi trai gái người Séc đẹp sững sờ ôm nhau hôn hít đắm đuối. Bên phải một chàng trai trẻ mặc độc chiếc quần đùi trắng mỏng, cơ thể ngả nghiêng lấp lánh dưới nắng chiều 40 độ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Tuần trước đó nữa, tôi ở Sài Gòn. Một quyết định nhanh chóng trong số vô vàn quyết định chóng vánh mà tôi đã chọn. Buổi tối hôm trước, tôi nhận được thông tin chương trình cuộc hội thảo điện ảnh Đông Nam Á sắp diễn ra, trưa hôm sau, tôi đã ngồi trên tàu đi xuống sân bay Munich để bay về tham dự. Chưa đầy một tuần ở Sài Gòn, nhưng những kỷ niệm có được đang còn dày vò tôi suốt thời gian vừa qua. Tôi vốn là kẻ không dễ quên, chẳng biết nên vui hay nên buồn vì điều này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Cuối cùng cũng đọc xong được cuốn đầu tiên trong số những cuốn sách được tặng vừa qua. &lt;i&gt;Chơi cùng cấu trúc&lt;/i&gt; tập hợp các bài viết cảm nhận phim của một số cây viết tiếng Việt. Phân nửa số bài hay, phân nửa bình thường. Đây đó có lỗi sạn này kia, nhưng có hề gì, vấn đề là cảm xúc. Tôi thích thứ điện ảnh cảm xúc. Và tất nhiên, cảm xúc thật.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Những ngày hè nóng bỏng còn làm tôi phải đối diện với vài lựa chọn quan trọng của cuộc đời, sau vô số lần đẩy đưa lần lữa. Và tôi đã lựa chọn. Không biết là đúng hay sai, nhưng đi đến một quyết định bao giờ cũng chuyên chở một ý nghĩa nào đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt;Lausanne chắc sẽ đánh dấu mùa hè cuối cùng của những summer school tôi đã tham dự suốt mấy năm qua. Hai năm rồi mới trở lại Thụy Sĩ. Còn Palinuro sẽ đánh dấu sự trở lại nước Ý của tôi cũng sau hai năm. Sinh Nhật năm nay sẽ ở đó, trên một quả đồi vắng, có lối mòn thoai thoải dẫn xuống biển. Những ngày hè nóng bỏng sẽ kết thúc ra sao?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:georgia;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;!--EndFragment--&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5310151326854276252?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5310151326854276252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/nhung-ngay-he-nong-bong.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5310151326854276252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5310151326854276252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/07/nhung-ngay-he-nong-bong.html' title='Những ngày hè nóng bỏng'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4506559719388065235</id><published>2010-06-26T13:50:00.003+02:00</published><updated>2010-06-26T14:09:10.140+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Sách</title><content type='html'>Đã lâu rồi tôi không còn thói quen cầm một quyển sách lên đọc từ đầu đến cuối. Cách ứng xử và công việc ở thời của internet, email và facebook đã làm tôi mất đi tính kiên trì nhẫn nại khi đối diện với một cuốn sách. Chỉ còn những đợt đi nghỉ cách xa khỏi thế giới máy tính, tôi mới có dịp đọc một hơi các cuốn sách mang theo. &lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy thế, tủ sách vẫn là nơi chiếm khoảng không gian rất rộng trong phòng tôi. Nhiều hơn cả bộ sưu tập phim. Thực ra, tôi không sưu tầm gì cả, phim thì tôi thường xem ngoài rạp là chủ yếu, còn sách thì hứng lên mua, chứ không có nhu cầu tập hợp lại cho quy củ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đợt nào về Việt Nam qua, thứ làm nặng cân nhất trong vali cũng là những cuốn sách. Lần vừa qua cũng không phải là ngoại lệ. Tất cả các cuốn sách tôi mang theo lần này đều là sách được tặng. Không mua thêm cuốn nào vì số cân không cho phép.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau đây là một số cuốn sách đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Nhiều cách sống&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;1981 &lt;/i&gt;của Nguyễn Quỳnh Trang (tác giả tặng). &lt;i&gt;Vô tri&lt;/i&gt; của Milan Kundera (dịch giả Cao Việt Dũng tặng). &lt;i&gt;Mười lẻ một đêm&lt;/i&gt; của Hồ Anh Thái (tác giả tặng).&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TCXrlq5mR0I/AAAAAAAAAdA/5s2XW1QaJjg/s1600/DSC02682.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TCXrlq5mR0I/AAAAAAAAAdA/5s2XW1QaJjg/s320/DSC02682.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5487050753424377666" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Tự nhiên như người Hà Nội&lt;/i&gt; của Nguyễn Trương Quý (tác giả tặng. Anh Quý vừa ra một bộ 3 cuốn về Hà Nội, mời mọi người mua). &lt;i&gt;Các nhà thơ cổ điển Việt Nam&lt;/i&gt; của Xuân Diệu (chị So tặng). &lt;i&gt;Thế mà là nghệ thuật ư?&lt;/i&gt; của Cynthia Freeland (dịch giả Nguyễn Như Huy tặng). Bộ 3 cuốn mới của tủ sách điện ảnh, trong đó có cuốn &lt;i&gt;Chơi cùng cấu trúc&lt;/i&gt; của Lê Hồng Lâm biên soạn (tác giả tặng cả bộ).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TCXrlYwr72I/AAAAAAAAAc4/E9n0hkolDBQ/s320/DSC03323.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5487050748555161442" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Đây sẽ là những cuốn sách tôi mang theo trong những chuyến đi tới. Nhưng cũng có thể là thứ sẽ theo tôi vào công viên mùa hè này, khi thời tiết đẹp, hoặc cùng tôi nằm trên giường, khi thời tiết xấu. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Dù sao, tôi cũng muốn có lại được thói quen đọc sách.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4506559719388065235?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4506559719388065235/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/sach.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4506559719388065235'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4506559719388065235'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/sach.html' title='Sách'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TCXrlq5mR0I/AAAAAAAAAdA/5s2XW1QaJjg/s72-c/DSC02682.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-617386266814115770</id><published>2010-06-24T20:43:00.002+02:00</published><updated>2010-06-24T20:55:13.442+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Buồn</title><content type='html'>1. nghe Thanh Lam của ngày xưa hát Hoa sữa, Em ơi Hà Nội phố, Hoa tím ngoài sân, Giọt nắng bên thềm.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2. trông những bông hoa mẫu đơn đã nở toe toét, sự rực rỡ đã gần tới ranh giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;3. đọc những dòng chữ của những người tình cờ đi qua đời ta, rồi đang dần muốn bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;4. ngồi bên máy tính suốt 12 tiếng đồng hồ, cơm không màng đến, làm những điều mà người ta cho rằng phù du.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;5. ngó những người đàn bà già nua, nốc rượu trong quán đầu đường, những con mắt hằn đỏ những nỗi niềm khôn tả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;6. xem tin tức báo chí chỉ toàn là khủng hoảng kinh tế, những mạt sát hằn học đâm chọc thòi lòi lôi ra sồng sộc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;7. ngửi mùi thoảng qua của một người đàn ông, rất nhẹ, rất thoảng, rất nao lòng, lướt qua trên phố.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-617386266814115770?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/617386266814115770/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/buon.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/617386266814115770'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/617386266814115770'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/buon.html' title='Buồn'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3236959182942814798</id><published>2010-06-21T20:54:00.005+02:00</published><updated>2010-06-22T09:12:09.020+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ănuống'/><title type='text'>Vào bếp với marcus 7: Phở gà</title><content type='html'>Bạn phanxine hỏi vu vơ về bí kíp nấu phở. Thế là mình đi chợ, vào bếp nấu phở. Mời cả nhà cùng vào bếp với marcus nhớ.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Phở là món ăn khoái khẩu của người Việt và cùng với nem, đã trở thành biểu tượng cho món ăn Việt ở nước ngoài. Bạn bè của marcus mè nheo rất lâu là nấu phở đi nấu phở đi. Nhưng tự nhiên cuối tuần rồi mới có hứng vào bếp. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Nguyên liệu:&lt;/b&gt; (cho 8 tô phở)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Bánh phở khô: 800g&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Gà mái (dai): 1 con chừng 1,3 kg trọng lượng tịnh&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Hành tây: 1/4 củ lớn hoặc 1 củ nhỏ. (Cũng có thể dùng hành khô dạng củ nhỡ nhỡ)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Gừng: 1 nhánh&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Hoa hồi: 5 búp&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Nước mắm&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Muối&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Dấm ớt&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Hành hoa&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Rau húng chó&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Rau mùi &lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Rau húng láng&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Giá&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Cách làm:&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nấu phở là một công trình tốn thời gian. Gà nếu là gà đông lạnh thì để rã đông trong vòng 24 tiếng. Chừng 3 tiếng trước khi ăn thì bắt đầu công đoạn nấu nướng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Luộc gà&lt;/i&gt;: &lt;/b&gt;Gà vặt lông, rửa sạch, xát muối xung quanh da. Cho gà vào nồi đủ rộng. Xối nước ngập thân gà. Đun sôi. Trước lúc nước sôi hẳn, liên tục vớt bọt đổ đi. Khi nước sôi, vặn nhỏ bớt lửa. Thỉnh thoảng lật thân gà cho chín đều. Gà luộc chừng khoảng 1 tiếng là vừa chín. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Nước dùng&lt;/i&gt;: &lt;/b&gt;Vớt gà ra, vặn thật nhỏ lửa. Nước luộc gà được sử dụng làm nước dùng. Gừng thái lát, nướng trên bếp vừa xém hai mặt. Hành tây thái lát dọc thân củ, cũng nướng vừa xém hai mặt. Cho gừng nướng và hành tây nướng vào nồi nước dùng. Cho hoa hồi vào. Khi đã lóc xong thịt gà ở bước kế tiếp, cho tất cả xương gà vào, vặn bếp to hơn một chút, đun sôi âm ỉ. Nêm thêm một chút muối, nhưng không nhiều tránh làm mặn nước dùng.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9-KDhUXI/AAAAAAAAAbo/dNIBtsLtBL0/s1600/DSC03289.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9-KDhUXI/AAAAAAAAAbo/dNIBtsLtBL0/s320/DSC03289.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485311746709213554" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Lóc thịt gà&lt;/i&gt;: &lt;/b&gt;Gà để nguội chừng 15 phút thì dùng dao mảnh, nhỏ lóc thịt gà. Lọc riêng phần đùi, cánh, lườn, lưng. Lóc thịt khéo léo cả miếng khỏi xương. Thịt thái chỉ mỏng chừng nửa phân. Xương cho toàn bộ vào nước dùng. Chú ý: phần  phía trên phao câu gà cần lọc vứt bỏ đi. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_ac_2sI/AAAAAAAAAbw/Jira67pZqsw/s1600/DSC03290.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_ac_2sI/AAAAAAAAAbw/Jira67pZqsw/s320/DSC03290.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485311768290908866" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Rau thơm&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;: Giá, rau hành rửa sạch. Rau và hành chia làm hai phần. Một phần để nguyên lá ăn kèm. Một phần thái mỏng để cho trực tiếp vào phở. Riêng phần củ của hành hoa dùng để chần.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_wd6D7I/AAAAAAAAAcA/gZzoou9s11o/s1600/DSC03293.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_wd6D7I/AAAAAAAAAcA/gZzoou9s11o/s320/DSC03293.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485311774200303538" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_pnhzFI/AAAAAAAAAb4/bAQv82flCl4/s1600/DSC03291.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9_pnhzFI/AAAAAAAAAb4/bAQv82flCl4/s320/DSC03291.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485311772361608274" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Phở&lt;/i&gt;:&lt;/b&gt; Bánh phở ngâm ngập trong nước lạnh chừng 10 phút để bánh mềm đi. Nước đun sôi, cho bánh phở đã mềm vào đun thêm chừng 5-8 phút tùy theo chất lượng bánh phở. Dùng đũa đảo đều trong khi luộc. Nếm bánh vừa độ dai mềm thì tắt bếp, đổ bánh ra rá, xối nước lạnh. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--AJfSydI/AAAAAAAAAcI/PLSVeDn00H0/s1600/DSC03292.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--AJfSydI/AAAAAAAAAcI/PLSVeDn00H0/s320/DSC03292.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485311780917004754" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--Xm7stOI/AAAAAAAAAcQ/1E6k2uRlozo/s1600/DSC03294.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--Xm7stOI/AAAAAAAAAcQ/1E6k2uRlozo/s320/DSC03294.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485312183957763298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Trình bày:&lt;/b&gt; Bánh phở cho vào rá nhỏ, lượng vừa 1 tô, nhúng qua nước dùng, cho bánh ra bát. Thêm gà, rau thơm thái nhỏ, hành chần lên trên. Cho chừng 2 muỗng cà phê nước mắm, 1 muỗng dấm ớt trực tiếp rải đều trên bát phở. Xối nước dùng.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Thành phẩm:&lt;/b&gt; Vị phở ngọt vừa phải, thơm mùi gia vị, rau, thịt. Bát phở nóng vừa ăn, ăn xong trong 5-10 phút muốn ăn bát nữa. :D&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YBClbSI/AAAAAAAAAcg/jEojb7HIePM/s1600/DSC03298.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YBClbSI/AAAAAAAAAcg/jEojb7HIePM/s320/DSC03298.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485312190965968162" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YcTlREI/AAAAAAAAAco/HfUsd2x3DTI/s1600/DSC03299.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YcTlREI/AAAAAAAAAco/HfUsd2x3DTI/s320/DSC03299.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485312198285018178" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--X_lXxQI/AAAAAAAAAcY/JA_Ev5Cz8iY/s1600/DSC03295.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--X_lXxQI/AAAAAAAAAcY/JA_Ev5Cz8iY/s320/DSC03295.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485312190575002882" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chúc cả nhà ngon miệng!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;Bonus:&lt;/b&gt; Tráng miệng bằng xa lát hoa quả tươi thập cẩm và bánh chanh dừa.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YgBqGMI/AAAAAAAAAcw/CdEf2R9KL0Y/s1600/DSC03303.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB--YgBqGMI/AAAAAAAAAcw/CdEf2R9KL0Y/s320/DSC03303.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485312199283579074" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3236959182942814798?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3236959182942814798/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/vao-bep-voi-marcus-7-pho-ga.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3236959182942814798'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3236959182942814798'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/vao-bep-voi-marcus-7-pho-ga.html' title='Vào bếp với marcus 7: Phở gà'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TB-9-KDhUXI/AAAAAAAAAbo/dNIBtsLtBL0/s72-c/DSC03289.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7823034180805608714</id><published>2010-06-13T23:05:00.002+02:00</published><updated>2010-06-13T23:20:48.782+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Linh tinh ngày 13.6.10</title><content type='html'>1. Có lẽ chưa năm nào mình thờ ơ với World Cup như thế này. Sống ở một đất nước mà bóng đá là môn thể thao số một, trong thành phố mà có 2 đội tuyển dự giải hạng Nhất quốc gia, sự thờ ơ với bóng đá của mình quả là ngoại lệ. Nhưng ở đây, nếu mình có thờ ơ thì cũng không ai đả động đến. Khác với ngày xưa ở quê nhà, dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải tham gia cổ vũ, vì không là bị lạc điệu. Dù chẳng thích mấy bóng đá, mình vẫn phải  thỉnh thoảng đi đá bóng với bạn bè, chứ không là bị đánh giá nhiều thứ. Ồ, mà kiểu gì chẳng bị đánh giá, hehehe. &lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thế nên, ta cứ sống thật là mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2. Xem &lt;i&gt;Những nụ hôn rực rỡ&lt;/i&gt; của Dũng Khùng. Mình không giải thích được, tại sao lại có những bài báo chê bai nhiếc móc phim này, chỉ ra những thứ mà mình thấy không hề xứng đáng với bộ phim. Đây là một phim tốt của Dũng Khùng, có thể nói là tốt nhất trong các tác phẩm của anh. Xem phim này để thấy, nếu mình sống thật với cảm xúc của mình, thì mọi chuyện sẽ đẹp hơn bao nhiêu. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;3. Ai cũng có một bí mật. Nhưng có những bí mật mà ai ai cũng biết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;4. "Em biết, nhưng mà em không nói đâu!" - Đây là câu thoại ấn tượng của cô bé em của Nhâm trong &lt;i&gt;Thương nhớ đồng quê&lt;/i&gt;. Nhân vật và câu thoại này có từ truyện của Nguyễn Huy Thiệp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;5. Có một số cách đối xử mà mình rất không thích. Một trong số đó là thái độ &lt;i&gt;ignorance&lt;/i&gt;. Nếu về tình cảm, thì mình cảm thấy bình thường, nhưng trong công việc, đó là một thảm họa. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;6. "You talking to me?" - là một câu thoại ấn tượng khác từ &lt;i&gt;Taxi Driver&lt;/i&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7823034180805608714?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7823034180805608714/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/linh-tinh-ngay-13610.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7823034180805608714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7823034180805608714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/linh-tinh-ngay-13610.html' title='Linh tinh ngày 13.6.10'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8607060706932281720</id><published>2010-06-03T15:54:00.004+02:00</published><updated>2010-06-03T16:07:20.588+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Vội vã</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TAe2mjja5kI/AAAAAAAAAbg/nt8MsIizaXg/s1600/DSC03066.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TAe2mjja5kI/AAAAAAAAAbg/nt8MsIizaXg/s320/DSC03066.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5478548245214586434" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Đêm Hà Nộ&lt;/i&gt;&lt;i&gt;i. (c) marcus.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;... trở về và ra đi. &lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một tháng ở Việt Nam, trong đó bốn tuần Hà Nội, một tuần Sài Gòn, vậy mà vội vàng khôn kể.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm đi, 8 rưỡi tối phải ra sân bay, 6 giờ còn ngồi cà phê ở cuộc hẹn cuối. Va li chưa xếp. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nên còn một số người mà mình muốn gặp, nhưng chưa gặp được. Hoặc muốn gặp lại, mà không thể được. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đành hẹn lần sau vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Qua lại, sững sờ vì một màu xanh. Mùa hè đến rồi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sững sờ vì một sự yên ắng trong lành. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sững sờ vì mặt người lạnh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sững sờ vì mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chơi vơi không thể tả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dự án&lt;a href="http://www.yxineff.com/"&gt; YxineFF&lt;/a&gt; được sự hỗ trợ và đón nhận nồng nhiệt của nhiều người. Từ một kế hoạch nhỏ, một sân chơi nhỏ, nhưng bởi sự trông đợi của mọi người, nó đang lớn dần lên. Chỉ hy vọng làm tốt, thật tốt, gắng hết sức mình, các bạn giúp đỡ hết sức mình, để không phụ lòng mong mỏi của mọi người.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có người lo lắng mình gắn với Việt Nam quá. Làm mình thật khó xử. Tình cảm, công việc và đam mê. Có bao giờ được tất cả không?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chắc là không. Nhưng mình sẽ để con tim tự lên tiếng. Nó đập nó xua nó đẩy mình về đâu, mình ngoan ngoãn đi theo thôi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chứ làm sao bắt nó dừng lại được?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Entry này, như là lời tạ lỗi những người bạn blog về sự vắng mặt dài lâu vừa qua. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8607060706932281720?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8607060706932281720/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/voi-va.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8607060706932281720'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8607060706932281720'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/06/voi-va.html' title='Vội vã'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/TAe2mjja5kI/AAAAAAAAAbg/nt8MsIizaXg/s72-c/DSC03066.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-18105292184123850</id><published>2010-05-07T16:41:00.004+02:00</published><updated>2010-05-07T17:32:35.402+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Thương nhớ</title><content type='html'>ơ hờ thương nhớ ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấm thoắt đã được gần 2 tuần ở Hà Nội. Ngoài thời gian dành cho công việc, gia đình, thì cũng đã gặp gỡ được một số người. Trong đó có bạn blog Ben và Huyền - bạn gái và &lt;a href="http://ahoyhanoi.blogspot.com/2010/05/two-yearsand-one-very-big-moment.html"&gt;vợ sắp cưới của bạn ấy.&lt;/a&gt; Chúc mừng hai bạn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S-Qowl_GZyI/AAAAAAAAAbQ/mmHfdsWoWPo/s1600/DSC02726.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S-Qowl_GZyI/AAAAAAAAAbQ/mmHfdsWoWPo/s320/DSC02726.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5468540662830229282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Ben, marcus and Huyền at Tadioto&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Hà Nội đang khá nóng. Nghe nói Sài Gòn còn nóng hơn. Ăn uống ở Hà Nội rằng ngon thì thật là ngon. Ăn xong ngậm bụng đau luôn mới kỳ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Có những nỗi nhớ không tên, không đánh số được. Nên đôi lúc lạc mất đi đằng nào, chẳng muốn đi tìm hoặc không tìm được.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;PS. Hôm trước dự lễ ra mắt triển lãm các cuốn sách Đức được dịch ra tiếng Việt. Tìm mãi&lt;i&gt; Tod in Venedig &lt;/i&gt;của Thomas Mann. Thì ra đã được Nguyễn Tử Lộc dịch dưới tên &lt;i&gt;Thần tượng lạ&lt;/i&gt;, nhà xuất bản Trẻ, Sài Gòn, 1974.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S-QyPf1J2GI/AAAAAAAAAbY/lfuqlRdGWg8/s1600/DSC02699.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S-QyPf1J2GI/AAAAAAAAAbY/lfuqlRdGWg8/s320/DSC02699.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5468551089358493794" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-18105292184123850?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/18105292184123850/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/05/thuong-nho.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/18105292184123850'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/18105292184123850'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/05/thuong-nho.html' title='Thương nhớ'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S-Qowl_GZyI/AAAAAAAAAbQ/mmHfdsWoWPo/s72-c/DSC02726.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1988553734715682924</id><published>2010-04-30T10:23:00.004+02:00</published><updated>2010-04-30T10:31:36.193+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Hà Nội ơi</title><content type='html'>Lần này về Hà Nội thấy thanh thản hơn rất nhiều. Dù bao công việc phải giải quyết trong suốt tuần qua và còn cả trong suốt thời gian ở quê hương nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội vẫn là Hà Nội. Mình cố gắng mở lòng ra, đón nhận cái không khí của Hà Nội, không khí nhiều bụi, oi nồng, hoặc mát mẻ sau một cơn mưa giông. Hà Nội mùa này ít nắng. Hôm nay đặc biệt sầm sì. Thời tiết khá dễ chịu, nếu như không bị mất điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa đi ăn ở ngoài suốt tuần qua. Được cả nhà nuông chiều với đồ ăn sáng trưa chiều tối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa gặp được ai cả. Vì mọi người đang bận đi nghỉ nhân dịp lễ. Có lẽ tuần sau mới bắt đầu những cuộc gặp gỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng mai phải dậy sớm thôi, đi uống cà phê bàn công chuyện. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội ơi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1988553734715682924?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1988553734715682924/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/ha-noi-oi.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1988553734715682924'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1988553734715682924'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/ha-noi-oi.html' title='Hà Nội ơi'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-394041769464020743</id><published>2010-04-20T17:41:00.000+02:00</published><updated>2010-04-20T17:43:41.144+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='yxineff'/><title type='text'>YxineFF Promo Trailer</title><content type='html'>&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/HmmaZ1NlHGM&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/HmmaZ1NlHGM&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-394041769464020743?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/394041769464020743/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/yxineff-promo-trailer.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/394041769464020743'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/394041769464020743'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/yxineff-promo-trailer.html' title='YxineFF Promo Trailer'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2878250098912094090</id><published>2010-04-17T21:33:00.003+02:00</published><updated>2010-04-17T21:46:43.955+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Mặt đất</title><content type='html'>Gần như cả Châu Âu hiện đang náo loạn vì hầu hết các sân bay đóng cửa. Nếu ai theo dõi thời sự thì biết nguyên nhân rồi: núi lửa ở Băng Đảo (Iceland) phun khói lên trời thành những đám mây khổng lồ ở tầm cao 8km, gió đẩy chúng về Châu Âu lục địa. Những đám mây này khá nguy hiểm với máy bay nếu bay vào vùng của chúng. Có ít nhất là hai trường hợp trong lịch sử khi máy bay lọt vào vùng mây từ núi lửa này đã bị tê liệt hoàn toàn mọi động cơ và rơi tự do. Chỉ nhờ tài năng của phi công mà khi ra khỏi đó, động cơ đã được hoạt động trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà thủ tướng Đức Angela Merkel công du bên Mỹ về thì gặp phải sự cố mây khói này. Máy bay chuyên dụng của chính phủ Đức phải hạ cánh ở Lissabon, rồi sau đó bay tiếp đến Rom, rồi bà Merkel và cộng sự phải di chuyển bằng đường bộ đến Bozen, ngủ đêm ở đó rồi mới di chuyển tiếp về Đức. Bà vừa chính thức tuyên bố không thể tham dự lễ tang tổng thống Ba Lan bị tử nạn máy bay tại Katyn (Nga) sẽ được tổ chức chiều Chủ Nhật. Tổng thống Mỹ Obama cũng vừa từ bỏ ý định đến Ba Lan dự lễ tang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là nguyên thủ, còn hàng trăm ngàn người đi lại dịp này đang bị ảnh hưởng. Hàng nghìn chuyến bay bị hủy. Ba sân bay lớn nhất Châu Âu là Paris, London và Frankfurt đều đóng cửa đến chiều Chủ Nhật hoặc sáng thứ Hai. Rất có thể còn tiếp tục vì núi lửa vẫn chưa ngừng hoạt động. Khi sân bay hoạt động trở lại, cũng vẫn có thể mất đến vài ngày để mọi thứ trở lại bình thường. Bao nhiêu người đang phải ở lại nơi mà họ không muốn. Tàu bè đều quá tải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Marcus cũng đang lo lắng từng ngày, vì ngày đi cũng gần kề. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ những lúc này, mới thấy mặt đất vẫn là nơi mà người ta phải gắn bó. Dù có bay đi nơi đâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2878250098912094090?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2878250098912094090/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/mat-at.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2878250098912094090'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2878250098912094090'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/mat-at.html' title='Mặt đất'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4189630834857175495</id><published>2010-04-13T08:28:00.007+02:00</published><updated>2010-04-13T14:30:42.992+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Một năm</title><content type='html'>Thế là vừa tròn một năm kể từ khi chính thức bước vào thế giới của blogspot. Ở đây, được hân hạnh và làm quen với một số blogger mà nhờ có họ, cuộc sống của mình tươi tắn hơn rất nhiều. Ồ không, nhờ tất cả những người từng ghé nơi đây mà cuộc sống của mình được chia sẻ, dù chỉ là qua những dòng chữ gõ trên bàn phím.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vài tổng kết nho nhỏ ngắn gọn nhân kỷ niệm một năm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Lượt xem: đã vượt quá con số 100.000.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tính trung bình, mỗi lượt ghé thăm ở lại 3 phút 45 giây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Tổng cộng có gần 18.000 người khác nhau đã ghé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Người ghé đến từ 66 nước/lãnh  thổ và 1150 thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Top 10 nước:&lt;br /&gt;Việt Nam&lt;br /&gt;Mỹ&lt;br /&gt;Đức&lt;br /&gt;Úc&lt;br /&gt;Pháp&lt;br /&gt;Anh&lt;br /&gt;Hà Lan&lt;br /&gt;Singapore&lt;br /&gt;Canada&lt;br /&gt;Nhật Bản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Top 10 thành phố:&lt;br /&gt;TP Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;Hà Nội&lt;br /&gt;Hamburg&lt;br /&gt;Fullerton&lt;br /&gt;Munich&lt;br /&gt;Đà Nẵng&lt;br /&gt;Sacramento&lt;br /&gt;Stanton&lt;br /&gt;Melbourne&lt;br /&gt;Singapore&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Người xem đến đây bằng: 78% do được dẫn link từ các trang khác, 13% do tìm kiếm, 9% đến trực tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Top 10 người nổi tiếng mà nhờ đó blog mình được biết đến:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;phanxineblog.com&lt;br /&gt;siriusstar.tumblr.com&lt;br /&gt;lungvu.com&lt;br /&gt;lamvuthao.blogspot.com&lt;br /&gt;sonata05.blogspot.com&lt;br /&gt;chubasaigon.wordpress.com&lt;br /&gt;lunghe.blogspot.com&lt;br /&gt;edenrock.wordpress.com&lt;br /&gt;nguyenngoclan.com&lt;br /&gt;damhaphu.blogspot.com&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;7. Trong top 10 từ khóa thì ở 3 vị trí đầu và các vị trí 5,9,10 liên quan đến "tác dụng của việc đọc sách", 4 và 7 là "xem phim ngoài luồng", 6 là "marcuscello" và 8 là "bbc viet ngu".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Top 10 entry được xem nhiều nhất là:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác dụng của việc đọc sách &lt;br /&gt;Là con gái thật tuyệt&lt;br /&gt;Slumdog Mafia: The End of Destinies: Bún thang Hà Nội&lt;br /&gt;Giá vé xem phim&lt;br /&gt;Mặc ở LHP VN 16: Xấu và đẹp&lt;br /&gt;Slumdog Mafia: Marcus hấp diêm ra sao&lt;br /&gt;Bán vải ở DDVN &lt;br /&gt;Cuộc sống của những người khác&lt;br /&gt;Về thư bạn đọc của báo Tuổi Trẻ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Hai phần ba số người ghé thăm còn trở lại. Một phần ba một đi không trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Một năm vừa qua sản xuất được 216 entries tổng cộng. Rất tiếc không biết có được bao nhiêu comment. Số này chắc nằm giữa 0 và 100 mỗi entry hehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cảm ơn và gửi tình thương yêu đến tất cả bạn bè blog và những người đã ghé nơi đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4189630834857175495?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4189630834857175495/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/mot-nam.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4189630834857175495'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4189630834857175495'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/mot-nam.html' title='Một năm'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7457357845495926495</id><published>2010-04-09T07:15:00.004+02:00</published><updated>2010-04-09T10:39:12.300+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><title type='text'>Great Hanoi</title><content type='html'>Được đăng tải trên Youtube ngày Cá Tháng Tư, không biết có liên quan gì không.&lt;br /&gt;Không nói Hà Nội, thì không ai có thể tưởng tượng ra đấy là Hà Nội. &lt;br /&gt;Phần hình ảnh giới thiệu các khu đô thị không có tính phân biệt, gán cái danh hiệu văn hóa du lịch hay công nghiệp dịch vụ vào bất cứ cái nào hầu như cũng được.&lt;br /&gt;Nếu Hà Nội bây giờ là vườn không nhà trống thì không nói làm gì, muốn làm gì tùy ý, nhưng nó hiện đã có hơn 6 triệu dân và có những kiến trúc đã thành hình. Chỉ một con rồng bay không thể làm nên Hà Nội.&lt;br /&gt;Theo thông tin mới nhất, dự án này ước tính có giá 160 tỷ đô la Mỹ. Tổng thu nhập quốc nội của Việt Nam năm 2008 theo wiki là khoảng 90 tỷ đô la Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/iCw3BCkjSxI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/iCw3BCkjSxI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7457357845495926495?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7457357845495926495/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/great-hanoi.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7457357845495926495'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7457357845495926495'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/great-hanoi.html' title='Great Hanoi'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-9131372015888267639</id><published>2010-04-04T12:11:00.004+02:00</published><updated>2010-04-04T12:18:58.633+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Funeral Blues</title><content type='html'>&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/gE9E07EznXw&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/gE9E07EznXw&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Stop all the clocks, cut off the telephone, &lt;br /&gt;Prevent the dog from barking with a juicy bone, &lt;br /&gt;Silence the pianos and with muffled drum &lt;br /&gt;Bring out the coffin, let the mourners come. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let aeroplanes circle moaning overhead &lt;br /&gt;Scribbling on the sky the message He is Dead. &lt;br /&gt;Put crepe bows round the white necks of the public doves, &lt;br /&gt;Let the traffic policemen wear black cotton gloves. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He was my North, my South, my East and West, &lt;br /&gt;My working week and my Sunday rest, &lt;br /&gt;My noon, my midnight, my talk, my song; &lt;br /&gt;I thought that love would last forever: I was wrong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The stars are not wanted now; put out every one, &lt;br /&gt;Pack up the moon and dismantle the sun, &lt;br /&gt;Pour away the ocean and sweep up the woods; &lt;br /&gt;For nothing now can ever come to any good. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;W.H. Auden&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-9131372015888267639?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/9131372015888267639/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/funeral-blues.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/9131372015888267639'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/9131372015888267639'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/04/funeral-blues.html' title='Funeral Blues'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-708543877903820683</id><published>2010-03-29T22:27:00.009+02:00</published><updated>2010-03-29T23:42:28.482+02:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Linh tinh ngày 29.3.10</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S7EQB7SnriI/AAAAAAAAAbI/5A3g2nDldvY/s1600/logoyxineff.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 317px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S7EQB7SnriI/AAAAAAAAAbI/5A3g2nDldvY/s320/logoyxineff.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5454158249004084770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Hôm nay kỷ niệm yXine tròn 7 tuổi. Ngó qua ngó lại thấy thời gian trôi nhanh như sự xuất hiện của chân chim nơi khóe mắt. Hồi yXine ra đời, mình còn ở Paris. Toàn tranh thủ những lúc giải lao giữa các tiết học để vào yXine làm việc nọ việc kia. Những người sống trong không khí của yXine ngày ấy ai còn đang tuổi tới trường trung học thì nay đã rời trường đại học và đi làm. Ai hồi đó mơ ước thành đạo diễn điện ảnh thì nay đã đang và sắp thành đạo diễn. Còn mình, mơ ước thành nhà sản xuất phim và nhà tổ chức liên hoan phim. Năm nay, cái mơ ước thứ hai đang thành hiện thực. Nhớ các bạn quá. Thương yêu tất cả các bạn. Những giờ phút thân thương, giận dỗi, hục hặc rồi làm lành. Những ý tưởng còn mãi nằm trong forum CÁ mod. Những tình yêu và tình thân nảy mầm, có cái ở lại, có cái ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Lý do chính vì sao blog lâu rồi không được cập nhật là do marcus đang chuẩn bị cho YxineFF - Yxine Film Fest, sẽ ra mắt vào giữa tháng 5. Nhưng một trang thông tin trên mạng cộng đồng Facebook, mở cửa để cả người không có tài khoản Facebook cũng có thể coi được, đã ra mắt đúng vào Sinh Nhật yXine 7 tuổi &lt;a href="http://www.facebook.com/pages/YxineFF-Yxine-Film-Fest/107060902657487"&gt;tại đây&lt;/a&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Khi mình yêu cái gì, thì mình toàn tâm toàn ý cho nó, sống chết vì nó. Mất ăn mất ngủ vì nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Mình chỉ có một cuộc đời, nếu không làm cái mình yêu thì sống để làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Trời đã bắt đầu vào xuân. Một tháng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Logo của YxineFF do Trung Nguyễn (shinichi) thiết kế.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-708543877903820683?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/708543877903820683/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/linh-tinh-ngay-29310.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/708543877903820683'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/708543877903820683'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/linh-tinh-ngay-29310.html' title='Linh tinh ngày 29.3.10'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S7EQB7SnriI/AAAAAAAAAbI/5A3g2nDldvY/s72-c/logoyxineff.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-876916151230231496</id><published>2010-03-10T22:50:00.008+01:00</published><updated>2010-03-10T22:54:54.121+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><title type='text'>Là con gái thật tuyệt</title><content type='html'>&lt;object width="420" height="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/jVUKaVI9sfM&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/jVUKaVI9sfM&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="420" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Cát Trọng Lý&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-876916151230231496?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/876916151230231496/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/la-con-gai-that-tuyet.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/876916151230231496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/876916151230231496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/la-con-gai-that-tuyet.html' title='Là con gái thật tuyệt'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1140868937430936984</id><published>2010-03-08T19:03:00.003+01:00</published><updated>2010-03-08T19:36:21.905+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thờitrang'/><title type='text'>Mặc ở Oscar 2010</title><content type='html'>Bình luận về giải thưởng thì mời qua bên bạn&lt;a href="http://www.phanxineblog.com/?p=3877"&gt; phanxine&lt;/a&gt; đọc nha. Còn ở đây thì chỉ có vụ ăn mặc thôi cho nó giải trí đầu óc và mắt. Hehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải công nhận là các người đẹp của chúng ta đến Oscar đẹp hơn rất nhiều so với hơn một tháng trước ở &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/mac-o-qua-cau-vang.html"&gt;Qủa Cầu Vàng&lt;/a&gt;. Chỉ có một vài người đẹp lọt lưới mặc xấu của marcus mà thôi. Trong số những người mặc đẹp thì có vài người mặc rất đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Cameron Diaz: Chỉ thốt lên được một từ: Đẹp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/cameron-diaz-oscar-de-la-renta-oscars-2010.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/cameron-diaz-oscar-de-la-renta-oscars-2010.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Sandra Bulllock: Cô ấy thật trang nhã&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/sandra-bullock-marchesa-oscars-2010-dress.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/sandra-bullock-marchesa-oscars-2010-dress.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Rachel McAdams: thật duyên dáng uyển chuyển&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/rachel-mcadams-elie-saab-dress-2010.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/rachel-mcadams-elie-saab-dress-2010.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Sarah Jessica Parker: Phối màu xám bạc với chiếc váy vàng sáng thật tuyệt vời. Một sản phẩm của Chanel&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/sarah-jessica-parker-chanel-oscars-2010.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/sarah-jessica-parker-chanel-oscars-2010.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Maggie Gyllenhaal: Cô ấy thật có gu ăn mặc, màu sắc cực kỳ bắt mắt và trong trẻo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/maggie-gyllenhaal-dress-dries-van-noten-oscars.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/maggie-gyllenhaal-dress-dries-van-noten-oscars.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Đẹp đôi: Kristen Stewart và bạn người sói trong New Moon: Cái váy của cô ấy thật tuyệt. Mình chỉ không thích hàng khuy đen trên áo của cậu người sói.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Kristen-Stewart-in-Monique-Lhuillier.oscar-dress.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Kristen-Stewart-in-Monique-Lhuillier.oscar-dress.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc xấu thì đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Diane: trời ơi ba cái dây thắt màu đen phân khúc cô ấy ra cứ như là diễn ảo thuật David Copperfield vậy đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/diane-kruger-chanel-oscar-2010.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/diane-kruger-chanel-oscar-2010.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Demi Moore: không phủ nhận là cô ấy giữ dáng người rất chuẩn, nhưng mà cái đống bèo kia là có ý gì? Show me Moore of your sporty legs, Demi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/demi-moore-oscar-dress-2010.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/demi-moore-oscar-dress-2010.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Carey Mulligan: Cái váy của Prada rất đẹp, nhưng chỉ nhìn phần trên là hợp với Carey. Còn phần dưới? Nối chân thêm nửa mét đi Carey ơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Carey-Mulligan-prada-dress.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Carey-Mulligan-prada-dress.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Penelope Cruz: Sau khi làm quả phụ gợi tình ở Quả Cầu Vàng, giờ đây nàng đã bị người tình phụ mất hết quần áo, phải lấy tạm chiếc chăn sofa quấn đi dự Oscar&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/penelope-cruz-oscars-donna-karan.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/penelope-cruz-oscars-donna-karan.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. và cuối cùng là Zoe Saldana: Chiếc váy Givenchy phối màu đẹp, nhưng mà rong biển với san hô với rau xà lách xù, có nhất thiết phải như thế không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Zoe-Saldana-oscars-dress.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 484px; height: 600px;" src="http://www.fem.com/fileadmin/content/2_Fashion/2010_3/Zoe-Saldana-oscars-dress.JPG" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình: fem.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1140868937430936984?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1140868937430936984/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/mac-o-oscar-2010.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1140868937430936984'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1140868937430936984'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/03/mac-o-oscar-2010.html' title='Mặc ở Oscar 2010'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3515948884908184066</id><published>2010-02-28T17:51:00.004+01:00</published><updated>2010-02-28T18:19:10.117+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ănuống'/><title type='text'>Vào bếp với marcus 6: Mực tiêu hồi hương</title><content type='html'>Trong tuần rồi ở đảo, marcus vào bếp hàng ngày. Ăn nhiều đồ biển đến nỗi giờ về đến nhà ngán đồ biển luôn. Một trong những món ưng ý nấu ở đảo là món mực tiêu hồi hương kiểu marcus, ăn kèm với khoai tây luộc muối biển theo kiểu quần đảo Canarias tên là papas arrugadas.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nguyên liệu:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mực nguyên con to khoảng lòng bàn tay: 0,8 kg&lt;br /&gt;Khoai tây mới thu hoạch, loại nhỏ, da trơn: 0,5 kg&lt;br /&gt;Muối biển loại hạt to&lt;br /&gt;Nước sốt đặc trưng màu xanh của vùng Canarias (mojo verde): có thể tự làm từ dấm, dầu, ớt xanh, avocado, muối và tiêu.&lt;br /&gt;Tiêu hồi hương (Foeniculum vulgare): nhìn giống thì là nhưng mùi hăng hơn và có vị ngọt khi nếm: một cây cả lá&lt;br /&gt;Tỏi, ớt bột, tiêu, muối, dầu ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Cách làm: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mực nguyên con rửa sạch, nếu là mực đông lạnh thì để rã đông tự nhiên rồi rửa sạch. Tỏi thái nhỏ hoặc giã, Tiêu hồi hương rửa sạch thái nhỏ, để riêng phần thân và phần lá. Ướp mực với tỏi và phần thân tiêu hồi hương chừng 10 phút. Chú ý: không ướp muối với mực vì mực sẽ bị ra nước nhanh.&lt;br /&gt;Khoai tây rửa sạch, để nguyên vỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkcrHWyNI/AAAAAAAAAaw/tPEE9ACD6c8/s1600-h/DSC02351.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkcrHWyNI/AAAAAAAAAaw/tPEE9ACD6c8/s320/DSC02351.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443343912147536082" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chế biến:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm nóng chảo và dầu ăn. Cho mực vào chảo rán từng mặt, lửa vừa phải. chừng 5 phút mỗi mặt là được. Thêm ớt bột rồi lấy ra đĩa. Phần lá tiêu hồi hương cho vào chảo đảo đều với tiêu và muối rồi phủ lên mặt con mực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkc1PecLI/AAAAAAAAAa4/A-UF3jsEmkg/s1600-h/DSC02352.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkc1PecLI/AAAAAAAAAa4/A-UF3jsEmkg/s320/DSC02352.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443343914865946802" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoai tây cùng với muối và nước ngập mặt đun sôi. Vặn nhỏ lửa để chừng 10-15 phút, thỉnh thoảng đảo mặt củ khoai. Đến khi nước bốc hơi hết là được. Có thể dùng nĩa hoặc đũa để thử xem phần giữa củ khoai chín chưa nếu muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkcbg59KI/AAAAAAAAAao/i5kLKLItlQc/s1600-h/P2220237.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkcbg59KI/AAAAAAAAAao/i5kLKLItlQc/s320/P2220237.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443343907959731362" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thành phẩm: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoai tây vừa chín, ăn với nước sốt màu xanh. Mực ăn còn vị giòn, thơm ngậy mùi tiêu hồi hương và tỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkdWcmMPI/AAAAAAAAAbA/4fpsTIbUXA4/s1600-h/DSC02353.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkdWcmMPI/AAAAAAAAAbA/4fpsTIbUXA4/s320/DSC02353.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5443343923779350770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc cả nhà ngon miệng!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3515948884908184066?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3515948884908184066/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/vao-bep-voi-marcus-6-muc-tieu-hoi-huong.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3515948884908184066'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3515948884908184066'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/vao-bep-voi-marcus-6-muc-tieu-hoi-huong.html' title='Vào bếp với marcus 6: Mực tiêu hồi hương'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S4qkcrHWyNI/AAAAAAAAAaw/tPEE9ACD6c8/s72-c/DSC02351.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4213626756251924027</id><published>2010-02-16T12:41:00.005+01:00</published><updated>2010-02-16T14:44:05.748+01:00</updated><title type='text'>Xả xui Xuân</title><content type='html'>4 rưỡi sáng lục tục dậy. 5 giờ sáng xe chở ra sân bay. Đưa tiền boa cho anh lái xe mà lòng vui phơi phới. Quầy check-in lèo tèo. Đến tại quầy mới biết chuyến bay hôm nay bị hủy, bị dời lại 24 tiếng đồng hồ. "Sân bay nơi đến có sương mù và bị đóng cửa" - người làm thủ tục cho biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về khách sạn check lại, tất cả các chuyến bay của hãng đó đến cái đảo đó bị hủy hôm nay. Nhưng các chuyến bay của hãng khác thì vẫn đến và đi bình thường. Vậy là không phải sân bay bị đóng. Cái hãng đó nó có vấn đề nên phải dời chuyến. &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;MỚI: tìm hiểu thêm thì đúng là có vấn đề thời tiết thật, gió quá mạnh nên nhiều chuyến bay bị hủy, cả của các hãng khác, từ các nước khác.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Để coi, khiếu nại sẽ dẫn đến đâu. Chiếu theo luật thì hãng phải đền toàn bộ chi phí ăn ở đi lại, ngoài ra 400 Euro một người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu năm đã xui, xả xui kiểu gì đây trời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình vẫn tiếp tục đợi đến mai để thực hiện hành trình dự định. Anh thì do dự muốn hoãn hẳn, kêu là chắc có điềm muốn ngăn cái chuyến đi này lại. Mình dân Châu Á mà không mê tín đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân phải nói chuyện vui, ai nói chuyện buồn. Nhưng mà thôi, mình có gì nói nấy, đời là dòng sông, làm sao ngăn được?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4213626756251924027?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4213626756251924027/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/xa-xui-xuan-con-ho.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4213626756251924027'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4213626756251924027'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/xa-xui-xuan-con-ho.html' title='Xả xui Xuân'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3809290753710395749</id><published>2010-02-13T08:59:00.002+01:00</published><updated>2010-02-13T09:07:20.456+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>We are the World 25 for Haiti</title><content type='html'>&lt;object width="580" height="360"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Glny4jSciVI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Glny4jSciVI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="580" height="360"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I donated to Red Cross Germany a few days after the earthquake had took place in Haiti. Did you? Do you? Will you? Please do it, no matter how many and to which institution of your choice you donate. "Let's start giving!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You can help also the people at the corner, the people around you. "Happiness is only real when shared".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With love, marcus.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3809290753710395749?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3809290753710395749/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/we-are-world-25-for-haiti.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3809290753710395749'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3809290753710395749'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/we-are-world-25-for-haiti.html' title='We are the World 25 for Haiti'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-838309651249669647</id><published>2010-02-09T00:04:00.008+01:00</published><updated>2010-02-10T21:05:30.288+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hànội'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoàiniệm'/><title type='text'>Tết trong trí nhớ</title><content type='html'>Đã 12 cái Tết rồi tôi xa nhà. Hôm nay tự dưng nhớ về những cái Tết ngày xưa. Tất nhiên trong trí nhớ có cái đúng, có cái chắc không còn đúng hoặc trí nhớ làm nó khác đi so với thực tế. Nhưng không dựa vào trí nhớ thì biết dựa vào đâu? Thôi thì mình kể theo trí nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu từ 23 tháng Chạp. Tôi theo anh trai đi tảo mộ ông bà và người thân thích quá cố. Mộ bà ngoại tôi ở giữa ruộng, phải lội trong cái giá rét mùa đông của miền Bắc ra đến giữa ruộng rất khó khăn. Thời gian này lúa mới cắm, đi lại phải rất cẩn thận để không làm cây lúa bị chìm nghỉm theo bước chân của mình. Ruộng thì của hàng xóm, mình càng phải cẩn thận hơn. Ở gần mồ của một người thân thích, có một cái mộ rất to không ai chăm sóc, cây cỏ mọc um tùm, cây có gai, ngoài ra còn cả rác rưởi, mảnh vỏ chai,... cũng bị ném lẫn lộn trên đó. Tôi thường nhìn ngôi mộ mà trong lòng rất ái ngại, lén cắm lên đó một que nhang. Một lần đánh liều tôi tò mò vạch cây cỏ ra để nhìn bia mộ. Trên đó là những dòng tiếng Pháp mà tôi không thể hiểu được. Hình ảnh ngôi mộ ấy ám ảnh tôi mãi. Cho đến năm ngoái ở ngoài Côn Đảo, sau khi viếng nghĩa trang Côn Đảo ra, trên đường về gần đó có một nghĩa trang nhìn rất thê lương. Tôi dừng xe bước vào. Đây là nghĩa trang cũ của những người nước ngoài đã từng được chôn ở đây. Cốt của họ sau nhiều năm thương thảo đấu tranh bởi các đại sứ quán đã được mang đi. Nay chỉ còn cái nghĩa trang tiêu điều hoang phế với những ngôi mộ đã bị đào lên, nắp mộ nằm ngổn ngang. Lá rụng ngập chân. Cây giăng xóa mờ lối đi lại. Một sự đối lập đến rợn người với nghĩa trang Côn Đảo được chăm sóc tử tế và kỹ càng cách đó không xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày giáp Tết, cả nhà bận rộn với chuẩn bị gói bánh chưng. Bố đi mua lá dong về. Tôi và chị gái được cử sang rửa nhờ lá dong ở giếng nước nhà hàng xóm, do nước giếng ở đó không sâu vì nằm gần một cái đầm, ngoài ra sân vườn rộng rãi thoải mái. Chúng tôi còn tranh thủ giặt chiếu những ngày giáp Tết ở đó. Gột rửa một năm cũ qua đi. Bố tôi quét vôi ve lại cái cổng, cái tường hoa, những cái bình cây cảnh bằng xi măng xỉn màu mọi khi cũng được quét vôi lại. Tôi mang đồ trang trí Tết ra chưng cành đào. Năm nào cũng thế, những chiếc lò xo lóng lánh đủ màu, dàn đèn nhấp nháy. Tôi thường được giao trình bày mâm quả cúng tổ tiên vì có khiếu bày biện. Ba thứ không thể thiếu là chuối tiêu xanh, quả bưởi vàng và những quả quất màu cam. Tất cả từ vườn nhà. Thi thoảng có thêm hai cây mía dựng hai bên bàn thờ. Cuốn lịch một tờ hoặc bốn tờ được thay mới. Mộng Vân Diễm Hương Thu Hà. Ngồi bên nồi bánh chưng râm ran chuyện trò, mấy anh chị tán tỉnh nhau, tôi ngồi hóng hớt. Mắt díu lại rồi nhưng tỉnh như sáo ngay khi biết rằng khoai nhùi trong than đã chín. Bên bếp lửa được dựng lên ngoài sân còn là nồi lá thơm vỏ bưởi để tắm trước lúc giao thừa. Tâm thế phải thanh tịnh khi năm mới sang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đốt pháo là thứ tôi rất sợ. Rón rén, đùn đẩy, ôm con chó Jon thân yêu sợ hãi còn hơn tôi nhiều lần. Mẹ bảo ngày xưa bom nổ còn to và khủng khiếp hơn thế. Tôi nhìn hố vôi bên hông nhà. Mẹ nói ngày xưa là hầm trú bom. Mỗi lần đi qua hố vôi để sang nhà hàng xóm tôi lại giật mình, tưởng như có tiếng máy bay chập chờn sắp đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cắm hoa ngày Tết là thứ tôi và chị gái tôi tranh phần nhau. Chị tôi thích cắm bàn chông, tôi thì thích cắm lọ. Những chân hoa tóe loe trong kim châm ở bàn chông thường làm tôi rờn rợn và không thoải mái. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mâm cỗ ngày Tết có gì nhỉ? Bánh chưng không thể thiếu rồi, có khi vừa cả rán lẫn không rán. Thịt gà luộc. Giò thủ. Canh miến mộc nhĩ lòng gà. Canh khoai tây nấu bóng mộc nhĩ và sườn hay chân giò. Xôi đỗ xanh. Xôi lạc. Xôi gấc. Khách đến đông hơn dự kiến thì có thêm màn trứng ốp lết. Tự dưng không nhớ ra món rau nào. Cả năm ăn rau rồi nên Tết từ chối rau vài hôm chăng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi chơi Tết đúng là để cho vui. Trẻ con hay nghịch dại ném pháo tép vào nhau. Pháo tép hồi đó có hai loại, một loại đắt và một loại rẻ. Loại đắt quả nào quả nấy tròn đẹp như nhau, trăm phát trăm nổ. Loại rẻ méo mó hơn chắc vì làm bằng tay, xanh đỏ tím vàng lẫn lộn, cái nổ cái xịt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết là thời gian để diện bộ đồ đẹp nhất. Tôi có một bộ thể thao được chị gái từ nước ngoài gửi tặng, trong năm cất tủ cẩn thận để đến Tết mới lôi ra mặc. Càng về sau càng thấy cái quần ngắn và cái tay áo cũn cỡn. Nhưng vẫn mặc rất tự hào và hạnh phúc. Bố tôi cả năm chắt chiu dành dụm đến Tết mới dẫn ra cửa hàng bách hóa mua cho một bộ đồ mới. Áo sơ mi kẻ vải thô, quần tím than. Năm trước năm sau là cộc. Quần bạc phếch, áo thì rách. Phải khâu lại mấy lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết trong trí nhớ còn ngần đó. Tự dưng năm nay giở ra ngắm nghía lại. Giật mình vì nhiều điều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-838309651249669647?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/838309651249669647/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/tet-trong-tri-nho.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/838309651249669647'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/838309651249669647'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/tet-trong-tri-nho.html' title='Tết trong trí nhớ'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-414988053526941203</id><published>2010-02-05T23:11:00.003+01:00</published><updated>2010-02-05T23:36:31.838+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Linh tinh ngày 5.2.10</title><content type='html'>1. Có một thứ âm thanh đặc trưng mà chỉ cần nghe là tôi có thể biết đấy là Hà Nội hay không. Tiếng rao của người bán hàng rong ư? Không. Tiếng loa phường? Không. Đơn giản, là tiếng còi xe của các loại phương tiện vận hành trên đường phố. Ô nhiễm tiếng ồn ở Hà Nội và Sài Gòn không còn là chuyện nói cho vui nữa. Không còn là thứ mang ra để khoe, đặc trưng đất nước tôi, thành phố tôi nữa. Ô nhiễm tiếng ồn đã trở nên kinh khủng, mỗi lần nhớ đến là tôi lại rùng mình. Bởi nó hiện diện khắp nơi, chỉ cần ra đường, ngoài ngõ, đường nhỏ, đường to. Ngoài tiếng động cơ của nhiều loại xe đang ngày càng trở nên ồn ã, tiếng còi xe còn làm trầm trọng thêm cái cảm giác mệt mỏi và căng thẳng khi tham gia giao thông. Ngày xưa ngoài Bắc có mốt gắn thêm bô Sài Gòn vào xe máy để tiếng nổ giòn đanh và to để khoe khoang. Thứ đó giờ không còn hợp thời nữa. Bóp còi cũng vậy. "Người lịch sự không bóp còi inh ỏi" là câu khẩu hiệu mới xuất hiện trên những chiếc xe chở ga đi bán cho các hộ dân ở thủ đô. Còn Ben August, anh bạn người Mỹ viết blog từ Hà Nội mới đây mua xe đạp để giúp giảm bớt một tiếng còi và động cơ trong thành phố. "Người Việt đi xe bằng tai chứ không bằng mắt." Câu nhận xét ấy của Ben có phần đúng đấy chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Đoan Trang chính thức &lt;a href="http://trangridiculous.blogspot.com/2010/02/to-leave.html"&gt;chia tay VietnamNet&lt;/a&gt;. Một trong những nhà báo đúng nghĩa nhất của từ nhà báo đã mất việc. Cuộc chia tay không nhẹ nhàng, Đoan Trang bị tổn thương. Xin chia sẻ với Đoan Trang và chúc bạn có một khoảng lặng, trước khi bước vào một giai đoạn mới chắc chắn có nhiều thú vị. Chỉ mong bạn luôn giữ được mình là mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Mùa đông năm nay là mùa đông nghiệt ngã nhất kể từ khi tôi sống ở nơi xứ lạnh. Đi lại khó khăn, thời tiết ẩn chứa nhiều nguy hiểm cho mọi người tham gia giao thông, hay không. Đã có người vô gia cư chết cóng rải rác trên khắp Châu Âu. Đi xe đạp trong bão tuyết không phải là chuyện lãng mạn gì. Đi bộ cũng thế. Đi ô tô cũng vậy. Đường trơn trượt, mấy lớp hiểm nguy chồng lên nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Mấy ngày nay bụng yếu quá, râm ran suốt. Ăn uống cũng bình thường như mọi khi đâu có gì đặc biệt? Chẳng lẽ tại nguồn nước chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Bao nhiêu thứ đang viết hay làm dở dang. Chẳng hoàn thành được cái gì nên hồn. Có lẽ tôi mãi là con người của những dang dở.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-414988053526941203?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/414988053526941203/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/linh-tinh-ngay-5210.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/414988053526941203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/414988053526941203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/linh-tinh-ngay-5210.html' title='Linh tinh ngày 5.2.10'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7553336433578438856</id><published>2010-02-01T23:34:00.007+01:00</published><updated>2010-02-02T11:08:10.792+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Đôi mắt người Sơn Tây</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.xuvn.com/vnexhibit/old%20image5/section%201/bassins_reservoirs_citadelle_SonTay.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 700px; height: 490px;" src="http://www.xuvn.com/vnexhibit/old%20image5/section%201/bassins_reservoirs_citadelle_SonTay.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Em ở thành Sơn chạy giặc về&lt;br /&gt;Tôi từ chinh chiến cũng ra đi&lt;br /&gt;Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt&lt;br /&gt;Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì&lt;br /&gt;Vừng trán em vương trời quê hương&lt;br /&gt;Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương&lt;br /&gt;Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm&lt;br /&gt;Em đã bao ngày em nhớ thương?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tôi, em có gặp đâu không?&lt;br /&gt;Bao xác già nua ngập cánh đồng&lt;br /&gt;Tôi nhớ một thằng con bé dại&lt;br /&gt;Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ độ thu về hoang bóng giặc&lt;br /&gt;Điêu tàn ôi lại nối điêu tàn!&lt;br /&gt;Đất đá ong khô nhiều suối lệ&lt;br /&gt;Em đã bao ngày lệ chứa chan?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi mắt người Sơn Tây&lt;br /&gt;U ẩn chiều lưu lạc&lt;br /&gt;Buồn viễn xứ khôn khuây&lt;br /&gt;Tôi gửi niềm nhớ thương&lt;br /&gt;Em mang giùm tôi nhé&lt;br /&gt;Ngày trở lại quê hương&lt;br /&gt;Khúc hoàn ca rớm lệ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn&lt;br /&gt;Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng&lt;br /&gt;Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc&lt;br /&gt;Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao giờ tôi gặp em lần nữa&lt;br /&gt;Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa&lt;br /&gt;Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ&lt;br /&gt;Còn có bao giờ em nhớ ta?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quang Dũng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*****************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh phía trên là vọng canh và hồ chứa nước trong thành Sơn Tây vào năm 1884, chụp bởi bác sĩ Hocquard. (nguồn: xuvn.com)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái vọng canh ấy sau này đổ nát, mấy năm trước họ xây mới lại cùng với các quần thể di tích được xây mới lại theo nguyên dạng trước khi bị phá hủy. Phía sau cái vọng canh này có một tháp lọc nước khá cao, hồi nhỏ thường trèo lên trên đấy để ngắm thị xã, nhìn ra cả được sông Hồng, sang tận bên Vĩnh Phú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái hồ nước sau này được trẻ con dùng làm hồ bơi và nô đùa nhau nghịch nước ở đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ này, theo yêu cầu của Lún: nhấn vào hình để coi được toàn bộ nha. (nguồn: 123dantruong.blogspot.com)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i734.photobucket.com/albums/ww348/nguyendacloc/Loc/ImagePostOnBlog/Size730/IMG_5314_Size730.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 730px; height: 547px;" src="http://i734.photobucket.com/albums/ww348/nguyendacloc/Loc/ImagePostOnBlog/Size730/IMG_5314_Size730.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7553336433578438856?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7553336433578438856/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/oi-mat-nguoi-son-tay.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7553336433578438856'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7553336433578438856'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/02/oi-mat-nguoi-son-tay.html' title='Đôi mắt người Sơn Tây'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6175662475899741252</id><published>2010-01-29T13:34:00.005+01:00</published><updated>2010-01-29T17:47:41.325+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mỹthuật'/><title type='text'>Khâu lại cùng nhau</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S2LXncaDV-I/AAAAAAAAAag/iysqAvDQNuM/s1600-h/5.+Chau+va+2+con.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432141173202573282" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S2LXncaDV-I/AAAAAAAAAag/iysqAvDQNuM/s320/5.+Chau+va+2+con.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;Họa sĩ Huỳnh Thủy Châu: „Khâu lại cùng nhau“ nhân dịp Tết của đỏ và vàng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một người con của Sài Gòn, họa sĩ Huỳnh Thủy Châu đã định cư ở Mỹ được hơn mười năm nay. Tinh thần của mảnh đất và con người Sài Gòn thường len lỏi vào các tác phẩm đầy tính trăn trở của chị một cách tự nhiên như hơi thở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;Chị có còn thấy mình là người Sài Gòn sau bao năm xa xứ? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huỳnh Thủy Châu (HTC): &lt;em&gt;Tôi sinh ra ở Hà Nội, bệnh viện Phùng Hưng. Nhà tôi ngày xưa ở Thụy Khuê, khu tập thể trường Đại học Mỹ thuật, nơi má tôi công tác. Ba má tôi là dân học sinh miền Nam nên tháng Sáu 1975, tôi theo gia đình chuyển vào Sài Gòn và được Sài Gòn hóa từ lúc ấy. Tuy sinh ra ở Hà Nội, sinh sống và trưởng thành ở Sài Gòn, nhưng tôi lấy chồng người Huế, làm dâu xứ Huế và được học ở Mỹ một khoảng thời gian khá dài (8 năm) nên cái cảm giác là người Sài Gòn sau bao năm xa xứ rất lạ. Trong cảm giác ấy có sự hòa nhập của một Hà Nội tuổi thơ, nàng dâu của Huế và những kinh nghiệm có được khi sống ở nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;Hình ảnh Tết trong tưởng tượng của chị có màu sắc và bố cục như thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HTC: &lt;em&gt;Tết ở Việt Nam luôn luôn tràn ngập màu đỏ. Màu đỏ phấp phới của cờ sao. Màu đỏ vuông vuông be bé của bao lì xì. Cái đỏ tươi rói mọng nước của dưa hấu. Cái đỏ dịu dàng của áo dài đi thăm thầy cô ngày mùng Hai Tết. Màu đỏ rộn ràng của xác pháo. Màu đỏ chít chách của vỏ hạt dưa văng tung toé khắp nơi. Màu đỏ trầm trầm nhang khói trong Chùa. Kế đến màu đỏ là màu vàng. Vàng của hoa mai. Màu vàng của mâm trái cây trên bàn thờ ông bà. Màu vàng lung linh của mọi thứ đèn nhấp nháy suốt đêm mà không sợ tốn điện trong ba ngày Tết. Vì những ký ức đó, vàng và đỏ luôn là hai màu chủ đạo trong sáng tác của tôi.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bố cục cho chữ „Tết“ sẽ là một bố cục vừa mở vừa khép. Hình ảnh Tết là một hình ảnh rất quen thuộc cho mọi người Việt Nam. Đó là bố cục khép. Nhưng tôi đoán, màu đỏ và vàng của từng người sẽ rất khác với màu vàng và đỏ của tôi. Hy vọng hai màu chủ đạo của tôi sẽ gợi mở ra nhiều màu sắc khác, nhiều cảm giác và suy nghĩ khác từ người xem.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;Với tác phẩm sắp đặt &lt;em&gt;Sài Gòn Slum City (Sài Gòn thành phố ổ chuột),&lt;/em&gt; chị dành ra 6 tháng để biến xưởng vẽ của mình thành một nơi chuyên chở ký ức về quê hương và gia đình. Trải nghiệm đó đã giúp chị nguôi ngoai nỗi nhớ Sài Gòn như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;HTC: &lt;em&gt;Không thể nói là sau khi làm xong dự án đó, tôi hết nhớ nhà, nhớ Sài Gòn. Nhưng phải nói là sau 6 tháng&lt;/em&gt; xây nhà &lt;em&gt;trong xưởng vẽ, cảm giác nhớ nhà bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới. Hồi xưa tôi nhớ nhà một cách rất thụ động: hay khóc, hay than vãn, hay đòi về Việt Nam. Bây giờ, tôi nhớ nhà một cách năng động hơn: ít khóc hơn, nhớ về Việt Nam bằng con mắt tích cực hơn. Có những nơi ở Sài Gòn tôi chưa hề đặt chân tới, lạ lùng thay, tôi vẫn nhớ trong giấc mơ của mình. Đó là một cảm giác rất đặc biệt. Một Sài Gòn hoàn toàn mới trong ký ức. Mà nếu không đi xa, không xây nhà trong xưởng vẽ, thì chắc tôi không bao giờ có được.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;Nổi bật trong các sáng tác của chị là tình yêu thương gia đình, đặc biệt là tình cảm về những người mẹ. Nếu như mẹ chồng chị là nguồn cảm hứng cho những sáng tác sắp đặt như &lt;em&gt;Connection (Kết nối),&lt;/em&gt; mẹ đẻ chị - cũng là một họa sĩ – lại là nhân vật mang dấu vết mạnh mẽ trong các sáng tác văn học. Cũng là một người mẹ của hai đứa con, chị nghĩ gì về sự ảnh hưởng của tình cảm gia đình trong sáng tác của mình?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HTC: &lt;em&gt;Hầu hết những sáng tác của tôi là tôi đối thoại với chính mình, nhưng để dành lại cho hai đứa con. Tụi nhỏ sinh ra và lớn lên ở Mỹ, không sớm thì muộn, tụi nhỏ sẽ là người Mỹ gốc Việt chứ không là người thuần Việt được. Nên trong mỗi sáng tác, tôi đều có một câu chuyện nhỏ ẩn chứa trong đó, để dành cho con sau này lớn, hy vọng tụi nó sẽ biết tới&lt;/em&gt; cái Việt Nam &lt;em&gt;của mẹ nó. Cách chọn lựa chất liệu trong sáng tác của tôi cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì sự hiện diện của mấy đứa nhỏ. Tôi chọn chất liệu vải nhẹ nhàng (không độc hại) làm chất liệu chính thay vì sơn dầu (rất độc hại). Với vải và kim chỉ, tôi có thể làm việc ngay tại nhà, vừa làm vừa có thời gian với con. Tôi thích may vá vì nó gợi nhớ lại một tuổi thơ ở Việt Nam ngày xưa, khi đứa con nít nào cũng phải học kỹ năng này để may tên vô phù hiệu và vá lại những chỗ rách trên áo quần. Kỷ niệm đó ám ảnh tôi mãi. Tôi cũng dạy con mình may vá và thêu thùa. Thêm nữa, hành động may vá luôn đem lại cho tôi một cảm giác&lt;/em&gt; kết nối &lt;em&gt;giữa tôi, quá khứ của tôi và con tôi, tương lai của tôi với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ưa thích sử dụng quilting (loại tranh vẽ bằng vải kiểu Mỹ, vừa là tranh, vừa là mền đắp) trong rất nhiều tác phẩm cũng là vì con. Một tấm quilt, theo truyền thống người Mỹ, có thể gấp lại cất đi và được truyền từ đời này sang đời khác. Một tấm quilt cũng là một câu chuyện kể trước khi ngủ cho con. Nên trong sáng tác tôi thường dùng màu sắc hay hình ảnh nhẹ nhàng thích hợp với con nít.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc6600;"&gt;Một đề tài từng gây tranh cãi rất lớn tại cộng đồng người Việt ở Mỹ là tinh thần hòa hợp hòa giải trong sáng tác của chị như &lt;em&gt;Two Flags (Hai lá cờ).&lt;/em&gt; Gần đây chị tiếp tục với câu chuyện hai màu đỏ và vàng trong dự án &lt;em&gt;The 100 (100 con khỉ)&lt;/em&gt; được tự tay chị khâu bằng vải. Vượt qua mọi trở ngại, chị thẳng thắn đối diện với mọi chỉ trích và đề cao tinh thần tự do sáng tác trong nghệ thuật và kêu gọi mọi người Việt Nam dù ở đâu cần biết chấp nhận sự khác biệt. Nếu được nhắn gửi bằng lời tới những người Việt trên toàn thế giới nhân dịp Tết, chị sẽ nói gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HTC: &lt;em&gt;Trong các sáng tác với may vá là phương tiện,&lt;/em&gt; Sewing Back Together &lt;em&gt;(khâu lại cùng nhau) là thông điệp tôi muốn gởi tới cho tôi cũng như cho người xem. Mỗi người chúng ta đều có một dự án “khâu lại cùng nhau” những gì vướng víu, bực bội, khó chịu để sống thoải mái và tốt hơn. Tết cho ta cơ hội đó. Tết là một dịp để mọi người Việt Nam quên hết mọi hận thù, mọi khó khăn, cơm áo gạo tiền, quây quần bên nhau với những món ăn truyền thống, tà áo dài truyền thống, hướng về tổ tiên, trân trọng hiện tại và ước mong một tương lai tươi đẹp sẽ tới cho mọi người Việt Nam. Ở đâu cũng vậy, người Việt Nam dù có những chính kiến khác nhau, quá khứ khác nhau, giọng nói khác nhau, đều mong có một cái Tết tốt lành, hạnh phúc. Tôi mong mỗi dịp Tết là một nhịp cầu để mỗi người Việt chúng ta có cơ hội ngồi lại với nhau. Hiểu nhau hơn, yêu nhau hơn và cùng nhau bước tới. Cho một Việt Nam tươi sáng hơn.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Huỳnh Thủy Châu&lt;/strong&gt;, họa sĩ, sinh năm 1971, hiện sống cùng chồng và hai con tại Davis (Bắc California, Mỹ). Tốt nghiệp cử nhân Mỹ thuật và An sinh xã hội đại học Berkeley (2006) và thạc sĩ Mỹ thuật đại học Davis (2008), hiện chị là giảng viên Mỹ thuật trường cao đẳng Sierra, Bắc California. Tác phẩm của chị đã được trưng bày tại Worth Rider Gallery (Berkeley), Nelson and Union Gallery (Davis), VAALA (Santa Ana), CUE Gallery (New York). Chị đã được trao một số giải thưởng quan trọng về Mỹ thuật của Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác phẩm: Connection (2004), Unfinished Story (2005-2006), Sài Gòn Slum City (2006-2007), Boat (2008), Red and Yellow Link (2008), Series of An Nguyễn Story (2008-2009), Viet Link (2009), The 100 (2009).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giải thưởng: Joan Mitchell Foundation Award (2008-2009), Robert Arnesson Award (2008), Robert and Colleen Haas Scholar (2005-2006). &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;*********************************&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;marcus phỏng vấn &lt;a href="http://lunghe.blogspot.com/"&gt;Lún Ghẻ&lt;/a&gt;. Hình minh họa ba mẹ con Lún, Beo và Bánh Xèo tại xưởng vẽ của gia đình.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Bài đã đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị Xuân Canh Dần 2010. Bài ở đây (chắc là) đầy đủ hơn. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6175662475899741252?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6175662475899741252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/khau-lai-cung-nhau.html#comment-form' title='30 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6175662475899741252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6175662475899741252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/khau-lai-cung-nhau.html' title='Khâu lại cùng nhau'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S2LXncaDV-I/AAAAAAAAAag/iysqAvDQNuM/s72-c/5.+Chau+va+2+con.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>30</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-1299484447722235624</id><published>2010-01-28T22:55:00.005+01:00</published><updated>2010-01-29T07:28:56.220+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Linh tinh ngày giáp Tết</title><content type='html'>1. Cuối tuần ở Vienna. Đứng chờ xe buýt từ sân bay về thành phố. Một anh đẹp trai tay kéo va li lưng đeo ba lô còn treo nhãn hãng Emirates bắt chuyện hỏi thăm cách về thành phố. Vui vẻ trả lời. Mình lên xe trước. Anh lên xe sau. Tiến đến chỗ mình hỏi có thể ngồi cạnh mình được không. Tất nhiên là được chứ. Anh đến từ Pakistan, vừa bay nối chuyến từ Dubai tới. Lần đầu tiên đến Châu Âu. Anh làm việc cho Liên hiệp quốc ở Pakistan về lĩnh vực giáo dục. Đến dự một khóa học 3 ngày ở Graz. Dừng chân ở Vienna 1 đêm. Anh chưa có nơi nghỉ qua đêm và hỏi mình ở khách sạn nào. Rồi anh theo về, cũng được một phòng theo giá mà cơ quan đã đặt trước cho mình, nghĩa là rẻ hơn giá bình thường một chút. Mình hẹn với một cô bạn ngay sau đó để đi coi triển lãm tranh Impressionism ở Albertina. Anh có muốn đi cùng không? Có. Vậy là anh theo mình đi đến chỗ hẹn rồi đi coi triển lãm. Sau đó mình đi ăn tối với cô bạn, anh cáo lui về khách sạn. Ali. Liệu có ngày gặp lại không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Miramax, sau khi về tay Disney được một thời gian, vừa đóng cửa văn phòng ở LA và New York. Như vậy là hãng sụp đổ. Cố gắng cứu vãn mua lại của anh em nhà Weinstein không được Disney hồi đáp. Hãng phim đã gắn liền với dòng phim Independent với những tác phẩm để đời như Trainspotting, Pulp Fiction, Sex Lies and Videotapes. Farewell Miramax.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Chơi vơi được đề cử giải thưởng phim Châu Á lần thứ 4 (trong khuôn khổ LHP quốc tế Hồng Kong từ 2007) tại 3 hạng mục: Kịch bản cho Phan Đăng Di, Quay phim cho Lý Thái Dũng và Âm nhạc cho Ngọc Đại &lt;s&gt;Trọng Đài&lt;/s&gt;. Đây là lần đầu tiên phim Việt Nam được để ý đến tại giải thưởng còn non trẻ nhưng đã sớm có tiếng vang này. Tất nhiên nó liên quan đến việc dự án Chơi vơi từng đến Hồng Kong tìm đối tác và được chú ý từ đó cũng như Chơi vơi sẽ được chiếu trong khuôn khổ LHP Hồng Kong vào cuối tháng 3 tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Lần đầu tiên nhận được báo biếu Tết. Không phải từ Sài Gòn Tiếp Thị (không biết số Xuân báo này đã phát hành chưa nữa, sẽ có bài phỏng vấn Lún Ghẻ, mọi người đón coi). Mà từ Người Việt (marcus không có bài đăng báo này đâu). Cảm ơn anh Hạo Nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Tối nay vừa đi gặp mấy người bạn cùng học thời sinh viên về. Tình cờ rủ nhau đi uống cocktail thôi. Một đứa sắp đi Việt Nam chơi, nghỉ không lương 2 tháng đi chơi Đông Dương. Tự dưng muốn rũ bỏ và lên đường kinh khủng. Tự dưng nghĩ đến liệu có thể về trước mùa hè, chứ không phải đợi đến mùa thu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-1299484447722235624?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/1299484447722235624/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/linh-tinh-ngay-giap-tet.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1299484447722235624'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/1299484447722235624'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/linh-tinh-ngay-giap-tet.html' title='Linh tinh ngày giáp Tết'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7438795544684034515</id><published>2010-01-21T11:33:00.002+01:00</published><updated>2010-01-21T11:39:00.925+01:00</updated><title type='text'>2010: Năm nước Đức ở Việt Nam</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Năm Đức sẽ chính thức bắt đầu ngày 23.1.2010 với chương trình Hòa nhạc Bản giao hưởng số 9 của Beethoven tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Nhạc trưởng Jonas Alber đã tới Việt Nam và tập cùng Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam từ tuần trước. Sáng Thứ Ba, một đoàn gồm 90 nghệ sĩ của Dàn Giao hưởng Hợp xướng Berlin cùng 4 ca sĩ solo Đức đã tới Hà Nội. Tất cả sẽ biểu diễn trên sân khấu Nhà hát Lớn vào Thứ Bảy và Chủ Nhật tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 25.1.2010, Chúng tôi sẽ mở màn chương trình „60 năm điện ảnh Đức“. Cứ đều đặn hai tháng một, chúng tôi sẽ giới thiệu một thập kỉ phim Đức sau Chiến tranh thế giới thứ hai. Trong tháng 1 này, chúng tôi sẽ chiếu các bộ phim Đức hay nhất những năm 50. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 23 và 24.1.2010, tại TP Hồ Chí Minh sẽ diễn ra Triển lãm Giáo dục Đức. Rất nhiều trường đại học của Đức sẽ hiện diện để giới thiệu các chương trình học và nghiên cứu của mình. Bên cạnh đó, Cơ quan Trao đổi Hàn lâm Đức và các đại diện Việt Nam sẽ giới thiệu các chương trình và cơ hội nhận học bổng nghiên cứu ở Đức. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thể đọc thông tin chi tiết &lt;a href="http://www.deutschland-in-vietnam.de/index.php/vn/page/3"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: deutschland-in-vietnam.de&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7438795544684034515?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7438795544684034515/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/2010-nam-nuoc-uc-o-viet-nam.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7438795544684034515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7438795544684034515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/2010-nam-nuoc-uc-o-viet-nam.html' title='2010: Năm nước Đức ở Việt Nam'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8705161157385817207</id><published>2010-01-18T15:41:00.010+01:00</published><updated>2010-01-19T11:31:57.612+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thờitrang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='châmbiếm'/><title type='text'>Mặc ở Quả Cầu Vàng</title><content type='html'>Chưa có năm nào coi cái lễ trao giải Quả Cầu Vàng chán ngán như cái năm nay. Lôm côm luộm thuộm thật ngang cái Cánh Diều Vàng theo chuẩn Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giải thưởng thôi chẳng bàn làm gì, mình bàn qua chuyện ăn mặc cho nó đỡ buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay, không có màu sắc nào thiếu vắng cả trong tông màu chủ đạo của trang phục các bà các chị các cô. Thế nhưng tiếc thay, nhìn thời trang của các bà chị cô lại càng buồn hơn. Có lẽ vì tình hình kinh tế thế giới khủng hoảng nên Hollywood rất thảm hại. Thêm Haiti đang làm đau buồn người người trên nước Mỹ, màu sắc nào cũng không đỡ được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Drew Barrymore: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;nhờ khuôn mặt bầu bĩnh xinh đẹp, iem hiện làm nghề au pair và quét dọn nhà. Em đến lễ trao giải từ chỗ làm&lt;/span&gt;. Chỗ hỏng: toàn bộ. Cô vắt vội hai cái chổi xể trên vai và bên hông bụng để giữ cho cái giẻ lau nhà quấn quanh người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378813867-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 564px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378813867-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. Tina Fey: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;Nhà iem mới thay thảm chùi chân trong nhà. Tuy xám xịt nhưng tận dụng triệt để cũng tốt chứ bộ. Từ ngày cô Palin về vườn, iem thất nghiệp.&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: đôi giày lạc điệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378814194-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 602px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378814194-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;3. Kate Hudson: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;iem vừa ngủ dậy, lấy tạm cái ga trải giường trắng tinh này&lt;/span&gt;. Chỗ hỏng: (lại) đôi giày lạc mốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378824256-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 621px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378824256-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;4. Penelope Cruz: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;huhuhu&lt;/span&gt;. Chỗ hỏng: đăng ten. Chia buồn cùng cô. Ông nhà mất được mấy ngày rồi hả cô?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378822541-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 565px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378822541-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;5. Zoe Saldana: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;sau khi được làm người Vina, à quên Navi, trong Avatar, iem đang rất phấn đấu lọt mắt xanh đạo diễn Michael Haneke cho vai chính trong The Bordeaux Ribbons nói về cội nguồn của chủ nghĩa phát xít trong làng sản xuất rượu vang của Pháp.&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: những chiếc nơ rèm cửa, sao Hollywood học hỏi sao Việt Nam nhanh nhạy phết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378822343-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 645px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378822343-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;6. Chloë Sevigny: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;biết tin trời mưa nên iem quấn vội khăn trải bàn, nó không thấm nước.&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378814787-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 589px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378814787-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;7. Marion Cotillard: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;Voulez-vous coucher avec moi ce soir?&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: (lại) đăng ten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-12637881402-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 600px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-12637881402-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;8. Jennifer Morrison &lt;s&gt;Kisten Dunst&lt;/s&gt;: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;Vì môi trường, giấy vụn có thể hoàn toàn được tái chế. &lt;/span&gt;Chỗ hỏng: đứng trên thảm đỏ giấy vụn rất dễ nổi lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378812935-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 627px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378812935-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;9. Julianne Moore: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;Iem ra khỏi khách sạn, thấy chú bảo vệ quàng cái tấm gì thừa thãi quá, liền hỏi xin để đến dự hội ạ.&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: đôi bông tai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378812759-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 604px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378812759-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;10. Biết-tên-chết-liền: &lt;span style="FONT-STYLE: italic"&gt;iem vừa từ nhà tắm ra thì được gọi đến đây dự hội với chị em.&lt;/span&gt; Chỗ hỏng: Less is sometimes not more, khăn tắm quấn ngang đi dự hội là mốt trong phim, chớ không phải ngoài đời cô gì ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378633927-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 594px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378633927-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên rất may là còn có vài hy vọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Bộ váy hồng cánh sen với những đường uốn lượn uyển chuyển nền nã của Diane Kruger. Chiếc nơ trắng bên eo tạo điểm nhấn vừa phải và trung hòa bớt màu sắc rực rỡ của bộ đầm. Ví trắng, dây nịt đeo tay màu trắng cũng giúp cho Diane Kruger thật quyến rũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378813091-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 594px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378813091-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;12. Đơn giản và sang trọng. Hai điều này không hề đối lập nhau. Kate Winslet chứng minh cho chúng ta thấy một cách thật dễ hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378861755-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 681px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378861755-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;13. Maggie Gyllenhaal thật trang nhã và đằm thắm, những đường gấp vừa kín đáo vừa phá cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378633042-3.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 403px; DISPLAY: block; HEIGHT: 569px; CURSOR: pointer" border="0" alt="" src="http://cdn.celebuzz.com/cb/assets/users16/celebuzz/default/msg-126378633042-3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nguồn ảnh: GettyImage, celebuzz.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8705161157385817207?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8705161157385817207/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/mac-o-qua-cau-vang.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8705161157385817207'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8705161157385817207'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/mac-o-qua-cau-vang.html' title='Mặc ở Quả Cầu Vàng'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6723270875387524622</id><published>2010-01-17T11:56:00.011+01:00</published><updated>2010-01-18T00:44:49.840+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>Hồi tưởng về nàng Marie A.</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Erinnerung an die Marie A.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;1&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;An jenem Tag im blauen Mond September&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Still unter einem jungen Pflaumenbaum&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Da hielt ich sie, die stille bleiche Liebe&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;In meinem Arm wie einen holden Traum.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und über uns im schönen Sommerhimmel&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;War eine Wolke, die ich lange sah&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sie war sehr weiß und ungeheuer oben&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und als ich aufsah, war sie nimmer da.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;2&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Seit jenem Tag sind viele, viele Monde&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Geschwommen still hinunter und vorbei&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Die Pflaumenbäume sind wohl abgehauen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und fragst du mich, was mit der Liebe sei?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;So sag ich dir: Ich kann mich nicht erinnern.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und doch, gewiß, ich weiß schon, was du meinst&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Doch ihr Gesicht, das weiß ich wirklich nimmer&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ich weiß nur mehr: Ich küsste es dereinst.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;3&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und auch den Kuss, ich hätt' ihn längst vergessen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Wenn nicht die Wolke da gewesen wär&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Die weiß ich noch und werd ich immer wissen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sie war sehr weiß und kam von oben her.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Die Pflaumenbäume blühn vielleicht noch immer&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und jene Frau hat jetzt vielleicht das siebte Kind&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Doch jene Wolke blühte nur Minuten&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Und als ich aufsah, schwand sie schon im Wind.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bertolt Brecht (1920)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hồi tưởng về nàng Marie A.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1&lt;br /&gt;Hôm ấy trăng tròn tháng Chín thanh&lt;br /&gt;Lặng thầm dưới cây mận non xanh&lt;br /&gt;Tôi ôm ấp nàng, tình yêu nhỏ&lt;br /&gt;xanh xao không lời, mơ mong manh.&lt;br /&gt;Đêm hè đẹp lắm ở trên trời&lt;br /&gt;Một đám mây, tôi ngắm mãi thôi&lt;br /&gt;Rất trắng rất cao xa vời vợi&lt;br /&gt;Lúc ngước trông lên, biến mất rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2&lt;br /&gt;Từ ấy bao mùa trăng đã trôi&lt;br /&gt;Lặng lẽ bơi ngang lặn xuống đồi&lt;br /&gt;Những cây mận ấy giờ đã cỗi&lt;br /&gt;Bạn hỏi, tình yêu còn nữa thôi?&lt;br /&gt;Tôi kể bạn nghe: chẳng nhớ chi&lt;br /&gt;Tất nhiên tôi hiểu bạn ý gì&lt;br /&gt;Mặt nàng tôi thật không nhớ nữa&lt;br /&gt;Chỉ biết ngày xưa: đã hôn ghì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3&lt;br /&gt;Nụ hôn ấy giờ cũng suýt quên&lt;br /&gt;Nếu đám mây kia chẳng ở bên&lt;br /&gt;Nó còn hiện mãi nơi ký ức&lt;br /&gt;Rất trắng trên cao xa bồng bềnh.&lt;br /&gt;Những cây mận già vẫn nở tươi&lt;br /&gt;Còn nàng nay chắc bảy đứa rồi&lt;br /&gt;Đám mây kia chỉ bừng vài phút&lt;br /&gt;Ngước lên, tan biến trong gió trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;marcus (c) dịch tặng Nguyễn Thái Linh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bonus: Angela Winkler &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/lma4TlKWwJo&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/lma4TlKWwJo&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6723270875387524622?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6723270875387524622/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/hoi-tuong-ve-nang-marie.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6723270875387524622'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6723270875387524622'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/hoi-tuong-ve-nang-marie.html' title='Hồi tưởng về nàng Marie A.'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8881427880499141457</id><published>2010-01-15T21:41:00.006+01:00</published><updated>2010-01-15T22:42:44.549+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bạntrẻ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Về thủ dâm</title><content type='html'>Các bạn thử trả lời 9 câu hỏi sau xem sao nào. Mỗi câu hỏi chỉ có 1 câu trả lời đúng thôi đấy nhé. Làm xong so sánh với giải đáp ở dưới, có gì thắc mắc thì hê lên, mà sướng quá thì cũng hê lên hehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái này là dành cho teen. Dưng mà ai đang hồi teen muốn làm thì cứ tự nhiên nhé. Mà không hồi teen thì cũng làm đi đừng ngại ngùng, xem có hiểu đúng trên cơ sở khoa học về thủ dâm không nào, khậc khậc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;1. Thủ dâm làm mặt nổi mụn phải không vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Tất nhiên rồi, cái đó liên quan đến vấn đề hoóc-môn trong cơ thể con người mừ.&lt;br /&gt;B. Vớ vẩn, làm gì có chuyện đó.&lt;br /&gt;C. Không những nổi mụn, mà nổi tùm lum thứ khác nữa đó nha, ghê lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;2. Một chàng trong lúc thủ dâm nghĩ về những trai khác vạm vỡ trần truồng, vậy anh ta có phải là đồng tính không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Không, tất nhiên là không rồi.&lt;br /&gt;B. Đồng tính rõ ràng, chuẩn không cần chỉnh.&lt;br /&gt;C. Cũng còn tùy đấy nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;3. Khoái cảm lúc thủ dâm đến từ đâu vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Trong đầu, trí tưởng tượng mà.&lt;br /&gt;B. Ở trai thì là dương vật, ở gái thì là âm đạo. Thế cũng hỏi.&lt;br /&gt;C. Trong cột sống chứ đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;4. Câu nào thì đúng nhẩy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Gái thủ dâm ít hơn trai.&lt;br /&gt;B. Trai thủ dâm nhiều quá là tiệt giống đấy nhé.&lt;br /&gt;C. Gái mới lớn mà thủ dâm thì mất trinh luôn còn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;5. Có cách nào tốt để thủ dâm phong phú hơn tí không nhẩy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Thử dưới vòi nước lạnh đi.&lt;br /&gt;B. Thử với bàn tay không hay thường dùng đi.&lt;br /&gt;C. Lấy kem đánh răng thay cho kem bôi trơn, sướng phải biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;6. Con trai chỉ thủ dâm được 1000 lần là hết cỡ đúng không nhẩy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Linh tinh. Làm gì có chuyện đó. Dù có thủ dâm bao nhiêu lần, tinh dịch luôn luôn được tiếp tục sản xuất và không bao giờ cạn, cả đời luôn.&lt;br /&gt;B. Ừa, đúng đó. Lần thứ 1001 thì lấy đâu ra tinh dịch nữa.&lt;br /&gt;C. Ừa, thế nên đếm cho cẩn thận và chia sẻ đều đặn không có hết mất trước khi trưởng thành đấy nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;7. Thủ dâm có hại lắm nhé, nhất là khi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Bạn làm chuyện đó quá thường xuyên, hì hục hì hục.&lt;br /&gt;B. Lúc làm chuyện đó bạn bị đau hoặc bị thương, hức hức hức.&lt;br /&gt;C. Bạn làm chuyện đó mà chẳng đạt cực khoái, oái oái oái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;8. Câu nào thì đúng nhẩy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Thủ dâm làm giảm stress nha.&lt;br /&gt;B. Thủ dâm thật là hại sức khỏe đấy nhé.&lt;br /&gt;C. Thủ dâm làm chậm quá trình phát triển, lù đù như con gà rù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 102, 0);"&gt;9. Có cách nào giúp cho hết còn thủ dâm không nhẩy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;A. Chẳng có cách nào hết. Trừ phi bạn tự quyết định không thủ dâm nữa, chứ bạn không thể kiềm chế dục vọng đâu.&lt;br /&gt;B. Ngồi thiền đi.&lt;br /&gt;C. Chắc phải trừng phạt việc thủ dâm mới được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**********************************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái này  marcus dịch từ tạp chí Bravo (một kiểu dành cho các bạn tuổi Mực Tím hay Hoa Học Trò ở bên Đức), chuyên mục của bác sĩ Sommer, do nhiều chuyên gia tâm lý, giáo dục và y tế cùng phụ trách. Tại vì rất bức xúc với những &lt;a href="http://vn.news.yahoo.com/muc/20100114/tsc-bien-thai-la-benh-gi-1037aa2.html"&gt;Bác sĩ Đỗ Minh Tuấn&lt;/a&gt; nên marcus phải lên tiếng đó nha. Cảm ơn một bạn đề tên là "biến thái = đồng tính?" đã chỉ cho đường dẫn trên yahoo Việt Nam. Theo ý kiến của phanxine, chuyên gia nghiên cứu các thể loại tâm tình tư vấn giới tính của báo mạng thì có đầy rẫy các bác sĩ Đỗ Minh Tuấn trên các trang báo mạng, kể cả Tuổi Trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giải đáp: (đừng có ăn gian nhìn giải đáp trước nhớ hí hí hí)&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;1B, 2C, 3A, 4A, 5B, 6A, 7B, 8A, 9A.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8881427880499141457?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8881427880499141457/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/ve-thu-dam.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8881427880499141457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8881427880499141457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/ve-thu-dam.html' title='Về thủ dâm'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4684878158662211649</id><published>2010-01-10T16:06:00.008+01:00</published><updated>2010-01-10T20:21:35.497+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='giáodục'/><title type='text'>Trừng phạt hay yêu thương?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S0nw3sBHTCI/AAAAAAAAAaY/-AqQxkyRkYw/s1600-h/anotherbrick.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S0nw3sBHTCI/AAAAAAAAAaY/-AqQxkyRkYw/s320/anotherbrick.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5425132065643777058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-style: italic;" href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/chuyen-tu-te.html"&gt;Chuyện tử tế&lt;/a&gt; (Trần Văn Thủy) kêu gọi người ta cần sống trong tình yêu thương với nhau. Các nhà làm phim cho rằng, để có một con người tử tế, đứa trẻ cần được giáo dục bởi tình yêu. 25 năm đã trôi qua, thông điệp của bộ phim tài liệu từng gây sóng gió này vẫn không hề cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Từ một bài báo cổ súy trừng phạt &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian gần đây, trên một số phương tiện truyền thông nổ ra cuộc tranh cãi về phương cách giáo dục trong nhà trường Việt Nam ngày nay. Đặc biệt gây chú ý là loạt bài của Tuổi Trẻ về vấn đề thầy cô giáo dùng hình phạt đòn roi với học sinh, trong đó bài &lt;a style="font-style: italic;" href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=355268&amp;amp;ChannelID=119"&gt;Khi thầy cô có "bàn tay sắt&lt;/a&gt;" (Tuổi Trẻ Cuối Tuần 26.12.09) mang tinh thần cổ súy biện pháp trừng phạt dùng trong nhà trường để nghiêm khắc kiểm điểm học sinh. Sau khi vào đề với nhận định “rất nhiều bạn trẻ” coi việc bị trừng phạt là “kỷ niệm đẹp”, bài báo kết thúc bằng bảng thăm dò với 30 người chia làm ba nhóm mang tiêu đề “Chúng tôi đồng ý” với hình phạt trong trường học. Riêng nhóm 10 du học sinh ở nước ngoài, có tới 9 bạn đồng ý, thậm chí ý kiến giải thích tiêu biểu cho rằng “đòn roi, hình phạt thể xác tuy ảnh hưởng tới tâm lý”, nhưng “giúp có kỷ luật và trách nhiệm hơn trong việc học.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài tính vô nghĩa về mặt thống kê của bảng thăm dò ý kiến trong bài báo kể trên, nội dung của nó làm tôi không khỏi suy nghĩ và băn khoăn vì bản thân từng là học trò được giáo dục tại trường phổ thông ở Việt Nam. Phải chăng sự trừng phạt đã giúp tôi thành công? Hay chính tình yêu thương từ những người thầy người cô đã động viên và nâng bước tôi trên đường đời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại 3 năm đi nhà trẻ và 12 năm học phổ thông, ấn tượng tốt còn đọng lại trong tôi là về những người thầy tận tâm luôn yêu thương học trò. Họ biết rằng, mỗi học trò của mình là một cá thể riêng biệt với lòng tự trọng, có khả năng và mơ ước, có niềm tin và lòng phấn đấu, và tất nhiên, cũng có yếu điểm. Họ giúp tôi và các bạn của mình thổi bùng lên ngọn lửa của đam mê và khám phá. Vấp ngã hay thất bại của chúng tôi được động viên và chia sẻ. &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/11/ky-uc-thay-co.html"&gt;Những thầy cô như vậy&lt;/a&gt; không chỉ để lại kỷ niệm đẹp trong tôi mà còn trong các bạn của mình, cả người học giỏi năng lực cao và người học kém năng lực vừa phải. Ngược lại, những thầy cô dùng đòn roi làm hình phạt, trong ký ức của tôi họ đã biến thành những con người đáng thương hại, dù tôi biết rằng mình và các bạn đã từng bất bình biết bao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đến tư tưởng giáo dục bằng yêu thương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu thương hay trừng phạt? Trong &lt;a href="http://www.vinabook.com/emile-hay-la-ve-giao-duc-m11i29311.html"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Emile hay là về giáo dục&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; (1762) của triết gia người Pháp Jean-Jacques Rousseau (1712-1778), ông phê phán cách trừng phạt và giáo điều trong giáo dục: “Những ý tưởng đầu tiên của trẻ là những ý tưởng về quyền lực và khuất phục! Nó hạ lệnh trước khi biết nói, nó vâng theo trước khi có thể hành động, và đôi khi người ta trừng phạt nó trước khi nó có thể biết lỗi, hoặc nói đúng hơn là có thể phạm lỗi. Như vậy là người ta sớm rót vào trái tim non nớt của nó những đam mê mà sau đó người ta quy tội cho tự nhiên, và sau khi đã nhọc công làm nó thành tai ác, người ta lại phàn nàn vì thấy nó tai ác!” Sản phẩm được đào tạo bởi nền giáo dục dựa trên trừng phạt “vừa là nô lệ vừa là bạo chúa, đầy kiến thức và thiếu lương tri, yếu đuối bạc nhược về thể chất cũng như tâm hồn, và bị quẳng vào xã hội”. Nhà nghiên cứu Bùi Văn Nam Sơn, người viết lời giới thiệu cho cuốn sách dịch bởi Lê Hồng Sâm - Trần Quốc Dương ra mắt độc giả tiếng Việt năm 2008 tại nhà xuất bản Tri thức, nhận xét: “Vượt qua khoảng cách 250 năm, tưởng như Rousseau là người sống cùng thời với chúng ta, đang chia sẻ những nỗi lo âu và bất bình của những người vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của một nền giáo dục đang phạm nhiều sai lầm từ cơ sở triết lý, cách thiết kế cho đến phương pháp sư phạm với mọi hậu quả đáng sợ cho phụ huynh lẫn con cái.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà sư phạm người Đức Friedrich Fröbel (1782-1852) là ông tổ của Kindergarten (vườn trẻ), một mô hình giáo dục trẻ mẫu giáo được áp dụng ở hầu khắp thế giới sau này, thậm chí từ Kindergarten được lấy nguyên sang Anh ngữ để chỉ vườn trẻ. Ông đề cao sự giáo dục con người bằng cách khuyến khích sự phát triển tự nhiên mà ở mỗi bậc, con người cần được là chính họ ở lứa tuổi đó, chứ không nên đốt cháy giai đoạn. Trẻ con cần được học hỏi tìm hiểu về thế giới thông qua trò chơi và các bài hát. Quan niệm về giáo dục của ông được đúc kết trong câu nói nổi tiếng: “Gương mẫu và tình thương, ngoài ra không gì khác”. Trong quan niệm giáo dục được tôn trọng toàn thế giới đó, không có chữ trừng phạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*************&lt;br /&gt;(Bài viết này được hoàn thành theo lời kêu gọi của phanxine và bức xúc của chính bản thân marcus. Dự định đăng báo, nhưng chắc là khó đăng vì thấy tòa soạn suy nghĩ hơi lâu không trả lời nên thây kệ, đăng ở blog cái đã.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn ảnh: bathroomwall&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bonus&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Another Brick in the Wall&lt;/span&gt; - Pink Floyd&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3l1-QbsU5gA&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3l1-QbsU5gA&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4684878158662211649?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4684878158662211649/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/trung-phat-hay-yeu-thuong.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4684878158662211649'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4684878158662211649'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/trung-phat-hay-yeu-thuong.html' title='Trừng phạt hay yêu thương?'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/S0nw3sBHTCI/AAAAAAAAAaY/-AqQxkyRkYw/s72-c/anotherbrick.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-4950710961902156599</id><published>2010-01-09T17:04:00.004+01:00</published><updated>2010-01-09T17:54:12.172+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><title type='text'>Vẫn chưa muộn</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Not Too Late&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tell me how you've been,&lt;br /&gt;Tell what you've seen,&lt;br /&gt;Tell me that you'd like to see me too.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'cause my heart is full of no blood,&lt;br /&gt;My cup is full of no love,&lt;br /&gt;Couldn't take another sip even if I wanted.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But it's not too late,&lt;br /&gt;Not too late for love.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My lungs are out of air,&lt;br /&gt;Yours are holding smoke,&lt;br /&gt;And it's been like that now for so long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I've seen people try to change,&lt;br /&gt;And I know it isn't easy,&lt;br /&gt;But nothin' worth the time ever really is.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And it's not too late,&lt;br /&gt;It's not too late for love,&lt;br /&gt;For love,&lt;br /&gt;For love,&lt;br /&gt;For love. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Norah Jones&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Vẫn chưa muộn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể em nghe anh khỏe không&lt;br /&gt;Kể em nghe anh đã trông thấy gì&lt;br /&gt;Rằng anh muốn gặp em đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì tim em máu cạn trơ&lt;br /&gt;Tách trà một giọt tình khô chẳng còn&lt;br /&gt;Dù là một hớp ước mong...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng vẫn chưa muộn đúng không&lt;br /&gt;Nhưng vẫn chưa muộn đúng không hả tình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng em trống rỗng khí sinh&lt;br /&gt;Lòng anh lưu giữ khói tình ngất ngây&lt;br /&gt;Sự đời mãi thế lâu nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta cố thử đổi thay&lt;br /&gt;Và em cũng biết chẳng may mắn gì&lt;br /&gt;Thời gian đâu giúp được chi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng vẫn chưa muộn đúng không&lt;br /&gt;Nhưng vẫn chưa muộn đúng không hả tình?&lt;br /&gt;Tình à,&lt;br /&gt;Tình hỡi, &lt;br /&gt;Ơi tình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;marcus (c) dịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/OW-0kUUOHQA&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/OW-0kUUOHQA&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-4950710961902156599?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/4950710961902156599/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/van-chua-muon.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4950710961902156599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/4950710961902156599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/van-chua-muon.html' title='Vẫn chưa muộn'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5704107686564451875</id><published>2010-01-07T22:46:00.005+01:00</published><updated>2010-01-08T07:55:06.427+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nướcX'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Đau đớn thay phận đàn bà</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh – Phó chủ tịch Hội liên hiệp Phụ nữ TP.HCM, cho biết phía Hội chưa nắm được thông tin. Bà Hạnh cũng đã đề nghị cán bộ cấp cơ sở tại địa bàn tìm hiểu và báo cáo vụ việc. Bà Hạnh cho biết thêm, theo báo cáo nhanh từ cấp cơ sở, vụ việc trên xuất phát từ nhiều nguyên nhân, cũng có phần thuộc lỗi của phía người được coi là nạn nhân trong vụ việc. Vụ việc này phía cơ sở sẽ theo dõi, phối hợp cùng cơ quan chức năng địa phương đưa ra xử lý thích hợp.&lt;/span&gt; (theo &lt;a href="http://bee.net.vn/channel/1987/201001/Troi-nguoi-de-giua-duong-Ca-to-ne-vi-so-kien-1735544/"&gt;Trói người để giữa đường: cả tổ né vì sợ kiện&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nước xã hội chủ nghĩa, nơi ngày 8/3 được hoan hỉ chào mừng, có một Hội là Hội phụ nữ từ cấp cơ sở đến Trung ương với ngày thành lập 20/10 cũng được chào mừng hoan hỉ, vậy mà một sự làm nhục nhân phẩm phụ nữ rõ ràng như ánh sáng ban ngày, giữa đường, giữa cộng đồng, chứ không phải bao nhiêu vụ chìm xuồng vì xảy ra trong 4 bức tường, lại có thể nhận được sự dửng dưng như vậy từ lối xóm đến Hội phụ nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt bà phó Hội còn rung đùi chỉ tay năm ngón cho cấp dưới tìm hiểu rồi báo lên. Trong khi sự việc đã lên đến báo chí, hành vi làm nhục lặp lại nhiều lần, rồi với cái "báo cáo nhanh từ cấp cơ sở", bà đã khẳng định là người phụ nữ bị làm nhục kia cũng có lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời của Dương Thu Hương trong "Chuyện tình kể trước lúc rạng đông" đã qua rồi, khi người của Hội phụ nữ xuống tận nhà cố gắng thuyết phục người đàn bà phải giành lấy chồng mình, không cho ly dị. Ngày nay, người của Hội phụ nữ phán quyết ngay đối tượng cần được họ bảo vệ là có một phần lỗi, trong khi không hề đưa ra được một biện pháp nào để che chở dù là tạm thời người đàn bà bị làm nhục kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu năm tự hào xã hội công bằng văn minh, thành quả của cách mạng và giải phóng dân tộc giải phóng con người để rồi phận đàn bà chẳng khác gì hơn 300 năm trước, lúc cô Kiều đi vào thơ của Nguyễn Du.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5704107686564451875?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5704107686564451875/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/au-on-thay-phan-ba.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5704107686564451875'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5704107686564451875'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/au-on-thay-phan-ba.html' title='Đau đớn thay phận đàn bà'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7100878899045883457</id><published>2010-01-07T11:14:00.001+01:00</published><updated>2010-01-07T11:17:29.297+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Arrived</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;The Buddha said that the past is gone and the future is not yet here. Let us not regret the past. Let us not worry about the future. to the present moment and live deeply the present moment. Because the present moment is the only moment where you can touch life. Life is available only in the present moment. That is why walking meditation is to go back to the present moment, in order to be alive again and to touch life deeply in that moment. In order to be able to touch the earth with our feet and enjoy walking, we have to establish ourselves firmly in the present moment, in the here and the now.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In walking meditation, we walk like a free person. This is not political freedom. This is freedom from afflictions, from sorrow, from fear. Unless you are free you cannot enjoy walking. I would like to propose to you a short poem that you might like to use for walking meditation:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                           I have arrived. I am home.&lt;br /&gt;                           In the here. In the now.&lt;br /&gt;                           I am solid. I am free.&lt;br /&gt;                           In the ultimate I dwell.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích Nhất Hạnh, from &lt;a href="http://www.what-buddha-taught.net/Books2/Thich_Nhat_Hanh_Resting_in_the_River.htm"&gt;Resting in the River&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7100878899045883457?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7100878899045883457/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/arrived.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7100878899045883457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7100878899045883457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/arrived.html' title='Arrived'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5906672412918082425</id><published>2010-01-07T09:19:00.004+01:00</published><updated>2010-01-07T09:28:19.576+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Mơ</title><content type='html'>Đêm qua mơ một giấc mơ rất lạ. Như là một bộ phim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại reo. Mình nhấc máy. Ở đầu dây bên kia, K. hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"C. muốn phòng của chúng mình sơn màu gì?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình ngập ngừng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ừm..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại ngắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình sau đó tiếc rẻ, chắc là K. nghĩ về chuyện tương lai, muốn hỏi ý kiến mình, mà không cho mình suy nghĩ lâu. Mình đã không thể trả lời được trong thời gian mà K. đưa ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, trong đêm khuya, K. đẩy cửa bước vào phòng mình. Vụng trộm vì sợ mẹ phát hiện. Rồi mẹ cũng phát hiện. Bà làm ầm lên. Mình cải chính. Chúng con chỉ nằm cùng nhau, vậy thôi. Bao nhiêu năm rồi không gặp, và không được nằm cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi câu chuyện tua lại và diễn ra theo hai hướng khác nhau, từ khi cái cánh cửa mở ra và K. bước vào. Ở một hướng câu chuyện, mẹ vui vẻ và đồng ý. Ở hướng kia, bà phản đối quyết liệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cái ôm và những nụ hôn. Ấm áp quá mức. Trong một đêm lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thỉnh thoảng mới mơ về K. Mà toàn những chuyện như thế. Làm sao dứt được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5906672412918082425?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5906672412918082425/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/mo.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5906672412918082425'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5906672412918082425'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/mo.html' title='Mơ'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-211821470761938142</id><published>2010-01-06T23:18:00.003+01:00</published><updated>2010-01-06T23:31:49.802+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vănthơ'/><title type='text'>.n.h.ữ.n.g. t.a.y. s.ă.n. h.u.y.ề.n. t.h.o.ạ.i.</title><content type='html'>chúng tôi không cần thần linh&lt;br /&gt;họ nói&lt;br /&gt;và đi vào đầm lầy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;ba mươi lăm năm sau&lt;br /&gt;họ thắp nhang vén bụng vái giữa đại lộ&lt;br /&gt;cùng lễ vật vài súc thịt mỡ nhiễm bệnh tai xanh&lt;br /&gt;họ gởi niềm tin lên đàn bồ câu trắng&lt;br /&gt;bay hoảng hốt nhiễm cúm gia cầm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;năm mươi năm sau&lt;br /&gt;họ treo thần linh trên các cửa nhà&lt;br /&gt;rồi ngồi dạng háng uống bia hơi&lt;br /&gt;chửi tục&lt;br /&gt;          hát cổ động&lt;br /&gt;và nói phét&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;“thực sự thì chúng tôi cần thần linh!”&lt;br /&gt;họ nói&lt;br /&gt;rồi bụm miệng lao vào toilet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nguyễn Vĩnh Nguyên-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ tập thơ mới xuất bản tại Tiền Vệ:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tienve.org/home/images/NguyenVinhNguyen_TuMotTrucNhinKhac.pdf"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;từ một trục nhìn khác&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-211821470761938142?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/211821470761938142/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/nhung-tay-san-huyen-thoai.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/211821470761938142'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/211821470761938142'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/nhung-tay-san-huyen-thoai.html' title='.n.h.ữ.n.g. t.a.y. s.ă.n. h.u.y.ề.n. t.h.o.ạ.i.'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6731979628890751181</id><published>2010-01-02T15:57:00.004+01:00</published><updated>2010-01-02T16:36:13.709+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thờitrang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='châmbiếm'/><title type='text'>Bán vải ở DDVN</title><content type='html'>Việt Nam không hổ danh là nơi có thị trường vải vóc rất đồ sộ. Chương trình Duyên dáng Việt Nam 21 vừa diễn ra tại Nhà hát Hòa Bình nhân cơ hội này cũng không bỏ lỡ dịp giới thiệu thị trường vải vóc tiềm năng của nước nhà. Các ca sĩ và người mẫu vô cùng phấn khởi cùng quảng bá giúp ngành vải vóc của Việt Nam phát triển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cẩm Vân: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cọc vải di động. Bán sỉ cả cọc chớ không bán lẻ à nha.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/14.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 480px; height: 343px;" src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/14.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ Linh: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Rèm cửa loại 1, Hà Nội xưa chính cống, mua ngay kẻo hết các bà cô già ơi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/6.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 380px; height: 507px;" src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/6.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thanh Lam: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bán phướn hội làng theo mét. Khuyến mại thêm da trâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 480px; height: 316px;" src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/4.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trúc Linh-Trúc Lam: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Rèm cửa loại 2, mua một tặng một.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures200902/HienNhi/DDVN21/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2840%29.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures200902/HienNhi/DDVN21/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2840%29.JPG" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hồ Ngọc Hà: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chất liệu vàng tháo khoán (vì sàn vàng sắp đóng theo chỉ đạo của thủ tướng). Rẻ bất ngờ bà con ới ời!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 480px; height: 343px;" src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/1.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mỹ Tâm: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Khuyến mại thêm quần chun bó màu hồng sen cho mỗi khăn trải bàn hồng tươi. Dzô dzô!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/17.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 480px; height: 356px;" src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/74/EB/17.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trương Thị May: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chất liệu dây thừng 99%, 1% lông không rõ nguồn gốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2856%29.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 600px;" src="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2856%29.JPG" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trần Thị Hương Giang: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chất liệu bauxite 100% Tây Nguyên đấy ạ, cây nhà lá Tàu mại dzô mại dzô!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2857%29.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 600px;" src="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2857%29.JPG" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Xuân Lan: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;chất liệu 50% rễ cây, 50% mạng nhện. Về với nguồn cội đi anh chị em ơi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2859%29.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 600px;" src="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pictures201001/HienNhi/DDVN21-/DDVN%2021-photo%20by%20Nghia%20Pham%20%2859%29.JPG" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình ảnh: VnExpress, Thanh Niên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6731979628890751181?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6731979628890751181/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/ban-vai-o-ddvn.html#comment-form' title='19 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6731979628890751181'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6731979628890751181'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/ban-vai-o-ddvn.html' title='Bán vải ở DDVN'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-7578427300677539299</id><published>2010-01-02T11:19:00.003+01:00</published><updated>2010-01-02T11:32:17.873+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mỹthuật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='châmbiếm'/><title type='text'>Biếm họa</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Đê tiện (hay là cô bé quàng khăn đỏ phiên bản mới) &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thành Phong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/Sz8e1TfARFI/AAAAAAAAAaI/UqjeQrdo4IY/s1600-h/khando.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 234px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/Sz8e1TfARFI/AAAAAAAAAaI/UqjeQrdo4IY/s320/khando.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5422086377489581138" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Không đề&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lý Trực Dũng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/Sz8gX-NUs9I/AAAAAAAAAaQ/Qg3RymfKyak/s1600-h/b%C3%B3ng.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 229px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/Sz8gX-NUs9I/AAAAAAAAAaQ/Qg3RymfKyak/s320/b%C3%B3ng.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5422088072585327570" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: blog của &lt;a href="http://phong210.wordpress.com"&gt;Phong&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-7578427300677539299?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/7578427300677539299/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/khan-o.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7578427300677539299'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/7578427300677539299'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/khan-o.html' title='Biếm họa'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/Sz8e1TfARFI/AAAAAAAAAaI/UqjeQrdo4IY/s72-c/khando.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2512862203385698763</id><published>2010-01-01T20:44:00.005+01:00</published><updated>2010-01-01T21:41:11.020+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Yêu</title><content type='html'>Cuối năm làm cái Marcel Proust thổ lộ tâm tình, chẳng may bị mọi người phát hiện ra là mình tham yêu quá. Ừ thì đã lỡ yêu rồi tội gì không tới luôn nhỉ, xá gì đời. Khai bút đầu năm bằng một entry nói về yêu. Ai không muốn nghe chuyện yêu thì nên đi chơi đi nhé. Báo trước là nóng đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra xét cho cùng, yêu là cái cốt lõi nhất ở trên đời này. Thử hỏi không yêu thì có gọi là sống không? Thế nên có người chết vì yêu như Romeo và Juliet. Có người chịu đựng 20 năm chỉ được yêu nhau mỗi dịp đi câu cá ở Brokeback Mountain như Jack và Ennis.&lt;span style="font-style:italic;"&gt; Love is the Force of Nature&lt;/span&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu nhau ở đâu thì sướng? Chắc là chỗ nào cũng có thể sướng, nhưng có mấy chỗ sau thì rất sướng: trên bãi biển, trên tàu hỏa, trong bếp, ngoài sân, trong lều ngoài rừng. Nói chung càng ở chỗ mà mình phải vụng trộm một chút thì độ sướng càng cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi mà tinh thần yêu đương rực rỡ nhất là từ 16-25 tuổi. Càng về sau, khả năng yêu có thụt giảm, tất nhiên không loại trừ những trường hợp khó chữa như marcus, càng già càng muốn yêu và được yêu nhiều hơn. Khậc khậc. Vì vậy các bạn nam nữ nếu còn đang ở tuổi kể trên thì hãy yêu đi đừng ngại ngần, đừng để quá tuổi đó thì phí mất thời sung sức nhất không trách ai được đâu nhé. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên khi yêu nhau các bạn cần chú ý vệ sinh và phòng tránh cần thiết để khỏi mắc phải những hậu quả không đáng có. Kỹ thuật cũng quan trọng. Nếu chưa yêu bao giờ, bạn nên yêu lần đầu với người có kinh nghiệm. Không phải ai cũng có được bản năng của Jack và Ennis đâu nhé. Khậc khậc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu một mình được không vậy? Được chớ. Thế nhưng mà yêu hai mình trở lên sướng hơn đó. Khậc khậc. Thế cái máy tính hay cuốn tạp chí hay cuốn truyện có được tính là "mình kia" không? Không đâu hehehe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu trong tâm tưởng được không vậy? Nghĩa là yêu với một hình bóng nào đấy? Cái này nếu là một giai đoạn ngăn ngắn thì không có gì đáng lo, nếu kéo dài thì không hay đâu nhé. Nếu quá dài thì cần kiểm soát nó lại bởi vì có thể biến chứng thành bệnh lý. Nếu lo là bệnh mất rồi thì nên đi bác sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đã từng yêu mà không thấy sướng? Cái này có thể có nhiều lý do: kỹ thuật, tâm lý hay sinh học. Hãy thử các kỹ thuật khác đi, đặc biệt phần dạo đầu của mỗi bản nhạc bao giờ cũng rất quan trọng, hay các phụ trợ, đóng vai như trong phim. Hãy thử chuẩn bị một tâm lý thoải mái nhất, nếu không thành thì cần đi bác sĩ. Về sinh học thì phải đi bác sĩ thôi, chẳng có cách nào khác. Và đặc biệt nè, có khi đối tác là nguyên nhân chính đấy hehehe. Thử đổi giới tính của đối tác xem sao. Khậc khậc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mọi người một năm 2010 tràn đầy tình yêu nhé. Thương yêu, marcus.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2512862203385698763?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2512862203385698763/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/yeu.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2512862203385698763'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2512862203385698763'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2010/01/yeu.html' title='Yêu'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-8349564577871216841</id><published>2009-12-31T18:38:00.006+01:00</published><updated>2010-01-01T21:59:43.732+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='canhạc'/><title type='text'>Năm mới phê vãi lìn</title><content type='html'>Sâm banh hết mịa nó rồi&lt;br /&gt;Pháo hoa xong đời từ lâu&lt;br /&gt;Còn mày với tao vật vật vờ vờ&lt;br /&gt;Vừa ngây vừa ngất trên cành quất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiệc tùng cũng xong mịa nó rồi&lt;br /&gt;Buổi sáng trời nhờ nhờ&lt;br /&gt;Chẳng giống hôm qua tí nào&lt;br /&gt;Giờ mới nhớ ra là phải gào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều thấy đằng sau phía trước&lt;br /&gt;Cả thế gian ai cũng thành hàng xóm với bạn tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều sướng với sống thử&lt;br /&gt;Tội gì chứ, đằng nào chả nghẻo&lt;br /&gt;Cả tao và mày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tỉnh tỉnh say say tao thấy&lt;br /&gt;Cái thế giới mới kia tới rồi đấy&lt;br /&gt;Leo lét một tí rồi tắt cái phụt&lt;br /&gt;Đời tàn mịa nó rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừa, thằng nào chả điên&lt;br /&gt;cứ làm như khỏe lắm ấy&lt;br /&gt;Mới được tí chưa kịp phê&lt;br /&gt;Đã trườn ra mịa nó rồi&lt;br /&gt;Yếu kinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều thấy đằng sau phía trước&lt;br /&gt;Cả thế gian ai cũng thành hàng xóm với bạn tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều sướng với sống thử&lt;br /&gt;Tội gì chứ, đằng nào chả nghẻo&lt;br /&gt;Cả tao và mày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ thì tao biết thừa&lt;br /&gt;Mơ màng ngày xưa tịt mịa nó rồi&lt;br /&gt;Éo còn gì&lt;br /&gt;ngoài đống giấy vụn trên sàn tung toé&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mười năm qua mịa nó rồi&lt;br /&gt;Mười năm nữa ai mà biết&lt;br /&gt;Thằng nào nằm đó cởi sẵn đợi mình&lt;br /&gt;Cuối cùng thành 89&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều thấy đằng sau phía trước&lt;br /&gt;Cả thế gian ai cũng thành hàng xóm với bạn tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Năm mới phê vãi lìn&lt;br /&gt;Mình đều sướng với sống thử&lt;br /&gt;Tội gì chứ, đằng nào chả nghẻo&lt;br /&gt;Cả tao và mày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;marcus (c) dịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Happy New Year&lt;/span&gt; - ABBA&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;No more champagne&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;And the fireworks are through&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Here we are, me and you&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Feeling lost and feeling blue&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;It's the end of the party&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;And the morning seems so grey&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;So unlike yesterday&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Now's the time for us to say&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have a vision now and then&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Of a world where every neighbour is a friend&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have our hopes, our will to try&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;If we don't we might as well lay down and die&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;You and I&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sometimes I see&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;How the brave new world arrives&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;And I see how it thrives&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;In the ashes of our lives&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Oh yes, man is a fool&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;And he thinks he'll be okay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dragging on, feet of clay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Never knowing he's astray&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Keeps on going anyway&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have a vision now and then&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Of a world where every neighbour is a friend&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have our hopes, our will to try&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;If we don't we might as well lay down and die&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;You and I&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Seems to me now&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;That the dreams we had before&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Are all dead, nothing more&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Than confetti on the floor&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;It's the end of a decade&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;In another ten years time&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Who can say what we'll find&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;What lies waiting down the line&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;In the end of eighty-nine&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have a vision now and then&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Of a world where every neighbour is a friend&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Happy new year&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;May we all have our hopes, our will to try&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;If we don't we might as well lay down and die&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;You and I&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6K0L0lrRbRI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/6K0L0lrRbRI&amp;hl=de_DE&amp;fs=1&amp;color1=0xe1600f&amp;color2=0xfebd01&amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-8349564577871216841?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/8349564577871216841/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/nam-moi-phe-vai-lin.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8349564577871216841'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/8349564577871216841'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/nam-moi-phe-vai-lin.html' title='Năm mới phê vãi lìn'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-5260829767435376265</id><published>2009-12-30T11:30:00.014+01:00</published><updated>2009-12-30T18:01:39.874+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>2009</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SztBUSnfkGI/AAAAAAAAAaA/Qz9kXYISY2o/s1600-h/DSC00216.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SztBUSnfkGI/AAAAAAAAAaA/Qz9kXYISY2o/s320/DSC00216.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5420998393321197666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngày 1.1.2009 trên hồ Alster.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;marcus không có tham vọng tổng kết sự kiện chính trị xã hội văn hóa gì đâu ạ, chỉ dám gói gọn trong cái blog nho nhỏ của mình mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blog này ra đời năm 2008, khi marcus bắt đầu viết DU. Lúc đầu chỉ định lấy blog này để đăng DU, nhưng rồi khi yahoo 360 đóng cửa, marcus quyết định lấy blogspot làm nhà. Mấy entry đầu tiên của DU được gỡ xuống, thay vào đó, bắt đầu viết entry thứ nhất chính thức của blog này vào ngày Mười Hai tháng Tư năm 2009, đúng nửa năm trước một mốc quan trọng của cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong năm vừa qua, nhờ việc thường xuyên viết blog, marcus đã quen được thêm những người bạn. Dù chưa gặp họ bao giờ, tôi cũng có thể mường tượng trong đầu mình một chút về tính tình của họ, khả năng của họ, ước mơ của họ, đó là nhờ những tâm sự của họ trên blog của bản thân hay ở blog này. Tâm hồn tôi đã giàu có hơn nhờ những kết nối và chia sẻ này. Cảm ơn tất cả các bạn, những người mà tôi sẽ không nêu tên. Vì có những người tôi chẳng biết tên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin bắt đầu bằng những từ khóa mà người ta đưa vào các công cụ tìm kiếm để đến được đây. Tính cho khoảng thời gian từ entry chính thức đầu tiên vào tháng Tư đến hôm nay, có gần 2000 từ khóa làm nhiệm vụ dẫn đường.&lt;br /&gt;Chiếm áp đảo trong số đó là 428 từ khóa có liên quan đến "đọc sách". Vâng, tất cả là nhờ có lần duy nhất marcus bàn đến đề thi tốt nghiệp PTTH môn Văn năm 2009 hồi tháng Sáu với câu hỏi về tác dụng của việc đọc sách. Dễ đoán được rằng phần lớn người tìm kiếm "đọc sách" là những bạn trẻ chuẩn bị thi tốt nghiệp năm tới. Một số chắc vì đánh nhanh quá mà viết sai chính tả từ "tác dụng", nhưng rất may là từ "đọc sách" luôn được viết đúng. Một điều thú vị là có hai từ khóa tìm kiếm về "tác hại của việc đọc sách". Thú vị vô cùng vì trong cả dòng sông có hai con cá bơi ngược dòng. Một thú vị khác liên quan là có bạn tìm kiếm "đọc sách là gì" - một câu hỏi quả thật rất triết học.&lt;br /&gt;Đứng hàng thứ hai là 264 từ khóa liên quan đến "phim". Thôi thì đủ các loại, trong số đó người tìm kiếm quan tâm nhất đến "giá vé xem phim". Chứng tỏ là các rạp chiếu phim tại Việt Nam hiện nay có chính sách giá cả không được minh bạch, và người xem phim rất quan tâm đến túi tiền của mình.&lt;br /&gt;Đứng hàng thứ ba là 69 từ khóa liên quan đến "Mỵ Châu Trọng Thủy". Có thể đoán được rằng cũng là các bạn học sinh tìm kiếm tài liệu cho một đề văn nào đó đòi hỏi chuyện Mỵ Châu Trọng Thủy cần được viết tiếp sẽ diễn ra như thế nào khi họ gặp nhau ở dưới Thủy Cung. Có bạn băn khoăn tự hỏi "có nên trách Mỵ Châu không". Nhưng cũng có thể là người tìm kiếm giống như marcus, đơn giản chỉ muốn đọc lại câu chuyện này một lần nữa, trong bối cảnh năm vừa qua có quá nhiều chuyện nhắc nhở người ta đến bài học năm xưa trong truyền thuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đến đây chơi đã rẽ qua đâu trước đó? Sau đây là Top 10 các bến đỗ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Phanxine&lt;br /&gt;2. Sirius Star&lt;br /&gt;3. Goldmund&lt;br /&gt;4. anh Lừng&lt;br /&gt;5. chị So&lt;br /&gt;6. chú Ba&lt;br /&gt;7. Lún Ghẻ&lt;br /&gt;8. Ngọc Lan&lt;br /&gt;9. Pink Martini&lt;br /&gt;10. Một trăm độ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn Top 10 dẫn đầu các nước (62) và Top 22 dẫn đầu các thành phố (728) như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước:&lt;br /&gt;1. Việt Nam&lt;br /&gt;2. Mỹ&lt;br /&gt;3. Đức&lt;br /&gt;4. Úc&lt;br /&gt;5. Pháp&lt;br /&gt;6. Anh&lt;br /&gt;7. Hà Lan&lt;br /&gt;8. Singapore&lt;br /&gt;9. Canada&lt;br /&gt;10. Hàn Quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố:&lt;br /&gt;1. Thành phố Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;2. Hà Nội&lt;br /&gt;3. Hamburg&lt;br /&gt;4. Fullerton&lt;br /&gt;5. Đà Nẵng&lt;br /&gt;6. Sacramento&lt;br /&gt;7. Stanton&lt;br /&gt;8. Munich&lt;br /&gt;9. Melbourne&lt;br /&gt;10. Baltimore&lt;br /&gt;11. Singapore&lt;br /&gt;12. Paris&lt;br /&gt;13. Leeds&lt;br /&gt;14. Nha Trang&lt;br /&gt;15. Nuernberg&lt;br /&gt;16. Greensboro&lt;br /&gt;17. Los Angeles&lt;br /&gt;18. Chelmsford&lt;br /&gt;19. Quảng Ngãi&lt;br /&gt;20. Hải Phòng&lt;br /&gt;21. New Orleans&lt;br /&gt;22. New York&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu so sánh với danh sách tương tự 4 tháng trước &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/08/u-thi-top-2.html"&gt;ở đây &lt;/a&gt;thì có thể nhận thấy rõ một điều là New Orleans đã theo anh Lừng về Washington nên tụt hạng rất kinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2009 sắp kết thúc rồi. Hôm nay ở thành phố marcus đang sống tuyết bắt đầu rơi. Dự báo thời tiết nói rằng nó sẽ rơi tiếp luôn sang cả năm 2010. Một năm mới với đất trời nhuộm trắng cho một sự khởi đầu, hy vọng là mọi điều an lành nhất sẽ đến với các bạn của tôi và những người ghé blog này. Thương yêu, marcus.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-5260829767435376265?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/5260829767435376265/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/2009.html#comment-form' title='19 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5260829767435376265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/5260829767435376265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/2009.html' title='2009'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SztBUSnfkGI/AAAAAAAAAaA/Qz9kXYISY2o/s72-c/DSC00216.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3876946067011573301</id><published>2009-12-29T21:47:00.007+01:00</published><updated>2009-12-29T23:49:59.302+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='marcus'/><title type='text'>Câu hỏi của Marcel Proust</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Questionnaire de Marcel Proust &lt;/span&gt;là một bản ghi chép của Proust thời tuổi đôi mươi. Nguồn gốc những câu hỏi này là bản tiếng Anh &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Confessions &lt;/span&gt;&lt;span&gt;xuất hiện tầm&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;nửa sau thế kỷ 19. Proust đã sửa lại một chút và trả lời vào khoảng năm 1890. Câu hỏi nguyên gốc tiếng Anh, phần chuyển sang tiếng Pháp của Proust và ông đã trả lời ra sao, xin mời đọc &lt;a href="http://fr.wikipedia.org/wiki/Questionnaire_de_Proust"&gt;tại đây&lt;/a&gt;. Sau này, bảng câu hỏi của Marcel Proust trở nên nổi tiếng và là phương tiện làm quen rất được ưa chuộng tại Pháp và Châu Âu, có được điều chỉnh lại tùy theo mục đích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn muốn hiểu rõ hơn một chút về marcus? Xin hãy đọc phần trả lời dưới đây.&lt;br /&gt;Còn bạn trả lời ra sao? marcus rất mong được biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Những đặc điểm nổi bật về tính cách của tôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt; cần được cảm nhận bởi người khác.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Phẩm chất tôi ưa thích ở một người đàn ông...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;khả năng quyến rũ bằng sắc đẹp.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Phẩm chất tôi ưa thích ở một người phụ nữ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;khả năng quyến rũ bằng trí thông minh.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Điều tôi trân trọng nhất ở những người bạn của mình...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;khi tôi cần họ nhất, họ luôn ở bên và đấu tranh vì tôi, bảo vệ tôi, an ủi tôi, yêu thương tôi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Lỗi cơ bản của tôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;thỏa hiệp vì không muốn làm tổn thương người khác.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Công việc ưa thích của tôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;yêu và được yêu.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Ý niệm của tôi về hạnh phúc...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;yêu và được yêu.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Điều bất hạnh lớn nhất của tôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;biết rằng mình không được yêu bởi người tôi yêu.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nếu là người khác, tôi sẽ là...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;một diễn viên ballet đẹp và tài năng như Roberto Bolle.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Tôi muốn sống ở...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;nơi có sông và núi, nhiều cây xanh, hoa trái, người tử tế và yêu thương lẫn nhau.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Màu sắc yêu thích của tôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;phụ thuộc vào nguồn sáng và khung cảnh nguồn sáng ấy chiếu vào.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Loài hoa tôi yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;huệ trắng, ly trắng, hồng trắng, phong lan trắng, sen trắng, mận trắng, nói chung là hoa trắng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Loài chim tôi yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;chim không bao giờ bay.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nhà văn yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Lún Ghẻ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nhà thơ yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Hồ Xuân Hương.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nam anh hùng trong tiểu thuyết / thi ca...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Tôn Ngộ Không.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nữ anh hùng trong tiểu thuyết / thi ca...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Kiều.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nhà soạn nhạc yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Johann Sebastian Bach, Ludwig van Beethoven, Robert Schumann.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Họa sĩ yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Leonardo de Vinci, Sandro Botticelli, Pieter Brueghel.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Người hùng trong đời thực...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;tất cả những người đang yêu thương và đùm bọc người cơ nhỡ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Người hùng trong lịch sử...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Sophie Scholl.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Cái tên yêu thích...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;tất cả các tên đều đáng yêu, đặc biệt là những tên ít đụng hàng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Điều tôi ghét nhất...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;thói trưởng giả học làm sang.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Nhân vật lịch sử đáng ghét nhất...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;không có ai cả. Thuộc về lịch sử, họ thuộc về bánh xe số phận.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Sự chuyển đổi tôi thích nhất...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;quyết định mở cửa năm 1986 dưới thời ông Nguyễn Văn Linh.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Khả năng thiên bẩm mà tôi ước ao...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;quyến rũ bằng sắc đẹp và trí thông minh cùng lúc.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Tôi muốn được chết ra sao...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;trong thanh thản.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Trạng thái tinh thần của tôi bây giờ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; color: rgb(255, 102, 0);"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;muốn yêu và được yêu nhiều hơn nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-3876946067011573301?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/3876946067011573301/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/cau-hoi-cua-marcel-proust.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3876946067011573301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/3876946067011573301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/cau-hoi-cua-marcel-proust.html' title='Câu hỏi của Marcel Proust'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-6640693894454969488</id><published>2009-12-28T19:45:00.006+01:00</published><updated>2009-12-29T16:43:12.289+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộcsống'/><title type='text'>Chuyện tử tế</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Chuyện tử tế&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;là phim tài liệu được làm năm 1985 của đạo diễn Trần Văn Thủy, được cho là tập 2 của bộ phim &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Hà Nội trong mắt ai&lt;/span&gt; dù hai bộ phim này thực sự không liên quan mấy đến nhau. Phim ra mắt tại Việt Nam năm 1987 sau khi có sự can thiệp của cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh. Phim không được phép theo đạo diễn đến LHP tài liệu quốc tế Leizig (Đức) năm 1988, nhưng ông đã tìm cách nhờ chuyển bản phim đến Đức tranh giải và phim được vinh danh với giải Bồ Câu Bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là bộ phim tài liệu giá trị nhất của điện ảnh Việt Nam mà marcus từng được xem. Có lẽ nên chiếu bộ phim này cho toàn bộ người dân nước Việt, đặc biệt là các nhà giáo dục và các bậc cha mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghen tị với Lún Ghẻ vì từng được đạo diễn Trần Văn Thủy tận tay &lt;a href="http://lunghe.blogspot.com/search/label/tr%E1%BA%A7n%20v%C4%83n%20th%E1%BB%A7y"&gt;tặng quà&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3uN1qwjS2CI&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3uN1qwjS2CI&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-6640693894454969488?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/6640693894454969488/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/chuyen-tu-te.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6640693894454969488'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/6640693894454969488'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/chuyen-tu-te.html' title='Chuyện tử tế'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-2380162315447252713</id><published>2009-12-27T21:19:00.005+01:00</published><updated>2009-12-29T21:27:39.391+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>10 phim hay nhất thập kỷ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SzfHK96G2YI/AAAAAAAAAZ4/SnRnaXAfFzM/s1600-h/nobodyknows.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 204px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SzfHK96G2YI/AAAAAAAAAZ4/SnRnaXAfFzM/s320/nobodyknows.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5420019667794581890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;marcus đã từng đưa ra danh sách các phim yêu thích cho 10 năm 1999-2008 &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/08/u-thi-top.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, nhưng không xếp hạng và cũng chọn đến hơn 20 phim. Một số bạn hỏi là nếu phải xếp thứ tự cho thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21, nghĩa là tính cho 10 năm 2000-2009 thì marcus sẽ lựa chọn ra sao. Đây là một câu hỏi khó, nhưng có lẽ cũng nên làm, trong không khí tổng kết thập kỷ nói chung trên mọi mặt trận :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là Top 10 phim hay nhất thập kỷ của marcus, có sắp xếp thứ tự:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nobody Knows (2004, Nhật Bản) của Hirokazu Kore-Eda&lt;br /&gt;2. Into the Wild (2007, Mỹ) của Sean Penn&lt;br /&gt;3. Children of Men (2006, Mỹ - Mexico) của Alfonso Cuarón&lt;br /&gt;4. Battle Royale (2000, Nhật Bản) của Kinji Fukajaku&lt;br /&gt;5. Talk to Her (2002, Tây Ban Nha) của Pedro Almodóvar&lt;br /&gt;6. Mulholland Drive (2001, Mỹ) của David Lynch&lt;br /&gt;7. Elephant (2003, Mỹ) của Gus van Sant&lt;br /&gt;8. Waltz With Bashir (2008, Israel) của Ari Folman&lt;br /&gt;9. Adam's Apples (2005, Đan Mạch) của Anders Thomas Jensen&lt;br /&gt;10. Inglourious Basterds (2009, Mỹ - Đức) của Quentin Tarantino&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài hát ở đoạn kết của Nobody Knows:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/wee-HQ9Guw0&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/wee-HQ9Guw0&amp;amp;hl=de_DE&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0xe1600f&amp;amp;color2=0xfebd01&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6916426145026342333-2380162315447252713?l=marcuscello.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://marcuscello.blogspot.com/feeds/2380162315447252713/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/10-phim-hay-nhat-thap-ky.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2380162315447252713'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6916426145026342333/posts/default/2380162315447252713'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://marcuscello.blogspot.com/2009/12/10-phim-hay-nhat-thap-ky.html' title='10 phim hay nhất thập kỷ'/><author><name>Marcus</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12984751425054253591</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SpmtxWdel5I/AAAAAAAAAPM/AHQAtuFV4eI/S220/marcus_thumb.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SzfHK96G2YI/AAAAAAAAAZ4/SnRnaXAfFzM/s72-c/nobodyknows.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6916426145026342333.post-3364058988753216266</id><published>2009-12-23T12:01:00.006+01:00</published><updated>2009-12-28T14:43:12.589+01:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='điệnảnh'/><title type='text'>Phim ảnh 2009</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SzIWJBvksSI/AAAAAAAAAZw/DXAY6M1e6Oc/s1600-h/InglouriousBasterds.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Xwcipvq8vrk/SzIWJBvksSI/AAAAAAAAAZw/DXAY6M1e6Oc/s320/InglouriousBasterds.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5418417646022734114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm nay ngồi tổng kết lại thì 2009 không phải là một năm tồi của điện ảnh thế giới. Hồi đầu năm tính ghi lại những phim mình đã xem để cuối năm tổng kết cho dễ nhưng thực hiện được đến hết tháng 3 thì bỏ dở. Cũng có cái hay là bây giờ nhớ lại có phim nào hiện lên thì đúng là phim đó còn chút gì vương vấn trong đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu phải chọn một phim làm phim của năm thì đó là&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; Inglourious Basterds&lt;/span&gt; (Quentin Tarantino). Theo đánh giá của marcus thì đây là phim xuất sắc nhất của Tarantino cho đến bây giờ và là phim thể hiện tình yêu điện ảnh rõ ràng nhất của ông. Tất cả mọi câu chuyện đều xoay quanh điện ảnh, cao trào của bộ phim diễn ra trong một rạp chiếu bóng. Điện ảnh, xét cho cùng, chính là nơi lịch sử có thể được thể hiện lại hay bị biến đổi. Nếu là người yêu phim, bạn không thể không cảm thấy thỏa mãn tột bậc với &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Inglourious Basterds&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là danh sách các phim hay mà marcus xem được trong năm 2009, không xếp theo thứ tự nào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.  &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Let the Right One in&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;(Thụy Điển, 2008): Bộ phim ma cà rồng này tuy có đủ các yếu tố đặc trưng của thể loại, thực chất là một phim tâm lý. Câu chuyện của tuổi dậy thì trong bối cảnh tuyết trắng phủ khắp nơi ở một miền quê Thụy Điển có lẽ là một trong những câu chuyện xúc động nhất mà marcus từng xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Buddha collapsed out of shame&lt;/span&gt; (Iran, Afghanistan, 2007): Một cô bé 6 tuổi sống ở thị trấn khu có hai bức tượng Phật bị Taliban giật bom phá hồi 2001. Cô muốn đi học. Bộ phim theo chân cô bé một ngày. Đạo diễn Hana khi làm phim mới 18 tuổi và là thành viên của đại gia đình làm phim Makhmalbaf người Iran nhưng sống và làm phim ở nước ngoài. Chị gái cô là Samira với bộ phim The Blackboard nổi tiếng. Marcus từng viết giới thiệu về gia đình này &lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2009/07/makhmalbaf-chan-dung-mot-gia-inh-lam.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; The curious case of Benjamin Button&lt;/span&gt; (Mỹ, 2008): Lẩu thập cẩm mà ngon. Lâu lắm mới được xem một phim Hollywood đúng nghĩa mà rất là Mỹ chứ không phải giả-Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;The Reader&lt;/span&gt; (Anh, 2008): Bộ phim khá tinh tế về một mối tình giữa một người đàn bà có quá khứ phát xít và một thiếu niên 15 tuổi. Phim nhảy đi nhảy lại giữa quá khứ và hiện thực khá ấn tượng. Kate Winslet ở độ chín của nghề nghiệp và việc cô giành hầu hết các giải diễn xuất trong năm vừa qua là hoàn toàn xứng đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Rachel Getting Married &lt;/span&gt;(Mỹ, 2008): Lâu lắm mới được xem một bộ phim độc lập Mỹ hay như vậy. Rachel chuẩn bị cưới, nhưng cô em của Rachel do Anne Hathaway đóng mới là nhân vật chính. Từ trại giáo dục và cai nghiện trở về dự cưới, cô phải đối diện với các thành viên trong gia đình và với chính bản thân mình, về quá khứ và sự ích kỷ của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Away we go &lt;/span&gt;(Mỹ, 2009): Sam Mendes cố gắng không mệt mỏi để thoát khỏi cái bóng của &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;American Beauty &lt;/span&gt;năm nào nhưng lạ kỳ là dù phim nào của anh cũng đáng xem, chúng đều không vượt qua được tác phẩm để đời kia. Với &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Away we go&lt;/span&gt;, Sam Mendes đã thành công khi người ta quên đi Sam Mendes, mà chỉ thấy bộ phim duyên dáng với những màn hài hước dí dỏm và một câu chuyện thật sự tình cảm và rất Mỹ. Phim không ngôi sao nhưng thực sự là một điểm sáng của phim độc lập Mỹ trong năm qua theo đánh giá của marcus.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Milk &lt;/span&gt;(Mỹ, 2008): Gus Van Sant đã tái hiện lại cuộc đời Harvey Milk một cách chân thực và sâu sắc với diễn xuất gạo cội của Sean Penn. Bạn nên xem phim này cùng với &lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;The Times of Harvey Milk &lt;/span&gt;(Mỹ, 1983): Là bộ phim tài liệu về Harvey Milk đã giành giải Oscar năm 1984, bộ phim cho thấy xã hội California ứng xử thế nào với việc Harvey Milk - nhà hoạt động về nhân quyền cho người đồng tính bị ám sát. Xem để thấy ngày nay xã hội California đã thụt lùi ra sao trong việc bỏ phiếu cho Proposition 8 hồi giữa năm vừa qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Up &lt;/span&gt;(Mỹ, 2009): Bộ phim hoạt hình 3D này thành công lớn ở rạp chiếu và đi vào lịch sử LHP Cannes khi được chọn chiếu khai mạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;The White Ribbon &lt;/span&gt;(Đức, 2009): Phim về một làng quê miền Bắc nước Đức trước chiến tranh thế giới thứ Nhất, hình ảnh đen trắng, câu chuyện hồi hộp. Michael Haneke đã đạt đến đẳng cấp bậc thầy của việc gây sự sợ hãi mà không cần miêu tả rõ ràng bạo lực. Phim dễ gây chán nản buồn bã sau khi xem, nhưng những thông điệp và cách kể chuyện của Michael Haneke thật sự đáng đưa vào bất kỳ giáo trình điện ảnh nào. Cành Cọ Vàng LHP Cannes và Phim Châu Âu hay nhất 2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;A prophet &lt;/span&gt;(Pháp, 2009): Được đánh giá rất cao ở Cannes, đây thực sự là một câu chuyện được kể với giọng điệu không mang tính Pháp nhất trong các phim Pháp marcus từn
